Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

01.

Nửa tháng sau khi tôi mất tích, cuối cùng Lục Kim An cũng biết được tin tôi đã chết.

Bác sĩ nói với hắn rằng vào ngày tiệc đính hôn, tôi đã một mình trở về khách sạn rồi c.h.ế.t trong phòng vì ngừng tim đột ngột.

Nghe thấy tin này, gương mặt Lục Kim An thoáng chốc trở nên trống rỗng.

"Không thể nào." Hắn nói: "Sức khỏe Lâm Dao tốt lắm. Lại là trò vặt của cô ấy thôi, chẳng qua là tôi rời tiệc đính hôn đi cùng Tuyết Nhi đang bị bệnh, làm cô ấy ghen tức, nên mới bày trò này để hù dọa tôi."

Bác sĩ có chút bất đắc dĩ: "Cô Lâm đã thật sự qua đời, chúng tôi đã cấp giấy chứng tử rồi."

"Thi thể đâu?"

"Thi thể đã được người nhà mang đi rồi."

"Người nhà duy nhất của cô ấy là tôi!"

Lục Kim An nói một cách đầy lý lẽ.

Dường như hắn đã quên, chúng tôi vẫn chưa kết hôn, ngay cả tiệc đính hôn cũng đang diễn ra dở dang thì hắn đã bị một cuộc điện thoại của Tô Tuyết gọi đi.

"Mấy người đã nhận tiền của Lâm Dao đúng không? Chỉ một tờ giấy rách nát mà muốn lừa dối tôi."

Linh hồn tôi lẳng lặng trôi nổi trong không trung, nhìn Lục Kim An nổi giận với bác sĩ.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy hắn, người vốn dĩ luôn lạnh nhạt, lại mất kiểm soát cảm xúc đến vậy.

Nhưng đã quá muộn rồi.

Tại tiệc đính hôn, tôi đã khóc lóc cầu xin hắn đừng đi.

Tôi nói với hắn, nếu hắn đi, tôi sẽ chết.

Đáp lại tôi chỉ là sự lạnh lùng và sốt ruột đến tận cùng của hắn.

"Em không nghe thấy sao? Tuyết Nhi lên cơn trầm cảm, muốn nhảy lầu. Lúc này em còn lấy cái c.h.ế.t ra uy h.i.ế.p anh, không thấy mình quá m.á.u lạnh sao?"

Tôi vẫn không buông tay, cuối cùng Lục Kim An cũng hoàn toàn tức giận.

"Có giỏi thì em cứ c.h.ế.t thật đi!!"

Hắn giằng tay tôi ra, trước khi tôi kịp ngăn cản thêm, hắn đã sải bước rời khỏi lễ đường.

Vì vậy lúc này, hắn tin rằng đây là sự báo thù của tôi đối với hắn.

Tôi nhìn hắn trút giận một hồi lâu lên bác sĩ, nhưng vẫn không hỏi được tung tích của tôi, thế là hắn tức giận trở về văn phòng.

Trên bàn làm việc, có một khung ảnh cưới của chúng tôi, Lục Kim An nhìn tôi trong bức ảnh, có chút một thoáng thất thần.

Tôi có thể thấy, mặc dù hắn đã nổi giận và khăng khăng nói tôi không thể chết, nhưng trong lòng lại ngày càng bất an.

Nửa tiếng sau, hắn gọi thư ký vào.

"Đi điều tra xem Lâm Dao có người thân nào khác không."

02.

Nửa tháng sau, thư ký báo cho Lục Kim An rằng không tìm thấy bất kỳ thông tin nào về tôi.

Lục Kim An ném tập tài liệu vào người thư ký, mắng anh ta là đồ vô dụng.

Thư ký sợ c.h.ế.t khiếp, trước đây, anh ta luôn có thái độ không tốt với tôi vì cho rằng Lục Kim An sớm muộn gì cũng sẽ cưới Tô Tuyết.

Anh ta hoàn toàn không ngờ rằng, sau khi tôi mất tích, Lục Kim An lại nổi cơn tam bành đến vậy.

"Nếu các người không tìm thấy thì tôi tự mình đi tìm!"

Lục Kim An muốn tự điều tra nhưng ngay sau đó, điện thoại của Tô Tuyết gọi đến.

"Kim An, công ty sắp xếp em đi Paris xem thời trang. Anh có thể đi cùng em không? Chắc chị Lâm Dao sẽ không để ý đâu nhỉ? Môi trường xa lạ, em thật sự rất sợ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng Tô Tuyết khóc nức nở, Lục Kim An thở dài: "Được, anh đi cùng em."

Ngày hôm sau, tại sân bay, Lục Kim An và Tô Tuyết bị phóng viên vây quanh.

Phóng viên hưng phấn hỏi mối quan hệ giữa hai người là gì.

Dưới sự bao vây của ống kính, Tô Tuyết khoác tay Lục Kim An, cười ngọt ngào:

"Từ nhỏ đến lớn, anh Kim An và em, vẫn luôn là những người quan trọng nhất trong cuộc đời của nhau."

Xung quanh vang lên những tiếng cảm thán đầy phấn khích.

Đúng vậy, một người là tổng tài anh tuấn giàu có, một người là nữ nghệ sĩ ngọt ngào quyến rũ, ai nhìn vào cũng sẽ thấy thật xứng đôi.

Tuy nhiên Lục Kim An bất ngờ rụt tay ra khỏi tay Tô Tuyết.

"Đừng chụp nữa." Hắn lạnh nhạt nói: "Không chấp nhận phỏng vấn."

Tô Tuyết sững sờ, đây là lần đầu tiên Lục Kim An không giữ thể diện cho cô ta trước mặt nhiều người như vậy.

Tôi trôi nổi trong không trung, trong lòng có chút muốn cười.

Lục Kim An, hắn đang nghĩ gì vậy?

Hắn sợ tôi nhìn thấy cuộc phỏng vấn của phóng viên sao?

Nhưng đã quá muộn rồi, cơ hội cuối cùng để giữ tôi lại đã bị chính tay hắn hủy hoại.

03.

Lục Kim An không hề biết, thân phận thật sự của tôi là một người xuyên không, nhiệm vụ của hệ thống là công lược hắn.

Vì điều này, tôi đã làm mọi thứ có thể, hắn muốn khởi nghiệp, tôi đã thế chấp toàn bộ tài sản, để giúp hắn có dòng tiền.

Mẹ hắn bị bệnh, tôi đã thức trắng đêm chăm sóc.

Hơn nữa, không cần phải nói những ngày tháng chúng tôi quen nhau, tôi đã nấu cho hắn bao nhiêu bữa cơm, bao nhiêu nồi canh, cùng hắn từ tay trắng đến nay nổi tiếng khắp nơi.

Lục Kim An ngày càng không thể rời xa tôi, mỗi đêm, hắn vuốt ve tóc tôi, khẽ thở dài:

"Dao Dao, cả đời này anh chưa từng gặp ai yêu anh nhiều đến thế."

Tôi cứ ngỡ, nhiệm vụ nhất định sẽ thành công, cho đến khi Tô Tuyết xuất hiện.

Cô ta và Lục Kim An là thanh mai trúc mã, khi Lục Kim An nghèo khó và vất vả nhất, Tô Tuyết đã bỏ hắn sang Mỹ.

Nhưng sau đó, cô ta quay trở lại, với giấy chẩn đoán bệnh trầm cảm.

Cô ta nói với Lục Kim An rằng mình vẫn luôn yêu hắn, năm đó rời đi là vì bị bệnh không muốn làm gánh nặng cho hắn.

"Em biết anh sắp kết hôn rồi, em cũng thật lòng chúc anh hạnh phúc. Em chỉ hy vọng, anh vẫn có thể dành một chút thời gian cho em, đừng biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời em..."

Một ngày trước tiệc đính hôn, Tô Tuyết tìm đến tôi, cô ta ghé sát tai tôi, hơi thở thơm ngát.

"Lâm Dao, cô sẽ không thể kết hôn được đâu."

Quả nhiên, ngày hôm sau, Tô Tuyết leo lên sân thượng bệnh viện, mặc một chiếc váy cưới, chông chênh trong gió.

Người ở bệnh viện gọi điện cho Lục Kim An, hắn bỏ tôi lại mà vội vã chạy đến.

Tôi trở về khách sạn một mình, bên tai là giọng nói lạnh lùng của hệ thống.

"Công lược thất bại, bắt đầu trừng phạt..."

Ngừng tim đột ngột, tôi được giải thoát.

Ban đầu tôi nghĩ, tôi đã biến mất rồi thì Lục Kim An hẳn sẽ cưới Tô Tuyết thôi.

Thế nhưng dường như hắn khác với những gì tôi nghĩ… hoàn toàn khác.