Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi món ăn được dọn lên bàn, nước dãi của Giang Tuệ Thiên suýt chút nữa chảy ra.
Cá vược sốt chua ngọt dùng loại cá vược thượng hạng, thịt cá tươi ngon còn ánh lên màu đường hấp dẫn, tôm Long Tỉnh càng tuyệt vời, màu trà Long Tỉnh thơm dịu, khéo léo lót dưới những con tôm tươi. Còn có bánh gạo nếp dẻo thơm trong suốt, rắc vụn vừng và đậu phộng, ăn vào thơm lừng cả khoang miệng.
Hai đứa nhóc đã đói cả một ngày rồi, lúc này trông y hệt lũ quỷ đói, nhìn mà lòng thấy thỏa mãn.
Bây giờ tôi cuối cùng cũng hiểu tại sao người lớn lại thích những đứa trẻ ăn uống ngon lành.
Tôi tự hào chống nạnh, muốn trị trẻ con thì phải nắm bắt cái dạ dày của chúng trước!
Nhìn cảnh Kỷ Nguyên không ngừng gắp thức ăn cho Giang Tuệ Thiên, còn tỉ mỉ bóc vỏ tôm giúp cô bé, lòng tôi mềm nhũn.
Đời này, tôi tuyệt đối sẽ không để bi kịch tái diễn.
Giọng hệ thống không ngừng vang lên: "Ký chủ, làm vậy nam chính sẽ bị nàng thơ cướp mất đó!"
Thế nhưng rõ ràng tôi thấy giá trị thiện cảm của Kỷ Nguyên không ngừng tăng lên.
Tôi khẽ cười: "Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ chiếm hữu nó."
"Huống hồ ngoài tình yêu, nó còn có những tình cảm khác mà."
Những ngày sau đó, tôi thường lấy cái cớ chi phí sinh hoạt không đủ, để xin tiền Kỷ Hải.
"Alo, chồng à, chi phí sinh hoạt lại không đủ rồi, chuyển cho em một triệu nữa đi."
Kỷ Hải này tuy vô lý, nhưng chuyển tiền lại cực kỳ hào phóng.
Chưa bao lâu, tài khoản của tôi đã báo nhận được một triệu.
Hầu như tất cả mọi người đều cho rằng tôi vì tiền mà gả vào đây, nhưng sự thật đúng là như vậy.
Những ngày sau đó, tôi càng chăm chỉ nghiên cứu món ăn mới, còn Kỷ Nguyên và Giang Tuệ Thiên trở thành những người thử món nhỏ của tôi.
Nhìn hai đứa nó tranh giành miếng gà xào ớt cuối cùng, tâm trạng tôi cũng lặng lẽ thay đổi.
Tôi bắt đầu đưa hai đứa đi khắp nơi du lịch, rèn luyện ý chí cho cả hai.
Chúng tôi đã cưỡi ngựa ở Nội Mông, leo Thái Sơn - một trong Ngũ Nhạc, còn cầu phúc ở thành cổ Đại Lý, Vân Nam.
Trong suốt quá trình đó, Kỷ Nguyên chưa từng buông tay Giang Tuệ Thiên.
Cuối cùng kỳ nghỉ hè kết thúc, hai đứa đến ngày đi học tiểu học.
Tính cách của Kỷ Nguyên đã thay đổi rất nhiều, nó không còn ủ dột như khi tôi mới gặp nữa.
Bây giờ nó trở nên hướng ngoại và cởi mở hơn, ngay cả làn da xanh xao trước đây cũng đã rám nắng thành màu đồng. Chưa kể đến thể trạng béo lên một vòng vì ngày nào cũng được tôi cho ăn.
Kỷ Nguyên lúc mới đi học thì hớn hở lắm, nhưng khi về nhà lại im lặng tự nhốt mình trong phòng.
Tôi ghé tai nghe, chỉ thấy bên trong truyền ra tiếng khóc thút thít khe khẽ.
Tôi gõ cửa rồi đẩy cửa vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Kỷ Nguyên đầu bù xù vùi giữa hai đầu gối, cả người khóc đến mức hụt hơi.
Tôi kiên nhẫn ngồi xuống bên cạnh nó, đưa tay nhẹ nhàng vuốt lưng nó.
Sau khoảng thời gian chung sống này, Kỷ Nguyên đã không còn kháng cự việc tôi chạm vào nữa.
Kỷ Nguyên ban đầu còn không muốn nói, đợi đến khi tôi gần như ngủ gật, Kỷ Nguyên mới khẽ lên tiếng.
"Các bạn đều nói con là đứa trẻ không cha không mẹ, họ còn cười nhạo mẹ con đã chết."
Nói xong nó khóc càng to hơn, cả người cứ thế run rẩy.
Sắc mặt tôi đột nhiên lạnh đi, tôi kéo mặt Kỷ Nguyên lại, buộc nó nhìn thẳng vào tôi.
Tôi lau đi nước mắt trên mặt nó nói: "Kỷ Nguyên, con còn có dì mà, con cứ mạnh dạn làm đi, dì sẽ giúp con xử lý hậu quả."
Kỷ Nguyên như thể đã hiểu, lại như thể chưa hiểu, chỉ ngây ngốc gật đầu.
Thế là chiều hôm sau, tôi liền nhận được điện thoại từ cô giáo chủ nhiệm của Kỷ Nguyên: "Mẹ của Kỷ Nguyên, cháu nhà cô đánh nhau ở trường ạ."
Tôi hớt hải chạy đến trường, thì thấy Kỷ Nguyên và một cậu bé khác đang cúi đầu chịu phạt trong văn phòng.
Tôi bảo vệ Kỷ Nguyên như hổ mẹ bảo vệ con: "Xin lỗi cô giáo, đã gây phiền phức cho cô rồi."
Bên cạnh, mặt cậu bé kia bầm dập, xanh tím cả một mảng, mắt trái còn sưng vù lên. Lúc này nó đang khóc ré lên.
Ngược lại Kỷ Nguyên, chỉ tóc tai hơi rối một chút, hoàn toàn không bị thương gì.
Cha mẹ của cậu bé kia cũng vội vã đến.
Đó là một người phụ nữ trung niên, những nếp nhăn sâu hoắm trên mặt, trông như vừa vội vã từ chỗ làm về.
Tạp dề trên người cô ấy còn chưa cởi, trên người thoang thoảng mùi cá tanh.
Cậu bé vừa nhìn thấy người phụ nữ liền như nhìn thấy cứu tinh, vội vàng lao tới khóc lóc kể lể: "Mẹ ơi, chính là nó đánh con."
Không ngờ cậu bé lại dám ác giả ác báo trước, nhưng tôi lại không vội vàng nói với Kỷ Nguyên: "Tiểu Nguyên, con có thể nói cho dì biết tại sao con lại đánh người không?"
Giọng Kỷ Nguyên không lớn nhưng đủ để tất cả mọi người nghe thấy: "Quý Hổ nói con là đứa trẻ không có mẹ."
Tất cả mọi người đều sững sờ, bao gồm cả mẹ của Quý Hổ.
Trên mặt cô ấy đầy vẻ không tin nổi và xấu hổ, như thể không thể tin đây là những lời Quý Hổ sẽ nói ra.
"Chát!" một tiếng, người phụ nữ tát một cái vào mặt Quý Hổ.
Quý Hổ bật khóc.
Mẹ Quý Hổ lại chẳng buồn để ý tiếng khóc thét của nó, lưng cô ấy còng xuống, nhưng vẫn cúi người 90 độ xin lỗi tôi: "Xin lỗi mẹ của Kỷ Nguyên, đã gây phiền phức cho cô rồi."
Chuyện này kết thúc khi Quý Hổ xin lỗi Kỷ Nguyên và viết bản tự kiểm điểm.
Lúc ra khỏi trường, ánh mắt Kỷ Nguyên nhìn tôi như nhìn một người hùng vậy.