Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Giờ ra chơi đi vệ sinh, tình cờ ngang qua chỗ ngồi của Hạ Tri Vi.

Cô khẽ gọi tôi lại.

“Vừa rồi cảm ơn cậu đã giúp tôi giải vây.”

Nhìn gương mặt hiền hòa tĩnh lặng của Hạ Tri Vi, tôi chợt nhớ đến những dòng chữ, không kìm được mà hỏi:

“Tại sao cậu lại tặng bánh quy cho Lâm Dã, có phải… vì thích cậu ta không?”

Lông mày cô khẽ nhíu:

“Thật ra tôi cũng không rõ nữa. Hộp bánh quy đó vốn là mang đến để chia cho mọi người, nhưng khi thấy sáng nay cậu ấy bụng đói, tôi liền không kiềm được mà muốn đưa cho cậu ấy thôi.”

Tôi chăm chú nhìn Hạ Tri Vi.

“Nếu, tôi nói là nếu thôi, sau này người cậu thích bắt cậu từ bỏ việc thi vào trường y mà cậu hằng mơ ước, cậu có đồng ý không?”

Cô mở to mắt, liên tục lắc đầu.

“Tôi sẽ không từ bỏ đâu.”

Cô lấy ra từ ngăn bàn một chồng vở dày cộp.

“Cậu xem, đây là ghi chép của tôi. Trong này có những danh y mà tôi ngưỡng mộ, còn có nhiều ca bệnh điển hình. Tôi cũng đọc vài tác phẩm y học và tài liệu nghiên cứu mới, tất cả đều được tôi ghi chép cẩn thận.”

“Dù có chỗ tôi vẫn chưa hiểu rõ, nhưng tôi tin rằng một ngày nào đó mình sẽ nắm vững.”

“Hơn nữa, tôi còn xin tham gia làm tình nguyện ở bệnh viện vào kỳ nghỉ, đó là cơ hội tốt để tiếp xúc với bệnh nhân.”

Cô ôm chặt tập vở trước ngực, đôi mắt sáng rực.

“Tôi tin rằng mình sẽ trở thành một bác sĩ giỏi. Người tôi thích nhất định cũng sẽ ủng hộ sự nghiệp của tôi.”

Tôi lặng lẽ gật đầu:

“Ừ, chắc chắn sẽ như vậy.”

【Trời ơi, nữ chính bảo bối vì giấc mơ của mình mà thật sự đã nỗ lực rất nhiều.】

【Nhưng nỗ lực đến mấy thì có ích gì, nam chính sẽ không cho cô ấy đi học đại học đâu.】

【Haiz, nam chính luôn yêu nữ chính theo cách sai lầm. Cậu ta chịu quá nhiều ác ý trong thế giới này, cho nên một chút xa cách của nữ chính cũng trở thành tổn thương to lớn trong lòng cậu ta.】

Lời chữ bay không sai, ở trường Lâm Dã thật sự chẳng được hoan nghênh.

Ngoài mấy kẻ gọi là “huynh đệ” thường nhờ hắn đi đánh nhau.

Thầy trò toàn trường đều coi hắn như ôn thần, thấy là tránh xa.

Bề ngoài thì chẳng ai dám tỏ thái độ.

Nhưng sau lưng đều gọi hắn là chó điên, không hiểu tiếng người.

Thế nhưng, ngẫm kỹ lại, hình như hắn chưa từng chủ động làm hại ai.

Lời chữ bay nhắc, lần trước hắn xung đột với tên côn đồ lớp bên là vì đối phương muốn ra oai, chặn hắn trong nhà vệ sinh.

Lần trước nữa hắn đánh nhau với đám lưu manh ngoài trường là do bọn chúng chặn một nam sinh mặc đồng phục cấp hai của trường ta, đòi tiền bảo kê.

Nắm đấm của hắn, có lẽ chính là thứ vũ khí cuối cùng còn sót lại để bảo vệ bản thân.

Chữ bay cảm thán:

【Nếu nam chính nhận được nhiều thiện ý hơn một chút, có lẽ kết cục của cậu ta và nữ chính đã không thê thảm đến vậy.】

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện