Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

TÌNH ĐẦU MÙA HẠ – CHƯƠNG 35: “VỢ TÔI SẮP SINH, CUỘC HỌP DỪNG Ở ĐÂY”

Tại tập đoàn Lục Thị, một cuộc họp chiến lược quốc tế đang diễn ra căng thẳng. Lục Thần ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt lạnh lùng, từng câu nói chuẩn xác khiến đối tác nước ngoài nể sợ.

Bên cạnh, trợ lý Lâm vừa cúi đầu ghi chép, vừa… run run nhìn điện thoại. Tin nhắn liên tiếp đến từ bệnh viện:

“Vợ anh ấy có dấu hiệu chuyển dạ.”

“Xin hãy báo gấp. Cổ tử cung đã mở 3cm.”

“Cần người thân ngay lập tức.”

Trợ lý Lâm liếc sang sếp. Tổng tài vẫn điềm tĩnh. Nhưng… mắt anh khẽ giật.

Một giây sau, Lục Thần đặt mạnh bút xuống bàn, giọng trầm thấp:

“Cuộc họp dừng tại đây.”

Đối tác ngoại quốc sửng sốt. “Ngài Lục? Nhưng…”

Lục Thần đứng dậy, ánh mắt lạnh đến đáng sợ:

“Vợ tôi sắp sinh. Không có gì quan trọng hơn cô ấy.

Muốn tiếp tục hợp tác thì chờ tôi trở lại.

Còn nếu không chờ được… thì chúc các người may mắn.”

Trên đường tới bệnh viện – xe lao vun vút, vượt cả đèn đỏ có cảnh sát hộ tống

Lục Thần gọi liên tục cho Hạ An, nhưng cô không nghe máy.

“Lái nhanh hơn được không?”

Giọng anh khàn đặc.

“Chúng ta còn 5 phút là tới nơi, thưa tổng tài.”

“Lúc này tôi không phải tổng tài. Tôi là chồng. Và là một ông bố sắp phát điên.”

Tại phòng sinh – bệnh viện quốc tế

Khi Lục Thần xông vào, Hạ An đang nằm thở dốc, tay nắm chặt thành giường.

“Anh đây rồi…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cô cười mệt mỏi.

“Anh xin lỗi... anh họp. Nhưng từ giờ, anh không rời nửa bước nữa đâu.”

Cô nhăn mặt:

“Con sắp ra… đau lắm…”

Anh cầm tay cô, áp lên môi:

“Cắn tay anh nếu em đau.

Nhưng xin em, đừng cắn môi. Anh không chịu nổi khi em tự mình chịu đựng như vậy.”

Trong phòng sinh – tiếng hét và nước mắt

Lục Thần không buông tay cô nửa giây. Anh chưa từng thấy Hạ An yếu đuối đến vậy… nhưng lại dũng cảm đến mức khiến tim anh đau nhói.

Rồi một tiếng khóc vang lên.

“Aaa aaaa aaaaa!”

Y tá reo lên:

“Là bé trai! Khoẻ mạnh, 3,5kg!”

Lục Thần đứng sững.

Anh không dám chạm vào con. Chỉ đứng đó, mắt đỏ hoe, nhìn sinh linh nhỏ bé đang quẫy đạp trong tay bác sĩ.

Rồi y tá đặt con lên n.g.ự.c Hạ An.

Anh ngồi xuống cạnh cô, hôn lên trán cô:

“Em làm tốt lắm… vợ anh mạnh mẽ nhất trên đời.”

“Anh không sợ m.á.u à?”

“Sợ. Nhưng sợ mất em… hơn.”

Cuối chương

Lục Thần cúi đầu, hôn lên trán đứa bé lần đầu làm bố.

“Xin chào, con trai. Chào mừng đến với thế giới… nơi có một người đàn ông điên cuồng yêu mẹ con. Và từ giờ… sẽ điên cuồng yêu con nữa.”