1
Một hiểu nhầm siêu lớn!
Khi tôi quay phắt người lại, đối diện với đôi mắt xinh đẹp của bạn gái thật sự của anh trai, mặt tôi đỏ bừng trong nháy mắt, xấu hổ không để đâu cho hết, chỉ muốn tìm cái lỗ nào đó để chui xuống.
Cổ áo bị anh trai túm lấy, bên tai vang lên giọng nghiến răng nghiến lợi của anh:
“Ứng Duyệt, trong đầu em suốt ngày nghĩ cái gì vậy hả?”
Sau đó anh cúi người nhặt chiếc áo thun trắng trên ghế sofa lên, không cho phép phản bác mà quăng thẳng vào người đàn ông kia:
“Mặc áo vào nhanh, bạn gái tôi nhìn đến đơ cả người rồi kìa.”
Tim tôi đau nhói một trận.
Mắt chị dâu có đơ không thì tôi không biết, nhưng tôi thì đơ thật rồi.
Chủ yếu là — tôi còn chưa nhìn đủ mà!
Người đàn ông bật cười khẽ.
Tùy ý mặc áo vào, nước từ mái tóc ướt b.ắ.n ra, vài giọt văng lên mu bàn tay tôi, mát lạnh.
“Về sớm vậy?”
Anh trai tôi lạnh lùng liếc mắt:
“Mẹ tôi gọi điện nói em gái tôi sắp qua, tôi sợ cái trí tưởng tượng phong phú của nó lại tự nghĩ ra cảnh ai đó đột nhập cướp bóc gì đấy, lo cho sự an toàn của cậu nên quay về.”
Ngay sau đó, giọng anh chuyển hướng:
“Không ngờ — nó lại tự tưởng tượng ra một ‘anh rể’.”
Cuối câu nói, toàn là hàm ý nghiến răng nghiến lợi.
Tôi bị xử công khai tại chỗ, không dám biện hộ câu nào.
Ngược lại người đàn ông kia lại thong thả đánh giá anh trai tôi từ trên xuống dưới, nheo mắt:
“Ứng Hợp, với cái nhan sắc này của cậu, cho dù tôi có lệch hướng cũng không đến mức nhắm vào cậu đâu.”
“Yên tâm đi.”
2
Đây rõ ràng là kiểu tương tác thường ngày của họ!
Và tôi cũng từng nghe danh người đẹp trai kia từ lâu — chính là bạn cùng lớp đại học bốn năm của anh trai tôi, cũng là người bạn thân thiết nhất: Trần Nhượng Lễ.
Sau khi tốt nghiệp đại học, anh trai tôi vinh dự trở thành một nhân viên công sở bình thường, còn Trần Nhượng Lễ nhờ thành tích xuất sắc bốn năm đại học mà được nhận thẳng vào hệ cao học của một trường đại học hàng đầu quốc gia gần nhà tôi — Đại học Châu Thành.
Ban đầu Trần Nhượng Lễ tìm anh tôi là nhờ anh giúp xem nhà trọ.
Ai ngờ đi ngang quán cà phê, một cô gái nhỏ xinh xắn không cẩn thận trẹo chân, ngã vào lòng Trần Nhượng Lễ, cà phê trong tay đổ lên áo anh ấy.
Cô gái vẻ mặt áy náy:
“Xin lỗi làm bẩn áo anh rồi, mình kết bạn WeChat nhé, em sẽ bồi thường cho anh.”
Rõ ràng, ý đồ của cô ấy không nhằm vào việc bồi thường.
Thế nhưng Trần Nhượng Lễ như cỗ máy nghiền nát trái tim, mặt không cảm xúc đưa mã QR thanh toán ra:
“Tổng cộng bảy nghìn tám trăm sáu mươi bảy tệ.”
Cô gái biến sắc, giọng không tin nổi:
“Một cái áo thôi mà, anh cướp của à?”
Trần Nhượng Lễ dứt khoát mở lịch sử mua hàng ra.
Sau khi xác nhận số tiền, cô gái giả vờ không nghe rõ, bỏ chạy không quay đầu lại.
Anh trai tôi kể lại chuyện với giọng vô cùng sinh động, đầy vẻ hả hê.
“Thằng này mắc bệnh sạch sẽ, cà phê đổ đầy áo, đúng lúc chỗ tôi gần đó nên tôi dẫn nó lên tắm, rồi còn hào phóng cho mượn cả đồ của mình.”
Tôi lắc đầu, thở dài:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“May quá, suýt thì thành đôi rồi.”
Quả nhiên, ông trời mở một cánh cửa cho trai đẹp, thì sẽ đóng một cái cửa sổ.
Rõ ràng, người ta muốn ‘bồi thường’ chỉ là cái cớ, còn tán tỉnh mới là thật.
Anh tôi giả vờ sâu sắc:
“Em không hiểu đâu. Bốn năm đại học, kiểu chuyện này nó gặp hoài ấy.”
“Lúc nhập học có cả tủ quần áo, học kỳ trôi qua mà chẳng còn cái nào chưa bị vấy bẩn.”
Cũng đúng thật.
Có nhiều cách để theo đuổi ai đó, nhưng làm hỏng đồ của người ta chắc chắn là cách ngu ngốc nhất.
Tôi rất đồng tình, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Cách cưa cẩm này xưa quá rồi, nếu là em thì chắc chắn sẽ không làm thế đâu.”
Không ngờ câu nói đùa nhẹ tênh đó lại lọt vào tai Trần Nhượng Lễ.
Trong mắt anh ánh lên chút sáng, giọng điềm đạm vang lên từ trên đầu:
“Thế em thường cưa người ta kiểu gì?”
“Em…”
Tôi nghẹn họng, ngẩng đầu liền đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm kia.
Ánh mắt dò xét của anh mang theo chút nghiêm túc.
Nhìn khuôn mặt không góc c.h.ế.t trước mắt này,
Tim tôi — Bắt đầu lệch nhịp.
3
Trần Nhượng Lễ hiện đang thuê nhà ngay trên tầng chỗ anh tôi.
Khoảng cách chỉ có vài cây số.
Dù rất gần, nhưng bất kể là đi đâu, tôi vẫn chưa từng tình cờ gặp Trần Nhượng Lễ lần nào.
Đầu học kỳ, mọi việc bận đến mức chóng mặt.
Trong đó bao gồm việc thi cuối kỳ môn Toán cao cấp bị trượt, sau đó thi lại cũng trượt.
Lập tức tôi bắt đầu hoài nghi bản thân, còn nghi ngờ luôn cả ngôn ngữ mẹ đẻ của mình.
Nhìn tôi khóc như lê rụng mưa sa, bạn cùng phòng là Sở Giai nhìn mà chri dám nhịn cười.
Để giúp tôi điều chỉnh tâm trạng, tránh lần sau lại trượt môn nữa, Sở Giai dắt tôi tham gia một buổi tụ họp bạn bè.
Trong buổi đó quen biết được nhiều người, đa phần đều cùng tuổi, đề tài cũng hợp, chơi rất vui, không khí rất náo nhiệt.
Ngoại trừ...
Khi đến lượt chơi trò chơi và uống rượu, thấy tửu lượng của tôi sắp chạm giới hạn, người chủ trì trò chơi liền giơ cờ lên, chọn hình phạt " đại mạo hiểm".
Một chị gái nào đó chỉ vào góc xa nhất: “Chọn anh đẹp trai kia đi, hỏi anh ấy có chịu hôn em không.”
Khá là sốc.
Bầu không khí cũng sôi động đến đỉnh điểm.
Tôi nhìn theo hướng ngón tay chị ấy chỉ, ánh đèn mờ mờ lay động, khói thuốc lượn lờ, cách một đoạn không gần cũng chẳng xa, không thể nhìn rõ mặt anh đẹp trai kia.
Chỉ có thể dựa vào bờ vai thẳng tắp và bàn tay đang cầm ly rượu thủy tinh, khớp xương rõ ràng mà lờ mờ đoán được—
Khí chất bất phàm.
Vô số ánh mắt trông mong đều đổ dồn về phía tôi.
Tôi hồi hộp, thậm chí có chút tuyệt vọng, nhưng vẫn quyết định chơi tới cùng.
Dù sao thì cũng đâu phải thật sự hôn.
Để tránh lùi bước làm cụt hứng mọi người, tôi cố gắng đứng thẳng người, cất bước tiến lên.
Và rồi, trong tủ kính phản chiếu ra một gương mặt nghiêm túc đang bước đi như duyệt binh, hừng hực khí thế.