Sau khi tốt nghiệp đại học không lâu, Lâm Dã tiếp quản công ty gia đình.
Còn tôi thì biến quầy hàng bánh kẹp của mẹ thành chuỗi cửa hàng lớn mạnh.
Đêm hôm chúng tôi đính hôn.
Trong phòng chỉ còn lại ánh đèn tường vàng ấm, soi rõ nụ cười dịu dàng trong mắt hắn.
Từ phía sau, hắn khẽ ôm lấy eo tôi, cằm đặt lên vai:
“Vợ ơi, anh muốn hỏi em một chuyện.”
Nghe vậy tôi không nhịn được, quay đầu dùng tay chọc chọc vào má hắn:
“Lại muốn hỏi gì nữa? Câu ‘có thật sự yêu anh không’ em nhớ đây đã là lần thứ ba rồi đấy.”
Tôi nâng mặt hắn lên: “Yêu anh, yêu anh, yêu anh, không được hỏi nữa.”
Hắn “chụt” một cái lên má tôi, rồi nhân đà cọ nhẹ vào cổ tôi.
Tôi đẩy hắn ra.
“Em cũng muốn hỏi anh một chuyện.”
“Tại sao lúc trước anh đã biết là em lén đặt bữa sáng vào hộc bàn, mà vẫn chẳng chịu nói ra?”
Hắn nghiêng đầu suy nghĩ, trả lời hết sức nghiêm túc:
“Anh nghĩ em đã chọn cách lặng lẽ đặt vào, chắc chắn có lý do riêng. Anh tôn trọng sự lựa chọn của vợ.”
Tôi cố ý trêu chọc:
“Ồ? Vậy thì em chọn tối nay không ngủ cùng anh nữa.”
“Cái này thì không được!”
Lâm Dã như con chó lớn bị giẫm đuôi, lập tức ỉ ôi phản đối.
“Xin vợ đại nhân tha lỗi cho anh ngày trước còn dại dột, đừng giận anh nữa. Sau này anh hứa chuyện gì cũng sẽ nói với vợ.”
Vừa làm nũng, hắn vừa ôm tôi chặt hơn.
Khóe môi cọ nơi hõm cổ, cánh tay siết quanh eo tôi.
Bị hắn quấn lấy, đầu óc tôi bỗng chốc mơ màng, miệng buột ra:
“Từ nay anh đừng hòng ăn thêm bữa sáng em làm nữa.”
Con chó nhỏ sau khi được thỏa lòng, đặt một nụ hôn lên trán tôi.
“Vậy thì — đổi lại để anh ngày ngày nấu cho vợ.”
--Hết--
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện