Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Ánh mắt đầy ngưỡng mộ từ các đồng nghiệp xung quanh khiến tôi phải cười gượng từng người một.

Bọn họ còn ồn ào đòi tối nay tôi mời cơm, tôi thì như cái máy, gật đầu đồng ý mà lòng như lửa đốt — hoàn toàn không hiểu Thẩm Dục đang giở trò gì.

Gần đến giờ nghỉ trưa, tôi viện cớ đi lấy nước để lẻn vào văn phòng của Thẩm Dục.

“Thẩm Dục, anh có ý gì đây hả?!”

Tôi trợn mắt nhìn anh ta, giận dữ đập tay lên bàn làm việc.

Thẩm Dục nhíu mày: “Cô nói chuyện với sếp mình kiểu đó đấy à?”

“Tôi…”

Muốn chơi trò này phải không?

Tôi vội thu tay lại, cười nịnh rồi cố làm giọng ngọt ngào: “Sếp à, em có thể mượn anh vài phút không, em…”

“Không.”

Thẩm Dục nở một nụ cười.

Tốt lắm. Rất tốt.

Tôi bị gì mà phải tự chuốc nhục như vậy?

Lão nương nghỉ làm đây!

Tôi tức đến nghiến răng nghiến lợi, lao ra khỏi văn phòng, mở máy lên gõ đơn xin nghỉ việc.

Vương Yến ngồi bên cạnh thấy vậy thì giật mình, kéo tay tôi lại.

“An An, cậu điên rồi hả?”

“Không làm tổ trưởng nữa, định làm bà chủ công ty luôn à?”

Tôi vội vàng bịt miệng cô ấy lại, mặt đỏ như cà chua chín.

“Cậu nói bậy gì đấy, sếp người ta thanh cao thuần khiết như thế, đâu phải người bọn mình có thể mơ với tới.”

Tôi cúi đầu liếc nhìn xung quanh, tim đập thình thịch.

Mấy người trong công ty đều là sau này tôi mới quen, về lý mà nói không ai biết chuyện giữa tôi và Thẩm Dục.

Vương Yến cười khúc khích, ghé sát tai tôi thì thầm: “Cả công ty đều đồn là sếp có gì đó với cậu đấy, mà cậu cũng xinh thế cơ mà, cũng nên yêu đương đi chứ.”

“Tôi có yêu ai cũng không thể là Thẩm Dục được!”

Tôi hét lên.

Vương Yến quay đầu lấy tài liệu, giả vờ không quen tôi luôn.

Tôi quay lại, quả nhiên thấy gương mặt đen như đáy nồi nhà tôi mười mấy năm chưa cọ của Thẩm Dục.

Tiểu Lý đứng sau lưng anh ta nhìn tôi đầy thương hại.

Tuyệt thật, khỏi cần viết đơn nghỉ nữa, sắp bị đuổi luôn rồi.

Tôi lập tức vận não hết công suất, sau đó nặn ra một nụ cười tươi như hoa, chạy tới trước mặt Thẩm Dục.

Anh ta lạnh lùng liếc tôi một cái rồi đi vòng qua tôi bước đi.

Ô hô!

Không nghĩ ngợi gì thêm, tôi liền chạy theo.

Tính nết cái tên này là kiểu chắc chắn sẽ tìm cơ hội chơi tôi một trận cho mà xem.

“Sếp ơi, em không có ý đó đâu, ý em là anh thanh cao, trong trắng, thuần khiết như tuyết trắng mùa đông, đâu phải người phàm như em dám với tới.”

“Anh hiểu ý em đúng không?”

Thẩm Dục mặt vẫn lạnh như tiền, coi tôi như không khí.

Tôi vẫy tay ra hiệu cho Tiểu Lý lui đi trước.

Cậu ấy còn chần chừ, tôi mấp máy miệng bảo: *Để tôi gánh cho*, cậu ấy mới rón rén quay lại.

Tôi theo Thẩm Dục vào thang máy, anh ta bấm tầng 1.

“Sếp, anh định đi ăn trưa à? Để em mời anh bữa này nha?”

Một giây… hai giây… ba giây…

“Sếp ơi, có thể cho em một cơ hội mời anh ăn cơm không?”

Tôi cười mà như nghiến răng, chỉ muốn phá vỡ cái vỏ bọc này ngay lập tức.

“Được thôi.” Thẩm Dục liếc đồng hồ, trông có vẻ hơi miễn cưỡng.

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện