Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ Chu còn trừng mắt, chẳng thèm để tâm.

“Nó… nó ra nước ngoài… bàn chuyện làm ăn… thì sao…”

Chu Thời An đúng là giỏi bịa chuyện.

Tôi ngắt lời bà ta.

“Dì ơi, nó chẳng ra nước ngoài đâu. Nó g.i.ế.c người, giờ đang bị nhốt rồi.”

Mẹ Chu trợn mắt, n.g.ự.c phập phồng liên hồi.

“…Cô… cô… nói xằng bậy…”

Tôi biết bà ta không tin, liền lôi tờ thông báo xanh chữ trắng ra, đọc rành rọt từng chữ.

“À, cái người họ Diệp đó, chính là Diệp Khả Khả.”

“Đứa con trong bụng cô ta, cháu đích tôn của dì, bị thằng con ngoan của dì đ.â.m c.h.ế.t rồi đấy.”

“Nhưng dì cũng đừng buồn quá. Dù sao đứa bé đó cũng chẳng phải m.á.u mủ nhà dì. Diệp Khả Khả thì bị tống vào viện tâm thần rồi, còn Chu Thời An thì…”

Tôi mỉm cười, ghé sát tai bà ta, hạ giọng nói:

“Không biết dì có còn sống được đến lúc nhìn nó ra tù hay không nữa.”

Hai tiếng sau, tôi nhận được cuộc gọi từ bệnh viện.

Mẹ Chu c.h.ế.t rồi.

Đây đúng là chuyện vui trời ban, tôi lập tức ra trung tâm thương mại tiêu tiền cho sướng tay.

Còn hậu sự của bà ta?

Tôi đã dặn bệnh viện rồi, không liên quan gì đến tôi.

Liên lạc không được với người nhà thì cứ mặc họ xử lý ra sao thì xử lý.

Chỉ tiếc là giờ Chu Thời An đang bị nhốt trong trại tạm giam, không thể báo tin tốt lành này cho hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Một năm sau, tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi từ trại giam.

Thì ra Chu Thời An muốn tôi đến gặp hắn.

Gặp thì khỏi đi, giờ tôi còn bận đi chơi khắp nơi, hơi đâu chạy đến nhìn mặt hắn làm gì.

Nhưng điện thoại thì tôi vẫn nghe.

Chu Thời An khóc lóc nhận tội với tôi.

“Anh sai rồi, Khê Khê, anh thật sự sai quá rồi. Anh rõ ràng là yêu em, nhưng không hiểu sao lại làm hỏng mọi chuyện…”

“Chuyện tờ vé số là do Diệp Khả Khả xúi giục anh, cô ta mê hoặc anh, bắt anh tìm em đòi vé số, coi như thử lòng em. Anh vốn không hề muốn giành vé số với em. Sau đó những chuyện làm hại em cũng đều là cô ta ép anh làm…”

“Khê Khê, tha thứ cho anh được không? Đợi anh ra ngoài, chúng ta làm lại từ đầu được không em?”

Nghe hắn nói mà tôi phát tởm.

“Chu Thời An, anh nghĩ anh là đóa bạch liên hoa vô tội chắc? Anh sống hai kiếp mà vẫn chẳng biết lỗi hả?”

“Tháng sau đừng gọi cho tôi nữa, tôi không nghe đâu. Anh cứ ngoan ngoãn ngồi bóc lịch đi.”

“À đúng rồi, chắc anh cũng biết mẹ anh c.h.ế.t rồi nhỉ? Tôi bắt máy cái cuộc gọi này, chủ yếu là để báo cho anh biết chuyện đó.”

Tôi cười cong mắt, từng chữ nhả ra rõ ràng:

“Bà ta bị anh chọc tức mà c.h.ế.t đấy ~”

Đầu dây bên kia im lặng mấy giây, rồi lập tức vang lên tiếng gào chửi điên cuồng.

Tôi cười, cúp máy, thế giới xung quanh lại yên tĩnh.

Rốt cuộc cũng đợi được ngày này, sảng khoái khỏi nói.

Tôi giơ máy ảnh, chụp bầu trời với con chim ưng đang lượn vòng.

Thứ tự do này, là thứ Chu Thời An và Diệp Khả Khả cả đời cũng không bao giờ có được.

— Hết —