Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

17

"Dạ anh."

"Anh Tuấn ơi~"

Cả tôi và Lục tiểu khuyển đều ngoan ngoãn chào, giọng đầy nịnh nọt.

"Đứng nghiêm!"

Lục Ma Vương mặt lạnh như tiền.

Gai xương rồng

Ánh mắt ổng quét qua hai đứa như sĩ quan huấn luyện tân binh:

"Anh đã từng nói, nếu còn thấy hai đứa đánh nhau, mỗi lần phạt đứng một tiếng."

Hai đứa đồng thanh:

"Dạ nói rồi ạ!"

Lục Tuấn nghiêm khắc:

"Vậy đứng một tiếng, không được cử động."

"Anh ơi, lâu quá~"

"Anh Tuấn ơi~"

Cả hai cùng năn nỉ.

Nhưng Lục Tuấn phớt lờ hoàn toàn.

Tôi bỗng thấy ấm ức.

Anh ơi...

Em đang "thương tích đầy mình" mà!

Tưởng người anh hàng xóm hay chiều chuộng em đã quay về.

Hóa ra chỉ là ảo giác.

Hết tình cảm rồi!

Đang buồn bã, Lục Tuấn bất ngờ chỉ tôi, đặc cách:

"Em ngồi xuống nghỉ, lần này tạm hoãn phạt."

Tôi ngây người.

Rồi nhanh chóng thay đổi sắc mặt, nở nụ cười ngọt ngào:

"Cảm ơn anh Tuấn~"

Lục Tuấn giật mình, vội quay đi, giọng có chút ngượng ngùng:

"Đừng có cười nịnh thế."

Thấy tôi thoát phạt, Lục tiểu khuyển bất mãn:

"Anh ơi, sao lại tha cho nó? Em là em ruột mà! Chẳng lẽ em trai không bằng con rùa hàng xóm?"

Lục Tuấn mặt không đổi sắc:

"Hôm nay nó đến tháng."

Lục tiểu khuyển ngớ người, rồi nhanh trí:

"Anh ơi, em cũng 'đến tháng' nè, chân em mềm nhũn rồi!"

Đúng vậy.

Lục tiểu khuyển trơ trẽn đến thế.

Kỳ lạ là ở trường nó lại xây dựng hình tượng soái ca lạnh lùng.

Ôi, buồn nôn!

Ngày nào đó, tôi sẽ cho cả trường biết bộ mặt thật của nó.

Để hình tượng sụp đổ!

Tôi và Lục Tuấn lên lầu nghỉ ngơi, bỏ mặc Lục tiểu khuyển đứng phạt một mình.

Trên hành lang,

tôi gọi Lục Tuấn lại:

"Anh Tuấn, hôm nay cảm ơn anh."

Lục Tuấn giơ tay xoa đầu tôi:

"Nên làm mà."

Nét dịu dàng ấy in sâu vào mắt.

Trái tim tôi bỗng rộn ràng.

Tưởng đã chôn sâu cảm xúc này,

chỉ một cử chỉ nhỏ của ổng,

lại khiến nó đ.â.m chồi nảy lộc.

18

Sáng sớm hôm sau.

Lục Tuấn nói muốn đưa tôi về trường.

Tôi giả vờ từ chối.

Nhưng anh lại khăng khăng muốn đưa, nói rằng tiện đường đi làm sẽ đi ngang qua trường tôi.

Dưới sự bá đạo của anh, tôi đành “miễn cưỡng” ngồi lên ghế phụ.

Thực ra trong lòng thì sướng phát điên.

Lục cún dậy muộn, vội vàng nhét một miếng bánh mì vào miệng:

“Anh, cho em đi cùng với!”

Lục Tuấn thẳng tay khóa cửa xe:

“Không cùng đường, tự gọi xe mà đi.”

Lục cún:

“???”

Tôi là ai? Tôi đang ở đâu thế này?

Tới cổng trường, trước khi xuống xe, Lục Tuấn còn dặn dò:

“Ở trường chăm học vào, có chuyện gì thì gọi cho anh.”

Tôi sững người.

Sau đó gật đầu thật mạnh:

“Vâng.”

Trước khi xuống xe, tôi vẫn không kìm được, hỏi câu khiến tôi cả đêm trằn trọc không ngủ được:

“Anh Lục, anh tốt với em như vậy… có phải chỉ trong hai ngày này thôi không?”

Tôi rất sợ.

Sợ anh lại đột ngột phớt lờ tôi.

Giống như sau lần tỏ tình ấy.

Câu hỏi của tôi khiến Lục Tuấn khựng lại, trong ánh mắt sâu thẳm đầy áy náy.

Anh xoa đầu tôi:

“Tiểu Thiển, trước kia là anh Lục sai, sau này anh sẽ luôn đối xử tốt với em. Ba năm đã bỏ lỡ, anh sẽ bù đắp gấp đôi.”

“Anh Lục, tạm biệt.”

Tôi đứng tại chỗ, đợi đến khi xe anh khuất bóng mới quay người rời đi.

Gió nhẹ lướt qua mặt.

Thật kỳ lạ.

Gió hôm nay...

Vậy mà lại có chút vị ngọt.

19

Từ sau khi Lục Tuấn hứa hẹn với tôi,

Tôi thật sự có chuyện gì cũng tìm anh.

Bất kể là chuyện lớn hay nhỏ.

Giống hệt như ba năm trước, dường như chẳng có gì thay đổi cả.

Luận văn tốt nghiệp tôi không biết viết.

Tôi tìm anh.

Anh sẽ chỉ tôi cách viết, khi có thời gian còn giúp tôi sửa một số chỗ.

Cảm giác đó, giống như hồi tôi học cấp ba, anh kèm tôi học vậy.

Gần đây tôi như được bơm m.á.u gà, điên cuồng học hành, bù đắp những điểm yếu của bản thân.

Lục Tuấn hỏi tôi vì sao lại liều mạng như vậy.

Tôi cũng không giấu:

“Vì em muốn giỏi đến mức có thể đường đường chính chính bước vào công ty của anh Lục.”

Câu trả lời của tôi khiến anh ngẩn người vài giây, rồi xoa đầu tôi, khích lệ:

“Vậy em phải cố gắng lên, anh đã đặc biệt giữ sẵn một vị trí trong công ty, chỉ chờ em tới nhận việc thôi.”

Tôi vô cùng tò mò:

“Anh Lục, là vị trí gì vậy ạ?”

Anh ra vẻ thần bí:

“Đến lúc đó em sẽ biết.”

Mối quan hệ giữa chúng tôi, như thể quay về ba năm trước.

Tình cảm tôi dành cho anh, cũng quay lại ba năm trước.

Trong lòng tôi lại bắt đầu rục rịch.

Tôi muốn tỏ tình thêm một lần nữa.

Lần này,

Tôi muốn tỏ tình trực tiếp.

Dù có bị từ chối,

Cũng phải nghe chính miệng anh nói ra.

Tôi vẫn còn trẻ.

Ngày tháng phía trước còn dài.

Tôi muốn cho bản thân một cơ hội.

Đừng để về sau phải hối hận.

Hối hận vì sao lúc ấy

Không mở lời một lần.

Tôi chọn ngày sinh nhật mình làm ngày tỏ tình, hy vọng anh có thể trở thành món quà sinh nhật của tôi.

Nhưng sinh nhật còn chưa tới,

Tôi đã nhìn thấy video anh và một cô gái khác.

Trái tim rục rịch kia,

Lại một lần nữa rơi xuống vực sâu.

20

Đó là một đoạn video quay lén.

Lục Tuấn đang nói lời hứa với một cô gái:

“Em yên tâm, chỉ cần còn có anh, cho dù ba mẹ phản đối thế nào, anh cũng sẽ để em trở thành con dâu nhà họ Lục.”

Giọng điệu của anh đầy cứng rắn và kiên quyết.

Hiển nhiên,

Vì cô gái ấy, anh có thể bất chấp tất cả, thậm chí trở mặt với ba mẹ.

Cô gái ấy xinh đẹp, khí chất thanh nhã, là kiểu chị gái trí thức, trưởng thành.

Thì ra Lục Tuấn thích kiểu như vậy.

Còn tôi, một cô em gái nhỏ ngọt ngào, hoàn toàn không phải gu của anh.

Anh đối xử tốt với tôi.

Chỉ là cưng chiều tôi như một đứa em gái.

Nhưng tôi không muốn chỉ làm em gái.

Dù trong lòng rất đau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi cũng không đi tìm anh nói gì cả.

Anh thích ai,

là quyền tự do của anh.

Giống như tôi thích anh,

cũng chẳng ai cấm được.

Làm em gái cũng tốt, phải không?

Nói là vậy,

nhưng tôi vẫn cố tình tạo khoảng cách với anh, tôi không muốn bạn gái anh hiểu lầm.

Tôi sẽ cất giấu phần tình cảm này vào tim,

không để nó có mảnh đất sinh sôi,

để nó theo thời gian mà khô héo rồi c.h.ế.t dần.

Sự xa cách của tôi, Lục Tuấn cảm nhận được, nhưng anh không hỏi gì ngay mà chọn tôn trọng và cho tôi không gian.

Trái lại, Lục cún – người vẫn hay gây sự với tôi – lại tới hỏi:

“Này nhóc con, gần đây có chuyện gì buồn à?”

“Hay có ai bắt nạt cậu à? Nói tên ra, tôi đi đ.ấ.m nó!”

Ánh mắt tôi trống rỗng, cố gắng gượng một nụ cười:

“Là anh cậu bắt nạt tôi.”

“Hả?”

Lục cún c.h.ế.t sững.

“Cậu yếu đuối vậy hả?”

Bị tôi nhìn bằng ánh mắt khinh thường, cậu ta cực kỳ khó chịu.

Cậu ta gắt lên:

“Sao tôi có thể yếu được! Nếu anh tôi thật sự bắt nạt cậu, tôii chắc chắn sẽ đi đánh anh ấy, còn đánh được hay không là chuyện khác...”

“Chỉ là tôi không hiểu, anh tôi thích cậu đến thế, sao lại nỡ bắt nạt?”

Câu nói đó khiến tôi tủi thân đến mức sắp khóc:

“Anh Lục thích tôi? Sao có thể chứ, người anh ấy thích là cô gái khác cơ mà.”

21

Thấy tôi không tin, Lục cún do dự một lúc, thần bí nói:

“Tôi nói cậu biết chuyện này, đừng có đi mách với anh tôi là tôi nói đấy...”

Tôi đang bực bội:

“Có gì nói nhanh lên.”

Lục cún ra vẻ liều mình vì nghĩa:

“Nhóc con, cậu có từng thấy kỳ lạ không, tại sao trước đây tôi đột nhiên theo đuổi cậu?”

“Tôi cũng thấy kỳ lạ đấy, nhưng nghĩ lại chắc cậu bị điên.”

Lục cún:

“...Cảm ơn.”

Cậu ta tiếp tục:

“Thực ra tôi theo đuổi cậu là vì anh tôi sai khiến. Anh ấy không biết vì sao lại nghĩ rằng cậu thích tôi, nên để cậu được toại nguyện, anh ấy bắt tôi đi theo đuổi cậu.”

“Hả?”

Cậu ta nói tiếp:

“Anh tôi đúng là thánh nhân. Vì để người mình yêu được vui, còn có thể nhường người đó cho người khác. Một người kiêu ngạo như anh ấy, mà lại yêu thấp hèn đến thế.”

Tôi nghe mà mơ mơ hồ hồ:

“Cậu chắc là không nhầm đấy chứ? Anh Lục sao có thể thích tôi, người anh ấy muốn cưới là chị gái trong video mà.”

Tôi đưa video cho Lục cún xem.

Lục cún vừa xem liền chửi thề:

“Đù má, hiểu lầm rồi! Cái chị trong video là bạn gái tôi đấy, không liên quan gì đến anh tôi cả!”

“???”

Khoan đã.

Thông tin quá tải.

Não tôi sắp cháy rồi.

22

Tôi mất nửa tiếng mới làm rõ mọi chuyện.

Thì ra đây đúng là một sự hiểu lầm.

Cô gái trong video chính là bạn gái bí mật của Lục cún.

Nhưng vì chênh lệch quá lớn về tuổi tác và thân phận,

chị gái đó lại là bạn thân của mẹ cậu ta.

Mẹ Lục cún phản đối quyết liệt, không muốn người ngoài biết nên mọi chuyện chỉ có người nhà họ Lục biết.

Bất đắc dĩ, Lục cún mới đi nhờ Lục Tuấn giúp đỡ, dù sao bây giờ mọi chuyện trong nhà đều do anh ấy quyết.

Còn trong video, câu nói “để chị ấy làm con dâu nhà họ Lục” thật ra là ý nói làm con dâu thứ hai.

“Vậy là tôi đã tưởng tượng ra đối thủ tình trường từ hư không à?”

Tôi ngơ ngác.

Lúc đó, sau lưng tôi vang lên một giọng nói dịu dàng mà đầy chiều chuộng:

“Ngốc con, có chuyện gì sao không hỏi anh, lại tự mình suy diễn lung tung.”

Tôi quay đầu, thấy Lục Tuấn không biết đã đứng sau từ khi nào.

Lục cún hoảng hốt:

“Anh... anh đến từ lúc nào thế?”

Lục Tuấn liếc cậu ta một cái:

“Cậu nói cái gì, không nên nói cái gì, tôi nghe hết rồi.”

Lục cún mặt mày tái mét:

“Nhóc con, cứu tôi với! Tôi chỉ vì cậu mới nói ra thôi đó!”

Tôi lúc này tâm trạng rất phức tạp.

Vừa xấu hổ.

Lại giận bản thân không chịu mở miệng sớm hơn.

Thấy tôi đứng đực ra, Lục Tuấn bước đến xoa đầu tôi:

“Sao thế, không biết gọi người nữa à?”

Tôi ngập ngừng:

“Anh Lục...”

Tôi sợ anh giận.

Nhưng chưa kịp nói gì, anh đã dịu dàng nói như biết hết mọi suy nghĩ của tôi:

“Ngốc quá, anh đâu có hẹp hòi đến vậy, sẽ không giận em đâu.”

Anh dịu dàng đến thế, tôi không kìm được nữa.

Nước mắt rưng rưng, tôi nhào vào ôm anh:

“Anh Lục, anh tốt quá.”

Anh xoa đầu tôi:

“Anh tốt như vậy mà em còn không biết trân trọng, đúng là đồ ngốc.”

Tuy là lời trách,

nhưng giọng nói lại chan chứa yêu thương.

23

Nhờ vào nỗ lực của bản thân, tôi đã đỗ phỏng vấn vào công ty của Lục Tuấn mà không cần nhờ vả.

Ngày nhận việc, anh dẫn tôi tới văn phòng, nói chỗ ngồi của tôi ở cạnh anh.

Tôi tưởng mình sẽ làm thư ký.

Nhưng khi nhìn thấy bộ bàn ghế còn sang hơn cả bàn giám đốc, tôi sững người.

Trên bàn còn có một tấm bảng ghi: “Phu nhân Tổng tài”.

Đêm tân hôn,

Tôi hỏi Lục Tuấn chuyện Lục cún từng nói.

Trước đây tôi cũng hỏi, nhưng anh cứ ậm ừ không chịu trả lời.

Lần này tôi dọa: nếu anh không nói thật thì đừng mong động phòng.

Anh mới chịu thú nhận.

Thì ra,

việc Lục cún theo đuổi tôi đúng là do anh sai khiến.

Anh tưởng tôi thích Lục cún, nên vì tôi vui, mới nhường tôi cho người khác.

Tôi tức đến cạn lời:

“Chồng à, sao anh lại nghĩ em thích Lục cún chứ?”

Tôi nghĩ mãi không hiểu nổi.

Tôi với Lục cún,

gặp là cãi, còn cãi nhau không ngừng. Sao mà yêu nhau nổi?

Lục Tuấn ôm tôi chặt hơn, như sợ tôi chạy mất.

Anh đầy ghen tuông:

“Vì hồi em lớp 12 có viết thư tình cho Lục cún.”

Tôi ngớ người:

“Em viết thư tình cho Lục cún lúc nào? Từ nhỏ đến lớn em chỉ viết một lá thư tình duy nhất – là viết cho anh! Lúc đó anh còn làm lơ em nữa!”

Nhắc đến chuyện này, tôi giận đến nghiến răng, véo anh một cái.

Anh chẳng kêu đau, chỉ sững sờ:

“Lá thư đó là viết cho anh?”

“Không phải cho Lục cún sao?”

Tôi cạn lời:

“Chứ còn ai vào đây nữa!”

Anh nhầm to rồi!

“Chồng à, thử nghĩ mà xem, nếu em là một cô gái mới biết yêu, một bên là anh hàng xóm dịu dàng cưng chiều, một bên là cái tên suốt ngày gây sự với em, em sẽ thích ai?”

Lục Tuấn im lặng vài giây:

“Lục cún! Tất cả là lỗi của cậu ta!”

Lúc này, Lục cún đang ôm đại tỷ nhà mình ngủ:

“Hắt xì!”

Chắc là ba mẹ nhớ mình quá!

“Vợ à, anh sai rồi, để chuộc lỗi anh sẽ cho em một điều ước.”

Tôi mắt sáng lên:

“Điều ước gì?”

Anh cười gian xảo, tỏ vẻ cam chịu chờ bị ‘xử’:

“Chính là điều em từng mạnh miệng nói trên WeChat ấy.”

Tôi:

“...”

Đừng nhắc nữa.

Xấu hổ c.h.ế.t mất.

Chúng tôi đã bỏ lỡ ba năm.

Nhưng may mắn là,

chúng tôi vẫn còn cả đời bên nhau.

(Toàn văn hoàn.)