Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Không thể phủ nhận là, giữa tôi và cô ta quả thực có nét tương đồng ở đôi mắt.
Bạn thân tôi còn từng trêu, người không biết lại tưởng chúng tôi có họ hàng gì đó.
Trình Hàn thấy tôi im lặng không nói, liền hoảng hốt, điều này khiến anh ấy có cảm giác khủng hoảng, vội vàng nói: "Vợ ơi, em đừng nghe cô ta nói bậy!
Em xinh đẹp như tiên nữ vậy, cô ta đang vượt cấp ăn vạ đó! Với lại, mình không chơi cái trò thế thân gì cả!"
Mẹ chồng tôi lúc này cũng nghe thấy động tĩnh, đi tới hỏi: "Có chuyện gì thế?"
Tôi khẽ véo vào đùi mình, nước mắt lưng tròng:
"Mẹ, không có gì ạ!"
Người phục vụ bên cạnh chủ động tiến lên kể lại sự tình.
"Dì ơi..." Tiểu thanh mai phát ra tiếng kêu yếu ớt như mèo con, vừa nói vừa liếc nhìn tôi một ánh mắt đắc ý.
Cô ta không nghĩ là mẹ chồng tôi sẽ giúp cô ta chứ?
Sau đó, tiểu thanh mai bị mẹ chồng tôi gọi bảo vệ đến kéo ra ngoài.
Lúc này, Trình Hàn bỗng nhiên giơ tay ngăn lại, tiểu thanh mai trong lòng vui mừng khôn xiết, liền liếc mắt đưa tình với Trình Hàn:
"Anh Hàn, em biết ngay anh yêu em mà!"
"Câm miệng! Tối qua nhân lúc tôi không có nhà, cô mua chuộc em họ tôi, lén lút hú hí với thằng đàn ông khác trên giường cưới của tôi, đó là cái đệm giường mà vợ tôi đã tốn hai triệu tệ để mua đấy, mau đền tiền ngay!"
Sắc mặt tiểu thanh mai tái nhợt, cô ta định nói gì đó nhưng Trình Hàn căn bản không cho cô ta cơ hội.
"Nếu không tôi sẽ báo cảnh sát đấy!" Nói rồi anh ấy lấy điện thoại ra định gọi 110.
Thấy vẻ mặt anh ấy nghiêm túc, tiểu thanh mai hoảng hồn.
"Sao, cô muốn tôi công khai ảnh cho mọi người xem à?" Trình Hàn nhíu mày hỏi.
Trong chốc lát, tiểu thanh mai rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, may mà bố mẹ cô ta kịp thời đến hòa giải.
"Thôi nào, Tiểu Hàn, dì cũng nhìn cháu lớn lên đấy, Tinh Tinh còn nhỏ, không hiểu chuyện, cháu chấp nhặt làm gì."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Trình Hàn mỉa mai nói: "Hai mươi tư tuổi rồi còn nhỏ à? Trình Tử Tuấn còn hiểu chuyện hơn cô ta."
Trình Tử Tuấn chính là cậu bé ban đầu được gọi đến ép giường cho chúng tôi, năm nay mới chín tuổi, gọi Trình Hàn một tiếng anh họ.
Mẹ Đường lập tức bị mất mặt, bà ta sầm mặt xuống quay sang chỉ trích mẹ chồng tôi: "Thời Viện, cô dạy con trai cô kiểu đấy à?"
Linlin
Mẹ chồng tôi tính cách bá đạo, sao chịu nổi cơn giận này? Bà ấy lập tức đáp trả: "Tôi thì không biết nhà họ Đường lại dạy ra được đứa con gái như thế này, trơ trẽn muốn trèo lên giường con trai tôi. Nếu không phải con dâu tôi rộng lượng, cô xem tôi có xé xác con ranh con này ra không! Bà Đường, cô mau quản tốt con gái cô đi!"
Tôi, người đột nhiên bị gọi tên, khẽ mỉm cười e thẹn.
Bố Đường vẻ mặt không vui, lại không tiện tham gia vào cuộc chiến của mấy bà phụ nữ, đành nói với tiểu thanh mai: "Còn không mau về đi, ở đây làm trò cười cho thiên hạ!"
Tiểu thanh mai không chịu đi, cuối cùng vẫn không thể chống lại mẹ Đường, mắt đẫm lệ rời đi.
Trước khi đi, cô ta còn bị Trình Hàn cưỡng chế bồi thường phí đệm giường, tiền được chuyển vào thẻ của tôi. Tôi liền chuyển tay quyên góp hết cho viện phúc lợi.
Ở một góc khuất mà mọi người không nhìn thấy, tôi nhếch cằm với tiểu thanh mai, khóe mắt cong cong ra hiệu: Đồ ngốc!
May mắn thay, trước đám cưới tôi đã giữ kín tiếng, không mời bất kỳ phương tiện truyền thông nào, nếu không thì đã lên báo địa phương rồi.
Cái tiêu đề tôi đã nghĩ sẵn: Tiểu thư nhà họ Đường vì yêu mà dũng cảm cướp hôn, kết cục bị vả mặt thảm hại!
4
Lễ cưới cuối cùng cũng kết thúc.
Sau khi tiễn hết khách khứa, mẹ chồng trực tiếp đưa cho tôi một chiếc thẻ đen, an ủi: "Con dâu ơi, tranh thủ con chưa đăng ký kết hôn với thằng nhóc thối kia, cái này coi như tài sản trước hôn nhân của con. Hôm nay con cũng chịu thiệt thòi rồi. Đường Tinh mẹ cũng nhìn nó lớn lên, hồi nhỏ nó còn ngoan lắm, giờ lớn rồi lại... Ai!"
Nhìn hành động của mẹ chồng, tôi xúc động vô cùng.
"Cảm ơn mẹ!" Tôi còn chưa kịp nói gì, Trình Hàn đã thay tôi nhận lấy chiếc thẻ nhét vào tay tôi: "Đừng nói nữa, con và vợ đang vội đi đăng ký kết hôn đây này!"
Tôi chỉ kịp để lại một câu "Cảm ơn mẹ" là đã bị anh kéo đi mất rồi.
Ở Cục Dân chính, tôi nghiêng đầu nhìn sang, Trình Hàn ngồi thẳng tắp, khuôn mặt nghiêng điển trai căng thẳng, vẻ mặt nghiêm túc.
Cặp đôi nhỏ bên cạnh thì thầm: "Người đàn ông kia đến phỏng vấn à?"
Tôi bật cười thành tiếng, Trình Hàn trừng mắt nhìn tôi, không cho tôi nói gì.
Khi chụp ảnh đăng ký kết hôn, không biết anh ấy lấy đâu ra một bó hoa, cứ nhất định nhét vào tay tôi, nói đây là cảm giác nghi lễ cần thiết khi kết hôn.