Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

TÌNH ĐẦU MÙA HẠ – CHƯƠNG 33: BỨC THƯ GỬI CON TRAI – VÀ NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT CỦA BA

Tối thứ bảy, trời mưa nhẹ, không gian trong biệt thự ấm áp hơn bao giờ hết.

Hạ An bảo Lục Thần tắm lâu hơn thường lệ, lý do là… “anh xả stress đi, hôm nay em lo bữa tối.”

Lục Thần bán tín bán nghi, nhưng cũng ngoan ngoãn vào phòng tắm. Khi anh ra ngoài, một mùi thơm nhẹ từ bếp lan tỏa, cùng ánh nến lung linh từ bàn ăn đã bày biện sẵn.

Trên bàn ăn, đặt một phong bì màu vàng nhạt, ghi dòng chữ: “Gửi con trai bé nhỏ của mẹ.”

Lục Thần ngạc nhiên.

Hạ An cười, đẩy chiếc phong bì về phía anh.

“Anh đọc đi. Là thư em viết cho con. Nhưng... em muốn ba nó là người đọc đầu tiên.”

Anh mở thư. Tay run nhẹ.

Bên trong, nét chữ mềm mại, ngập tràn yêu thương:

“Con trai à…

Mẹ không biết sau này con sẽ cao lớn thế nào, có giống ba hay có thích ăn mít trộn như mẹ. Nhưng mẹ biết, từ khoảnh khắc nhìn thấy con trong màn hình siêu âm… mẹ đã không còn là một cô gái nữa.

Mẹ trở thành một người mẹ. Một người phụ nữ sống vì một sinh linh đang lớn dần trong bụng mình.

Và con biết không… ba con – người đàn ông từng khiến cả thương trường phải kiêng nể – giờ đang học cách gọt hoa quả không đứt tay, học cách dỗ mẹ con khi nghén, và học cả cách hát ru (dù hát rất dở).

Ba con là người đàn ông đầu tiên ôm lấy mẹ con giữa một đêm mưa, là người dạy mẹ con rằng tình yêu không cần hoàn hảo, chỉ cần chân thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Mẹ hy vọng sau này, con cũng yêu ai đó bằng cả trái tim như cách ba yêu mẹ.

Và nếu có một ngày nào đó, con cảm thấy lạc lõng trong thế giới rộng lớn này… hãy nhớ:

Con được sinh ra từ tình yêu.

Và cả ba mẹ… luôn ở đây, bên con.”

Lục Thần không nói gì. Nhưng mắt anh long lanh.

Anh gấp thư lại thật cẩn thận, đặt tay lên bụng cô.

“Cảm ơn em, Hạ An… đã đến bên anh.

Và cảm ơn em… vì đã cho anh một gia đình.”

Cuối chương

Tối hôm đó, giữa tiếng mưa rơi nhẹ nhàng và vòng tay siết chặt của người đàn ông từng lạnh lùng như băng giá, Hạ An biết…

Cô không chỉ có một người chồng.

Mà còn có một người bạn đời, một người cha tuyệt vời cho đứa con đang lớn lên từng ngày trong cô.

 

Cuối tuần, Lục Thần đưa Hạ An đến trung tâm thương mại sắm đồ sơ sinh. Bụng cô tròn trịa, tay vẫn đan chặt trong tay anh. Dù chỉ mặc váy bầu đơn giản, tóc cột nhẹ, gương mặt cô vẫn rạng rỡ khiến người đi ngang không khỏi ngoái nhìn.

Đến khu tầng 3 – khu đồ trẻ em – Lục Thần đang chọn giữa hai mẫu xe đẩy thì giọng nói dịu dàng vang lên từ phía sau:

“Lục Thần? Lâu rồi không gặp.”