Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Không ghét em."
"Không ghét tôi thì anh nôn khan làm gì? Không ghét tôi thì sao anh thà dội nước lạnh cũng không chịu—"
"Tôi sợ em mang thai." anh ấy ngắt lời tôi, giọng khàn khàn.
Tôi tức đến bật cười.
"Cái này còn gọi là không ghét tôi à?"
Yết hầu anh ấy cuộn lên, đáy mắt đỏ hoe:
"Tôi tối qua... suýt nữa phát điên rồi."
"Nhưng cứ hễ chạm vào em, tôi lại nhớ đến mẹ tôi..."
Tôi ngây người, mẹ Lục Vân Tranh đã mất từ rất nhiều năm rồi.
Giọng Lục Vân Tranh khàn đi không ra tiếng, như đang kìm nén một cảm xúc mãnh liệt nào đó:
"Mẹ sinh tôi thì bị tổn thương cơ thể, sau này mang thai lần hai thì khó sinh... không thể xuống khỏi bàn mổ."
Tim tôi đột ngột thắt lại.
Anh ấy chưa bao giờ nhắc đến những chuyện này.
"Tối qua suýt chút nữa là..." anh ấy nhắm mắt lại, "Tôi sợ em cũng sẽ như vậy."
Mũi tôi cay cay, giọng mềm lại:
"Vậy sao anh không nói rõ ràng? Sao anh không đến tìm tôi?"
"Thuốc quá mạnh, tôi cố gắng ra khỏi phòng tắm thì em đã đi rồi." anh ấy cười khổ,
"Tôi đến bệnh viện truyền dịch, sáng nay mới hạ sốt."
"Tôi đã gửi rất nhiều tin nhắn cho em, nhưng em đã chặn tôi."
Tôi chột dạ sờ mũi.
Tối qua tức điên người, trực tiếp chặn anh ấy, vừa khóc vừa gọi điện thoại cho Chu Vận, chửi anh ấy suốt ba tiếng đồng hồ.
Anh ấy tiến lên một bước, đầu ngón tay khẽ chạm vào mu bàn tay tôi:
"Vãn Ninh."
Anh ấy cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt gần như cầu xin,
"Chúng ta nói rõ hiểu lầm đi, đừng ly hôn, được không?"
Đại thiếu gia nhà họ Lục lại dùng giọng điệu hèn mọn như vậy để nói chuyện ư?
Đây là lần đầu tiên tôi thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi hít sâu một hơi, cuối cùng cũng hỏi ra câu hỏi đã giấu kín trong lòng bao năm nay:
"Lục Vân Tranh, anh có thích tôi không?"
Anh ấy cụp mắt, mãi không nói gì, như đang suy nghĩ cách dùng từ.
Tim tôi từng chút một chìm xuống.
Quả nhiên, lại là như vậy.
Tôi quay người định đi, nhưng bị anh ấy giữ chặt cổ tay.
"Tôi không thích em." Giọng anh ấy trầm thấp.
Giây tiếp theo, anh ấy dùng sức kéo tôi vào lòng, đôi môi ấm nóng dán vào tai tôi:
"Tôi yêu em, Mạnh Vãn Ninh."
Trái tim tôi đã lạnh giá, như được tưới một dòng nước ấm.
Kỳ diệu thay mà sống lại.
Người tôi thầm yêu bấy lâu, vậy mà cũng yêu tôi.
Thật ra tôi đã hoàn toàn không giận nữa rồi.
Khóe môi không thể kiểm soát mà cong lên, rồi vội vàng mím chặt lại.
Không thể để anh ấy thấy tôi dễ dụ như vậy.
"Nếu đã thích tôi," tôi cố ý nghiêm mặt hỏi, "tại sao ban đầu lại không chịu liên hôn?"
Bàn tay Lục Vân Tranh siết chặt lấy eo tôi.
"Anh cứ nghĩ, trong lòng em có người khác, không tình nguyện kết hôn với tôi."
Anh ấy còn vu ngược cho tôi.
"Nói bậy bạ gì đó!" Tôi tức đến dậm chân, "Ngoài anh ra, tôi đâu có thích ai khác..."
Chưa nói hết câu, bản thân tôi đã ngây người ra.
Khoan đã, chẳng phải điều này có nghĩa là...
Đôi mắt Lục Vân Tranh sáng lên, không biết nghĩ đến điều gì, ánh mắt lại trở nên buồn bã.
"Bên cạnh em và Chu Vận, không bao giờ thiếu đàn ông, em nói chuyện với họ lúc nào cũng cười rất vui vẻ."
Tôi lập tức chột dạ.
Đúng là cười rất vui vẻ.