Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
TÌNH ĐẦU MÙA HẠ – CHƯƠNG 4: SÁNG MAI CỦA NGƯỜI THUỘC VỀ NHAU
Ánh nắng đầu ngày len qua rèm cửa, nhẹ nhàng rọi vào căn phòng rộng, nơi hai thân thể đang quấn lấy nhau giữa chiếc giường rộng lớn. Tấm chăn trắng hơi nhăn, rối bời bởi dư âm của một đêm nóng bỏng.
Hạ An khẽ cựa mình, cơn đau mơ hồ nơi eo khiến cô chau mày. Cô mở mắt, chưa kịp thích nghi với ánh sáng thì đã cảm nhận được hơi ấm mạnh mẽ từ vòng tay đang ôm chặt lấy cô.
Lục Thần vẫn còn ngủ. Gương mặt thường ngày lạnh lùng giờ đây lại yên bình đến lạ. Hàng mi dài, sống mũi cao, đôi môi khẽ mím… thật sự rất quyến rũ.
Hạ An khẽ thở dài.
Cô không ngờ bản thân lại có thể bị một người đàn ông khiến mình tan chảy dễ dàng như vậy. Mới chỉ hai ngày… và cô đã ngủ cùng anh. Không chỉ một lần, mà là một đêm dài...
“Em đang nhìn lén tôi à?”
Giọng nói trầm thấp vang lên, mang theo chút cười nhẹ.
Cô giật mình, định quay đi thì bị anh kéo sát lại, môi anh chạm khẽ vào cổ cô.
“Lục Thần, chuyện tối qua…”
“Là tự nhiên, là phản ứng giữa hai người có sức hút với nhau.”
Anh chậm rãi đáp, rồi chống tay nhìn thẳng vào mắt cô. “Và em cũng không kháng cự, đúng không?”
Hạ An đỏ bừng mặt.
“Anh bá đạo thật đấy…”
“Với em thì còn hơn cả bá đạo.”
Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên môi cô, lần này không vồ vập, không thô bạo, mà dịu dàng đến mức khiến tim cô thắt lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Sau nụ hôn ấy, anh chống người ngồi dậy.
“Em nghỉ thêm một lát. Tôi đã xin nghỉ cho em sáng nay. Trưa anh đưa em đến công ty.”
Cô bối rối: “Vậy còn anh?”
“Tôi vẫn có việc. Nhưng…”
Anh cúi người, kéo lại chăn cho cô, “...anh sẽ không rời khỏi em quá lâu.”
Ánh mắt anh mang theo sự chiếm hữu rõ ràng. Không giấu giếm. Không mập mờ.
Lúc anh bước ra khỏi phòng, Hạ An vẫn còn ôm chăn, tim đập loạn.
Cô không biết rồi mọi chuyện sẽ đi tới đâu, nhưng cô chắc chắn một điều...
Từ đêm qua, cô đã không còn là Hạ An của những ngày cũ nữa.
Trưa hôm đó, khi Hạ An bước vào văn phòng Lục Thần, cả tầng 28 như ngừng thở.
Cô mặc bộ váy công sở do chính anh chuẩn bị – gọn gàng nhưng vẫn đủ để làm nổi bật làn da trắng mịn và dáng người mềm mại. Dù cô đã cố giấu đi dấu vết đêm qua bằng lớp áo khoác, nhưng ánh mắt mọi người đều không giấu được tò mò.
Lục Thần ngồi tại ghế chủ tịch, ánh mắt sắc bén đảo qua từng nhân viên một vòng, lập tức mọi người cúi đầu tiếp tục công việc, không dám nhìn thêm giây nào.
"Vào đây."
Anh mở cửa phòng, giọng không to nhưng rõ ràng đầy mệnh lệnh.
Hạ An bước vào, tim đập thình thịch. Vừa vào đến nơi, cửa liền bị khóa lại.
Cô chưa kịp lên tiếng, thì đã bị anh đẩy mạnh vào bức tường kính.
“Lục Thần… đang là ban ngày đó…!