Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tối đó, tại phòng tân hôn.

Tôi nắm chặt lọ thuốc nhỏ Chu Vận đưa, lòng bàn tay đẫm mồ hôi.

[Thuốc này... sẽ không làm anh ấy bị sao chứ?]

Tôi vẫn còn sợ, run rẩy nhắn WeChat hỏi cô ấy.

Chu Vận trả lời ngay lập tức: [Yên tâm, người "hỏng" là cậu đấy.]

[?]

Cô ấy gửi một biểu cảm gian xảo:

[Nếu anh ấy mà ngấm thuốc rồi, ngày mai cậu đừng hòng xuống giường.]

[Có thể sẽ đồng tử giãn ra bất thường mà ngất lịm đó.]

Tay tôi run lên, suýt nữa ném luôn lọ thuốc đi.

Vậy thì, cho ít thôi...

Ba trăm triệu và đàn ông đẹp giai, có cái nào quan trọng hơn mạng sống chứ?

Tôi lén lút lẻn vào phòng ngủ, đặt cốc nước chanh Vương ma ma pha sẵn lên đầu giường.

Chỉ đổ một phần ba... không, một phần năm thôi!

Giây cuối cùng, tôi lương tâm trỗi dậy.

Thôi bỏ đi, dưa cưỡng ép không ngọt.

Đang định dừng tay.

Đằng sau đột nhiên truyền đến một giọng nam trầm thấp:

"Đang làm gì đấy?"

Tay tôi run lên.

Toẹt—

Cả lọ thuốc, đổ hết vào trong.

Chết rồi!

Liều lượng này, đủ để anh ấy "làm hỏng” tôi rồi.

Tôi đột ngột quay người, dùng cơ thể che chắn cái cốc, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc:

"Không, không làm gì cả..."

Lục Vân Tranh nheo mắt, ánh mắt rơi xuống cái cốc phía sau tôi.

Cốc nước chanh "pha thuốc" đó.

"Ồ." Anh ấy lãnh đạm đáp một tiếng.

Tôi nắm chặt cốc, quay người định chạy vào phòng tắm, phải nhanh chóng đổ bỏ cốc nước chanh c.h.ế.t tiệt này đi!

Nhưng Lục Vân Tranh nhanh hơn một bước, một tay giữ chặt cổ tay tôi.

"Chạy gì?" Anh ấy nhướng mày, ánh mắt nhìn vào cái cốc trong tay tôi,

"Pha cho tôi uống à?"

Lục Vân Tranh thích nhất nước chanh, anh ấy uống nước chanh như uống cà phê, tỉnh táo mà không hại sức khỏe.

Nhưng cốc này—

Có thể lấy mạng anh ấy, cũng có thể lấy mạng tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Hôm nay thần sắc của anh ấy đặc biệt tỉnh táo, hàng lông mày hơi nhếch lên, đánh giá tôi.

Chẳng lẽ, đầu óc đã hoàn toàn hồi phục rồi ư?

Tôi vội vàng giải thích:

"Không phải, tôi pha cho mình uống."

"Trước đây em không phải ghét chanh nhất sao?" anh ấy nhìn chằm chằm vào tôi, giọng đầy vẻ dò xét.

Tôi cứng cổ nói bừa:

"Giờ tôi thích rồi, không được sao?"

"Thật à?" anh ấy cười khẽ, "Vậy em uống đi?"

Uống cái quỷ!

Tôi lắc đầu mạnh: "Không uống!"

Đôi mắt đen của anh ấy nhìn tôi đầy dò xét, sâu đến mức khiến người ta hoảng sợ:

"Vừa nãy còn nói thích mà?"

"... Lần đầu pha nước chanh, không có kinh nghiệm, pha đặc quá, tôi… thấy chua."

Tôi giả vờ thất vọng, "Đổ đi thôi."

Nhưng ngay sau đó, cái cốc bị anh ấy giật lấy.

anh ấy ngửa đầu, yết hầu cuộn lên, một hơi uống cạn sạch sành sanh.

"Không chua."

... Uống hết rồi.

Tôi cứng đờ tại chỗ, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ:

Tôi toi đời rồi.

Lục Vân Tranh l.i.ế.m nhẹ khóe môi, khẽ cười:

"Uống một cốc nước của em thôi, có cần phải có vẻ mặt như thế không?"

Cần chứ! Cần lắm luôn!

Tối nay không anh ấy chết, thì tôi vong mạng!

Tôi nhanh chóng tắt đèn lớn, chỉ để lại một ngọn đèn ngủ lờ mờ.

"Ngủ, ngủ đi!" Tôi chui vào chăn, trùm kín đầu giả làm chim cút.

Ngủ rồi thì sẽ an toàn... phải không?

Lục Vân Tranh vén chăn nằm xuống, nệm giường lún sâu một mảng.

Tôi nín thở.

Đây là lần đầu tiên chúng tôi ngủ chung giường.

Một lát sau, Lục Vân Tranh vén chăn ra khỏi người.

Giọng anh ấy khàn khàn.

"Mạnh Vãn Ninh, em có thấy nóng không?"

Nóng thôi á?

Anh ấy chắc sắp bốc cháy rồi.

Tôi chột dạ, không dám hé răng.