Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

TÌNH ĐẦU MÙA HẠ – CHƯƠNG 6: DỊU DÀNG SAU CƠN BÃO

Khi tiếng bước chân đầu tiên của nhân viên tan làm vang lên ngoài hành lang, Lục Thần mới chậm rãi chỉnh lại áo sơ mi. Trái ngược với vẻ mặt ung dung của anh, Hạ An ngồi ôm lấy tấm chăn nhỏ mà anh vừa khoác lên, đôi má đỏ bừng như lửa.

Cô chẳng dám nhìn ra ngoài cửa kính. Chỉ nghĩ đến việc ai đó có thể biết chuyện, tim cô lại đập mạnh.

“Anh… đúng là người đàn ông đáng sợ nhất mà tôi từng gặp.”

Cô lí nhí, vừa sắp xếp lại đống tài liệu rơi vãi trên bàn.

Lục Thần cười khẽ, tiến đến gần cô, tay nâng cằm cô lên.

“Chỉ với người phụ nữ của tôi thôi.”

Cô mím môi, trái tim loạn nhịp vì ánh mắt đó. Ánh mắt đầy chiếm hữu, nhưng sâu trong đó lại là sự dịu dàng không ngờ tới.

Anh đặt lên trán cô một nụ hôn nhẹ, ngón tay vén mái tóc rối khỏi má cô.

“Hạ An, nếu em thấy khó chịu, tôi sẽ không bao giờ làm vậy ở văn phòng nữa.”

Cô sững lại. Không ngờ anh sẽ nói một câu như thế.

“Thật sao? Anh mà cũng biết dịu dàng à?”

Cô lỡ miệng chọc anh.

Lục Thần khẽ nhướng mày:

“Em thử không nhận ra xem, tối nay tôi sẽ dạy lại em bài học ‘tổng tài bá đạo’ thế nào.”

Hạ An bật cười, nhưng trong lòng lại ấm áp. Cô nhận ra người đàn ông này không chỉ có sự bá đạo, mà còn có một mặt thật ấm áp khi ở bên cạnh cô.

Tối hôm đó

Anh đưa cô đi ăn tối tại một nhà hàng sang trọng, không còn vẻ gấp gáp như buổi chiều. Thay vào đó, anh chăm chú gắp từng món mà cô thích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Anh… sao lại biết tôi thích ăn mấy món này?”

Cô ngạc nhiên.

“Tôi đã tìm hiểu em từ rất lâu, trước cả khi em bước vào thế giới của tôi.”

Anh nhìn cô với ánh mắt khiến cô nghẹn lời.

Cô chỉ cảm thấy mình đang rơi vào một vòng tay quá rộng, vừa khiến cô run sợ, vừa khiến cô muốn được bảo vệ mãi mãi.

Khi về đến căn hộ, anh nhẹ nhàng ôm cô từ phía sau, thì thầm:

“Đêm nay, không cần gấp gáp. Anh muốn ôm em ngủ thôi.”

Câu nói đó khiến tim Hạ An như tan chảy. Đó là lần đầu tiên anh chọn sự bình yên, chỉ để bên cô.

Đêm ấy, Hạ An tưởng rằng sẽ chỉ là một buổi tối bình yên, như lời anh nói — “ôm em ngủ thôi.”

Nhưng cô đã đánh giá sai... người đàn ông tên Lục Thần, chưa từng là kẻ biết giữ lời khi ham muốn trỗi dậy.

Cô vừa tắm xong bước ra từ phòng tắm, mái tóc ướt còn vương vài giọt nước, chiếc áo ngủ lụa trễ vai dính sát vào cơ thể mềm mại.

“Lục Thần, tôi nghĩ… chúng ta ngủ sớm—”

“Em bước ra như vậy, lại dám nói với tôi… ngủ sớm?”

Anh bật cười trầm khàn, đôi mắt ánh lên sự kìm nén đầy nguy hiểm.

Cô toan quay người bỏ chạy thì anh đã bước nhanh tới, kéo mạnh cô vào lòng.

Mùi hương sau tắm hòa lẫn cùng mùi cơ thể anh khiến Hạ An không thể trốn thoát.

“Em biết không, mỗi lần em bước ra từ phòng tắm, tôi đều phải tự kiềm chế mình.”

“Anh... anh đang phá vỡ lời hứa ban nãy…”