Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Chương 4

21

Tóc của tiểu hòa thượng lúc này đã dài quá vai.

Ta nhìn nữ tử trên giường ngọc, một vẻ đẹp lạnh lẽo, thanh thoát, như thể thời gian ngừng trôi.

Tiểu hòa thượng đứng bên cạnh, ánh mắt dừng lại trên ta, không hề chớp.

Ta soi mình trong gương, rồi lại nhìn người con gái ấy.

Tâm trí như quay cuồng, một cảm giác lạ lẫm, nhưng cũng rất quen thuộc.

Ta hỏi, giọng run lên:

— “Người ấy… là ta sao?”

Tiểu hòa thượng không đáp ngay lập tức, chỉ nhìn vào mắt ta, sâu thẳm như giếng sâu không đáy.

Cuối cùng, chàng nhẹ nhàng nói:

— “Phải.”

22

Ta không thể quay về với thân xác ấy nữa.

Nỗi đau ấy vẫn như mũi d.a.o găm, xé nát tâm can ta từng ngày.

Tiểu hòa thượng nói, thành thân thì không thể đầu thai, chỉ khi nào mai táng cốt nhục, hồn phách mới được siêu sinh.

Ta hỏi, giọng nghẹn ngào:

— “Vậy… huynh không muốn thành thân với ta nữa sao?”

Tiểu hòa thượng ngừng lại một lúc, ánh mắt chàng sâu lắng, như thể đang nhìn vào tận sâu thẳm của linh hồn ta.

Rồi chàng khẽ đáp:

— “Muốn.”