Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
TÌNH ĐẦU MÙA HẠ – CHƯƠNG 2: TRỢ LÝ RIÊNG CỦA LỤC TỔNG
Chiếc xe dừng lại trước một tòa cao ốc sang trọng – Lục Thị. Hạ An bước xuống xe, đôi giày trắng dính chút bùn nước khiến cô ngượng ngùng kéo váy che đi.
“Bắt đầu từ hôm nay, em làm việc tại tầng 28 – văn phòng tổng giám đốc. Mỗi sáng 8 giờ có mặt. Trưa ăn cùng tôi. Tối… tôi sẽ đưa về.”
Giọng Lục Thần trầm thấp vang lên như mệnh lệnh.
Hạ An khẽ gật đầu, cố không nhìn thẳng vào gương mặt điển trai nhưng luôn toát lên vẻ nguy hiểm của người đàn ông đó.
“Nhưng tôi… không biết gì nhiều về công việc trợ lý riêng, có thể—”
“Không cần biết. Chỉ cần nghe lời tôi.”
Anh ngắt lời cô, sải bước đi trước.
Cô vội vàng chạy theo, lòng lo lắng không biết mình sắp bị cuốn vào vòng xoáy gì…
Tầng 28.
Văn phòng của Lục Thần rộng gần bằng một căn penthouse, tường kính bao quanh, nhìn thẳng ra toàn thành phố. Cô đứng ngơ ngác nhìn khung cảnh trước mắt.
“Lại đây.”
Anh ra lệnh, mắt không rời khỏi laptop.
Hạ An tiến tới, dè dặt. Anh bất ngờ kéo tay cô ngồi xuống ghế sofa bên cạnh. Rất gần. Gần đến mức cô nghe được hơi thở trầm ổn của anh.
“Khóa đầu tiên của công việc: Làm quen với tôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô ngẩng đầu lên, vừa định hỏi “làm quen” là gì, thì đột nhiên, bàn tay anh siết nhẹ eo cô, kéo sát vào lòng.
Cả người Hạ An khựng lại.
“Lục tổng… anh…”
“Gọi tôi là Lục Thần. Em là của tôi. Trợ lý cá nhân – có nghĩa là mọi thứ về em, tôi đều có quyền kiểm soát.”
Giọng anh nhẹ tênh nhưng lại khiến sống lưng cô lạnh buốt.
Bàn tay anh trượt dọc theo tấm lưng cô, chạm nhẹ như lướt qua da thịt, khiến cô rùng mình. Anh không vội vã, nhưng lại cực kỳ bá đạo.
“Anh đang… làm gì?”
Giọng cô run lên.
“Thử độ nhạy cảm. Em không phản ứng… nghĩa là cần huấn luyện thêm.”
Cô đỏ bừng mặt, đẩy nhẹ anh ra, nhưng cánh tay rắn chắc ấy lại giữ cô chặt hơn.
“Thư giãn đi, Hạ An. Tôi không ép em. Nhưng khi em đã bước vào thế giới của tôi, thì... em không còn là cô sinh viên bình thường nữa.”
Anh thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng bỏng lướt qua vành tai nhỏ nhắn.
Hạ An lặng người. Lòng bàn tay cô lạnh toát nhưng má lại nóng bừng.
Hôm nay… chỉ là ngày đầu tiên…
Mà cô đã cảm thấy như mình rơi vào một mê cung, không có đường thoát.