Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Con mèo nhỏ lại gần, nó lon ton chạy đến chân "Lâm Dao", nhảy lên đầu gối cô ấy.
Sắc mặt Lục Kim An dịu đi rất nhiều, nhưng giây tiếp theo tay hắn đột nhiên run rẩy, gần như không thể cầm vững ly rượu.
Bởi vì hắn nhìn thấy rõ ràng, con mèo nhỏ đó sau khi ngửi ngửi khắp đầu gối "Lâm Dao", ngẩng đầu nhìn cô ấy, lộ ra vẻ nghi hoặc.
Nó nhảy xuống, bỏ chạy, không ngoái đầu lại lần nào.
"Lâm Dao" cười nhạt, cô ấy bất đắc dĩ lắc đầu: "Anh thấy đấy, chuyện này ngay cả một con mèo cũng có thể phát hiện."
Lục Kim An đứng dậy, toàn thân run rẩy.
"Đừng vội, ngồi xuống trước đi. Cái này cho anh."
"Lâm Dao" đưa một cuốn sổ nhật ký nhỏ bọc da bò cho Lục Kim An, sau đó tự mình châm một điếu thuốc.
Cách châm thuốc của cô ấy vô cùng thành thạo, điếu t.h.u.ố.c lá dành cho phụ nữ mảnh mai bốc lên ánh đỏ giữa các ngón tay cô ấy.
Lục Kim An nhìn chằm chằm cô ấy, trong khoảnh khắc đó, hắn gần như đứng không vững.
Tôi không bao giờ hút thuốc.
Cũng từng muốn thử khi căng thẳng nhưng vì Lục Kim An nói hắn không thích phụ nữ hút thuốc nên tôi đã từ bỏ ý định đó.
"Đứng ngây ra đó làm gì." Người phụ nữ gạt tàn thuốc, cười lạnh lùng và tàn nhẫn: "Đó là nhật ký của Lâm Dao, thứ cuối cùng cô ấy để lại cho anh, anh không muốn xem sao?"
Lục Kim An im lặng rất lâu.
Lâu đến khi điếu thuốc cháy hết, hắn mới dùng bàn tay run rẩy, lật mở cuốn nhật ký.
...
Ngày 7 tháng 6
Đây là ngày thứ một trăm tôi đến thế giới này, mọi thứ đều đang phát triển theo chiều hướng tốt đẹp!
Kim An đưa tôi đến nhà hàng Pháp trên tầng thượng ăn cơm, tôi rất thích bánh sô cô la của quán này, đồ làm từ sô cô la thì chẳng có cái nào không ngon cả.
Kim An nói, hắn rất cảm ơn tôi đã giúp hắn chăm sóc mẹ bị bệnh và số tiền tôi đã cho hắn vay, hắn nhất định sẽ cố gắng làm việc chăm chỉ, sau này đưa tôi đến sống một cuộc sống tốt đẹp.
Hắn nói, đến ngày đó, hắn sẽ lại đưa tôi đến đây ăn cơm.
...
Ngày 9 tháng 7
Hôm nay đi công viên giải trí! Cảm giác adrenaline tăng vọt thật tuyệt vời, tôi đã xếp hàng ba lần cho tàu lượn siêu tốc và hai lần cho trò nhảy cầu, nếu không phải Kim An chịu không nổi nữa thì tôi còn phải xếp hàng thêm một lần nữa, cảm giác lao thẳng từ trên cao xuống thật sảng khoái!!!
Sau này, ngày 9 tháng 7 hàng năm sẽ là một ngày đáng nhớ, bởi vì hôm nay, Kim An đã cầu hôn tôi trên vòng quay mặt trời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Hắn thật đáng yêu, nói câu đó mà không dám nhìn vào mắt tôi, hắn nói hắn cố tình chọn vòng quay mặt trời để tỏ tình, bởi vì khi vòng quay ở trên cao, con gái không thể chạy đi đâu được, sẽ không có cơ hội từ chối.
Vô cùng nghi ngờ đoạn này hắn học từ sách nào đó! Dù sao hắn cũng biết mà, tôi thích hắn đến vậy, sao có thể từ chối hắn được.
...
Ngày 11 tháng 8
Tối mùa hè ngồi trên sân thượng hóng gió thật dễ chịu, rượu đào ngon quá, mèo con cũng đáng yêu.
Thực ra rượu dứa nhìn cũng không tệ, được pha từ nước dứa và nước cốt dừa, hương vị chắc hẳn chua chua ngọt ngọt.
Nhưng Kim An lại dị ứng với tất cả các loại trái cây nhiệt đới, nên thôi vậy, nếu không tôi uống còn hắn ngồi nhìn, hắn sẽ khó chịu biết bao.
Tuần sau sẽ đính hôn rồi, tất cả những vất vả, gian nan, mệt mỏi đã trải qua đều trở nên chẳng đáng nhắc đến.
Tương lai nhất định sẽ là cuộc sống hạnh phúc.
Nhất định là vậy!
...
Tay Lục Kim An không thể cầm vững cuốn sổ da bò nữa, nó rơi xuống đất.
Hắn ngẩng mắt nhìn "Lâm Dao" trước mặt, trong mắt hắn có ánh lệ, từng lớp từng lớp hiện ra trong đêm.
Người phụ nữ hút thuốc, thần sắc lạnh nhạt và xa lạ.
Trước đây hắn vẫn không chịu chấp nhận, nghĩ rằng đây là Lâm Dao đang giận dỗi hắn.
Giờ phút này, cuối cùng hắn cũng nhận ra, thứ hắn đã mất...
Có lẽ đã không thể cứu vãn được nữa.
"Cô... cô rốt cuộc là ai?"
Người phụ nữ thở dài một tiếng, dùng giày cao gót dập tắt đầu thuốc lá.
"Lục Tổng, sự thật tôi đã nói với anh từ lâu rồi, là anh tự mình không tin. Tôi và Lâm Dao dùng chung một cơ thể, nhưng tôi không phải cô ấy. Nếu nói có điểm nào giống nhau thì đó là chúng tôi đều là linh hồn đến từ một thế giới khác.
Với tư cách là một người xuyên không, nhiệm vụ của cô ấy là công lược anh, chỉ cần anh có thể kết hôn với cô ấy trong thời gian quy định, nhiệm vụ coi như thành công. Ngày tiệc đính hôn, cô ấy nắm chặt anh, dùng sức đến mức móng tay đều gãy, cầu xin anh đừng đi, bởi vì anh đi, cô ấy sẽ chết.Là anh đã không nghe, anh cố chấp gạt tay cô ấy ra, để đi cùng Tô Tuyết, người mà anh gọi là bị trầm cảm. Vì vậy xin cho phép tôi gọi anh là kẻ g.i.ế.c c.h.ế.t Lâm Dao."
Tiếng vỡ vụn đột ngột vang lên, ly rượu của Lục Kim An rơi xuống đất, hóa thành vô số mảnh thủy tinh, hắn theo bản năng đưa tay ra nhặt, những mảnh thủy tinh cứa vào lòng bàn tay hắn, m.á.u tươi đầm đìa.
Hắn run rẩy đến mức không còn ra hình người, mượn chút đau đớn đó để giữ mình tỉnh táo: "Tuyết Nhi thực sự bị bệnh, cô ấy muốn nhảy lầu trên sân thượng, tôi không thể đứng nhìn..."