Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đổi góc nhìn chút đi, tôi mà khiến cô ấy phải tốn công như vậy, đúng là vinh hạnh.”
Chu Kỳ tức đến mức dậm chân:
“Cậu… cậu còn biết xấu hổ không?”
“Nếu phải chọn giữa sĩ diện và Trình Ngữ, thì tất nhiên tôi chọn bỏ sĩ diện.”
“Dù sao tôi cũng tận mắt thấy kết cục của kẻ lúc nào cũng giữ sĩ diện — bỏ đi cũng chẳng tiếc.”
Tiết Triết đưa tay ra về phía tôi:
“Đi thôi, chúng ta ra trường xem phòng thi.”
Bình luận nổ tung:
【Coi kỹ nhé! Phản diện, chính diện rõ mồn một, trai ngoan trai hư gì đây — não yêu đương quả nhiên là sính lễ lớn nhất của đàn ông!】
【Nam chính mà có cái miệng như Tiết Triết thì còn cần ngồi đây khóc lóc đòi vợ về chắc?】
【Ngữ Bảo đừng sợ, Tiết Triết biến thái thì biến thái, nhưng làm cũng giỏi mà ~ Hay bây giờ cho tôi thế chỗ diễn hai tập nhé?】
【Ai làm rơi quần lót lên đầu tôi vậy?】
Chu Kỳ vẫn đứng sau chúng tôi, đ.ấ.m tường, chửi bới:
“Đứng lại! Hai người đứng lại cho tôi! Tiết Triết, tôi tuyệt đối không để cậu yên ổn mà thi đâu!”
Tôi hít sâu một hơi, xoay người, giơ tay tát cậu ta một cái.
Gò má Chu Kỳ lệch hẳn sang bên, rất nhanh in hằn một dấu tay đỏ bừng.
Cậu ta che mặt, trân trối nhìn tôi, môi run run:
“Cậu đánh tôi? Tôi có cản cậu đi thi đâu, sao cậu đánh tôi?”
Tôi còn định tát thêm cái nữa, nhưng cổ tay bị Tiết Triết giữ lại.
“Đừng đánh hỏng tay, mai còn phải cầm bút.”
Anh cẩn thận nhét tay tôi vào túi áo của mình, rồi quay sang Chu Kỳ, giọng lạnh nhạt:
“Cậu không hiểu thế nào là ‘tuyển thẳng’ à?”
“À, cũng đúng — với thành tích của cậu, chắc đến nghĩ cũng chẳng dám nghĩ.”
Tay Chu Kỳ rũ xuống, ánh mắt trở nên trống rỗng.
“Cậu được tuyển thẳng?” Chu Kỳ hỏi.
“Ừ. Tuyển thẳng Thanh Hoa.”
Tiết Triết cười nhẹ, giọng đầy thương hại:
“Nếu việc tôi không dự thi có thể khiến cậu dễ chịu hơn, vậy tôi không thi cũng được.”
Tiết Triết nắm lấy tay tôi, dắt tôi rời đi. Chu Kỳ cúi đầu, thất thần đứng tại chỗ thật lâu không nhúc nhích.
Tôi hỏi Tiết Triết:
“Sao cậu không nói cho tôi biết cậu được tuyển thẳng?”
Cậu ấy đáp:
“Ban đầu tôi định cùng cậu tham gia kỳ thi đại học, sợ không có tôi bên cạnh, cậu sẽ lo lắng.”
Tôi nhìn vào mắt cậu ấy, biết rõ cậu ấy không nói thật.
【Câu này tui biết nè! Ngữ bảo ơi, Tiết Triết nghĩ rằng nếu cậu không đậu Thanh Hoa . Cũng không muốn cậu phải bước vào Thanh Hoa chỉ vì là bạn gái của cậu ấy, nên cậu ấy định sẽ cùng cậu chọn một trường khác!】
【Cậu ấy thực sự đã chuẩn bị cho cả hai trường hợp, tôi khóc mất thôi.】
15
Kỳ thi đại học thuận lợi kết thúc.
Tôi phát huy ổn định nhưng điểm vẫn thiếu một chút so với chuẩn Thanh Hoa.
Cuối cùng tôi đỗ Phúc Đán với số điểm 688.
Tiết Triết định từ chối suất tuyển thẳng Thanh Hoa để theo tôi vào Phúc Đán.
Nhưng tôi không đồng ý.
Lễ tốt nghiệp, khắp sân trường đều là học sinh mặc lễ phục chụp ảnh kỷ niệm.
Tôi mặc một chiếc váy trắng hở vai, ngồi ở ven sân bóng.
Chu Kỳ bước đến chỗ tôi.
“Hôm nay… cậu rất xinh. Chỉ tiếc cậu với Tiết Triết hữu duyên vô phận, cuối cùng vẫn phải theo tôi đến Thượng Hải.”
“Trình Ngữ, tôi có niềm tin, lên đại học rồi tôi sẽ theo đuổi lại cậu.”
Chu Kỳ tuy không thi đỗ Phúc Đán, chỉ đỗ được một trường bình thường, nhưng cũng nộp hồ sơ ở Thượng Hải.
Tôi hờ hững đáp:
“Đừng phí thời gian nữa. Đại học nhiều người giỏi như vậy, cậu lấy đâu ra tự tin?”
Chu Kỳ đầy chắc chắn:
“Chỉ cần cậu rời xa Tiết Triết là được. Chúng ta có mối tình thanh mai trúc mã bao năm, lại cùng ở một thành phố, tôi chắc chắn sẽ chinh phục lại cậu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Bố tôi đã thuê sẵn nhà gần trường cho chúng ta rồi. Đây, chìa khóa tôi chuẩn bị cho cậu.”
Chưa kịp nhìn rõ chìa khóa, nó đã bị Tiết Triết tiện tay ném trả lại.
“Cậu còn chưa dẹp hy vọng à? Bạn gái tôi nếu muốn ở ngoài trường thì cũng chỉ ở nhà tôi thôi. À, quên mất, tôi chưa nói nhỉ, bố mẹ tôi mua cho tôi hai căn ở Thượng Hải rồi.”
Chu Kỳ lặng lẽ đút chìa khóa lại vào túi, siết chặt tay, nghiến răng nhìn Tiết Triết:
“Có nhà thì ghê gớm lắm sao? Dù sao tôi vẫn còn bốn năm, cậu ở tận Bắc Kinh, chẳng quấy nhiễu được chúng tôi!”
Tiết Triết liếc nhìn tôi rồi mỉm cười:
“Em chưa nói cho cậu ta à?”
Tôi nhún vai. Tiết Triết cong khóe môi:
“Tiểu Ngữ năm hai sẽ xin chương trình trao đổi sang Thanh Hoa, năm ba năm tư chúng tôi sẽ cùng xin chương trình du học. Tính ra, cậu chỉ còn một năm để mơ mộng thôi đấy.”
Chu Kỳ nghiến răng, bật ra tiếng chửi:
“Tiết Triết, cậu vô sỉ!”
Sau đó, chúng tôi thật sự làm được tất cả những gì đã lên kế hoạch.
Năm hai, tôi và Tiết Triết chính thức chấm dứt yêu xa.
Tám năm sau, nhà toán học người Hoa giành giải thưởng toán học quốc tế cao nhất đã mở tài khoản mạng xã hội.
Chỉ trong một ngày, anh thu về hàng triệu người theo dõi.
Trang cá nhân chỉ có đúng một dòng và một bức ảnh nền.
【Tôi là Tiết Triết, người tôi yêu @Nhà văn Trình Ngữ.】
Ảnh nền, là ảnh cưới của ông Tiết và bà Trình.
Mọi người lập tức tràn vào tài khoản @Nhà văn Trình Ngữ, phát hiện ra tài khoản đó cũng có cả triệu người theo dõi.
Bài đăng duy nhất là một video vlog du lịch, bên dưới toàn bình luận giục ra sách mới.
Chỉ có một bình luận lạc quẻ.
@Tên Khốn Chu: 【Nơi em đi qua, tôi cũng từng đi.】
16 Phiên ngoại Tiết Triết.
Hôm nay là ngày tôi gặp lại cô ấy.
Cô ấy vẫn xinh như hồi nhỏ.
Làn da trắng, đôi mắt to, môi bôi son bóng lấp lánh.
Như một con búp bê sạch sẽ, không tì vết.
Hôm khai giảng, ánh mắt tôi và cô ấy chạm nhau rồi lướt qua.
Tôi biết, cô ấy không nhớ tôi.
Nói không buồn là nói dối, nhưng tôi hiểu.
Dù sao thì, ai lại nhớ được một cậu bé hấp hối nằm viện cách đây mười năm chứ.
Tôi mắc bệnh tim bẩm sinh, không ghép tim thì chỉ có thể chờ chết.
Tôi sẽ mãi không quên ngày hôm đó.
Mẹ cô ấy bị tai nạn xe, khi đưa vào viện thì máy đo tim đã kêu đường thẳng…
Cô ấy khóc đến đứt từng khúc ruột. Thế nhưng, khi bác sĩ hỏi có đồng ý hiến tim để cứu lấy một cậu bé hay không…
Bố cô ấy không đồng ý.
Chỉ có cô ấy, vừa lau nước mắt, vừa nói—— Nếu mẹ còn sống, nhất định sẽ đồng ý.
Nếu sau này con mất, con cũng sẵn sàng hiến tạng, để người khác được tiếp tục sống.
Nhờ vậy, tôi có cơ hội được sống tiếp. Trái tim của mẹ cô ấy, giờ đang đập mạnh mẽ trong lồng n.g.ự.c tôi. Khi tôi quay trở lại thành phố này, mục đích duy nhất của tôi là tìm thấy cô ấy.
Nhưng tôi không ngờ, mình đã đến trễ. Bên cạnh cô ấy đã có người khác.
Nhưng mà, cô ấy không hạnh phúc. Cô ấy thường xuyên nằm úp mặt xuống bàn mà khóc một mình.
Tôi nhìn thấy đôi giày bóng rổ cô ấy tặng cho người trong lòng, bị tên khốn đó vứt ra chơi như món đồ bỏ đi.
Tôi nhìn thấy chiếc khăn quàng cổ cô ấy tự tay đan, chỉ vì không được đẹp mắt mà bị chê bai.
Tôi không thể tiếp tục đứng nhìn nữa. Không thể mãi làm kẻ đứng ngoài cuộc. Tôi đã dùng một chút đặc quyền của học sinh đứng đầu khối, để đưa cô ấy đến bên cạnh mình.
Khi cô ấy với đôi mắt hoe đỏ, bước về phía tôi.
Dùng giọng nói mềm mại, ngọt ngào gọi tên tôi. Khoảnh khắc đó, đầu tôi hoàn toàn trống rỗng.
Tôi biết, tôi thật sự không thoát nổi nữa rồi.
Cô ấy thật sự, quá đáng yêu. Về sau, vô số đêm khuya.
Cô ấy ôm lấy vai tôi, Dùng cái giọng mềm như kẹo bông kia gọi tên tôi.
Mỗi lần như vậy, tôi đều mất đi lý trí, Cơ thể không cách nào kiềm chế được ham muốn.
Đây chắc chắn là loại độc dược mà cô ấy gieo cho tôi.
Ngay từ ngày tôi được sống lại, Loại độc ấy đã được gieo vào trái tim quý giá này rồi.
(Hết)