Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Ô Điền là một cô gái bình thường, mê đọc tiểu thuyết đến cấp độ quên cả ăn ngủ.

Tối nay, cô thức đọc truyện muộn trên điện thoại.

Sau cùng, cô để điện thoại xuống bàn. Trong đầu vẫn còn giai đoạn hội thoại của nhân vật. Khi mở mắt ra không còn căn hộ quen thuộc, không còn ánh sáng điện thoại. Thay vào đó là một khu rừng nước, cây cối, trời trong vắt. Điều kỳ lạ là… đâu đó có tiếng “click” rất nhỏ.

Cô ấy chưa phản hồi thì một giọng nói vang lên.

“Chào mừng người chơi Ôn Điền. Bạn đã chính thức tham gia chương trình truyền hình thực tế Sinh Tôn – phát sóng

"Nhiệm vụ: sống sót.

CHÚ Ý: Phải làm cho nam chính tỏ tình-vì trong cốt truyện gốc anh ấy đã thích cô từ hồi cấp 2"

— “Cái…cơ gì?” – Ôn Điền Bắp. “Tôi không đăng ký chương trình nào hết mà?”

Hệ thống giọng nói không trả lời. Trước mặt cô hiện ra một bảng thông tin ảo như trong trò chơi, nêu rõ:

Người chơi: Ôn Điền

Thân phận: Không xác định

Tình trạng: Độc thân 

Bên dưới là danh sách người chơi khác:

Lục Minh – Nam diễn viên nổi tiếng, lạnh lùng, ít nói.

Thẩm Hạ – Người mẫu nam, tính cách kiêu ngạo, hay tranh luận.

Giang Triết – MC, thích bày tỏ trò chơi và khiến người khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Bạch Doãn – Ca sĩ nổi tiếng, xinh đẹp,mạnh mẽ.

Hạ Sơ – Biên kịch trẻ, ít nói, thông minh.

Ngay lúc đó, một bước chân vàng lên sau lưng. Cô quay lại – một người đàn ông cao mặc áo đen đang nhìn cô.

Anh ấy có gương mặt lạnh, ánh mắt sâu, biểu cảm bình yên.

— “Cô ổn chứ?” – Anh hỏi.

— “Tôi…” – Ô Điền cứng người. “Tôi nghĩ là… chưa.”

— “Tôi là Lục Minh.” – Anh nói thẳng. “ Ban tổ chức ghép tôi và cô thành đội trong hai ngày đầu. Sau đó sẽ thay đổi.”

— “Ghép… cặp? Là… là kiểu yêu đương?” – Cô hỏi nhỏ, không phun tin vào tai mình.

Lục Minh không trả lời, chỉ nói:

— “Có trạm tiếp tế phía trước. Cô đi được chứ?”

— “À, được! Tôi đi!” – Ôn Điền luống cuống chạy theo.

Cô vừa đi vừa nghĩ: Mình đang ở đâu? Xuyên vào truyện thật à? Và còn bị ghép đôi? Mình thậm chí còn chưa có mối tình đầu mà.

Căn nhà gỗ ở trạm tiếp tế hiện lên sau một khúc cua trong rừng. Mái lá cọ, vách gỗ đậm màu, trước cửa có tấm điện tử lơ lửng: **“KHU GHI HÌNH – CAMERA ĐANG QUAY 24/24”** Ô Điền theo Lục Minh đến nơi. Trong nhà có vài thùng đồ tiếp tế: nước, đồ khô, vài cái móng nạm. Ôn Điền vừa ngồi xuống thì có bước chân từ phía bìa rừng. Một bước đi của cô gái tới. Cô cao, gầy, tóc xoăn nhẹ buộc cao, kiểu dáng thẳng tắp. Vừa nổi bật vừa có thần thái sân khấu. Khi bắt gặp ánh mắt Ô Điền, cô gái chủ động lên tiếng: — “Cậu là Ôn Điền?” — “Ừ. Còn bạn…” — “Bạch Doãn.” Cái tên làm Ôn Điền khựng lại một chút. Ca sĩ nổi tiếng, vừa giải nghệ, nghệ sĩ mới xuất sắc nhất, fan đông khủng. Nhưng ngoài đời còn cuốn hút hơn trên mạng. Bạch Doãn ngồi xuống, mở chai nước, gọn gàng và bình tĩnh. Cô không hỏi thêm gì, chỉ nhìn ra cửa như đang chờ ai đó. Chưa đầy năm phút sau, người mà cô cũng mong đợi tới. Cô gái mặc áo sơ mi trắng, Quần đen, tóc dài, mặt lạnh. Dáng đi chậm rãi, ánh mắt như không mang biểu cảm gì. Nhưng khi vừa bước vào, ánh mắt ấy dừng lại một giây trên người Bạch Doãn. Bạch Doãn đứng dậy, nụ cười nhẹ: — “Hạ Sơ.” — “Ừ.” Chỉ một tiếng, không hơn. Không phải bình tĩnh, cũng không quá thân mật. Là kiểu... từng quen, từng hiểu, rồi xa. Bạch Doãn nhìn cô một lát, giọng nhỏ lại: — “Tôi tưởng cậu không tới.” Hạ Sơ đáp: — “Tôi định không tới. Nhưng nghe nói cậu đăng ký, nên thay đổi.” Ôn Điền nghe tới đó mà không giấu được ánh mắt tò mò. Hai người này…hình như có quen biết.Bạch Doãn không thích. Cô quay lại nhìn Ôn Điền, cười: — “Tụi mình là bốn người tiên nhỉ?” — “Ừm... chắc vậy.” Ngay lúc đó, có tiếng động bên ngoài. Hai người đàn ông cùng bước vào. Một người mặc áo sơ mi trắng, cười cười: **Thẩm Hạ**. Người còn lại mặc áo đen, nói nhiều, cử chỉ khoa tài khoản: **Giang Triết**. Thẩm Hạ đảo mắt nhìn ba cô gái. Mắt dừng lại trên Ôn Điền: — “Người mới à? Nhìn dễ bắt nạt nhỉ.” Giọng nhẹ nhàng, nhưng không có gì tử tế. Ôn Điền thẳng lưng, đáp: — “Tôi không phải kiểu dễ bị bắt nạt.” Giang Triết xen vào, giọng thúy: — “Cưng ơi, ở đây không có ai tử tế cả. Trừ khi biết ghép đúng người.” Cả hai cùng bật cười. Không khí lập tức ngột ngạt khó chịu. Ngay lúc đó, **Lục Minh** bước ra từ phía sau. Giọng anh trầm, chưa đủ rõ: — “Tránh xa cô ấy.” Thẩm Hạ quay lại, cười khẩy: — “Sao? Mới ngày đầu đã nhận người rồi à?” Lục Minh không giải thích, chỉ đứng phía trước Ô Điền.Người cao lớn của anh tạo không khí giữa người đàn ông trở nên căng thẳng. Không hiểu tại sao tim tôi lại đập nhanh như thế mà trong khi tôi lại không có cảm xúc gì. Ngay sau đó, vang lên:  **“Thông báo: Trong vòng 2giờ, mỗi người chơi phải xác nhận mối ghép cặp ban đầu. >

Tôi - Lục Minh

Thẩm Hạ -Giang Triết

Bạch Doãn - Hạ Sơ