Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
10
Chuyện nhà trai náo loạn ở nhà tôi nhanh chóng lan khắp làng.
Ông bà nội trước lừa gạt con gái, sau còn định bán cháu gái — chuyện này gây chấn động dữ dội.
Ba mẹ tôi nghe tin ông bà định đem tôi gả bán, lập tức trong đêm chạy xe từ huyện về, tức giận đến mức gầm thét, quẳng sạch đồ đạc của họ ra ngoài.
Hai ông bà già chẳng còn mặt mũi nào gặp người, lủi thủi ôm đồ dọn về căn nhà cũ sau làng, chỉ dám trồng ít rau bên cạnh ăn qua ngày.
Trong làng, ngay cả tiệm tạp hóa cũng không thèm bán đồ cho họ, mắng thẳng mặt: “Không phải là người!”
Muốn đi chợ cũng phải lặn lội cuốc bộ ra thị trấn, chẳng xe nào chịu chở.
Nhiều người còn đem chuyện họ ra làm gương phản diện, bảo: “Đúng là tham tiền đến hóa điên, hăm hở gả con gái cho nhà có thằng ngốc.”
11
Tôi ở nhà dì vui chơi thỏa thích suốt nửa tháng.
Ban ngày ở nhà dì xem phim truyền hình, đói thì tự nấu ăn. Tủ lạnh đôi cánh của dì chất đầy thực phẩm, tôi muốn ăn gì cũng có.
Buổi tối, dì trở về sau một ngày làm việc mệt mỏi, trên bàn lúc nào cũng có phần cơm tôi để lại cho dì.
Đến kỳ nghỉ, dì dẫn tôi đi chơi khắp nơi từng thấy trên tivi:
Thủy cung, thũng lũng ngàn hoa, sở thú— nơi nào vui là chúng tôi đi.
Ngoài vui chơi, dì còn đưa tôi đi trung tâm thương mại, mua sắm thỏa thích.
Đến lúc tôi sắp khai giảng, đồ dì mua đã chất đầy hai vali to.
Ở sân bay, dì nhẹ nhàng xoa đầu tôi:
“Lộ Lộ, kỳ thi trung khảo phải cố gắng nhé. Nếu thi tốt, dì sẽ dẫn con đi du lịch châu Âu.”
“Hay quá!” — tôi nhảy cẫng lên, vui mừng ôm chặt lấy dì, bịn rịn nói:
“Dì ơi, lúc con không ở đây, dì cũng phải ăn uống đầy đủ, chăm sóc bản thân nhé.”
Dì ôm tôi, đầy tự hào và yêu thương, rồi đẩy tôi vào cửa kiểm tra an ninh.
Trước khi bước vào, tôi ngoái lại — dì đứng ngoài khu chờ, hai mắt ngấn lệ, ra sức vẫy tay.
Mắt tôi cũng nóng lên, nước mắt rơi lã chã.
“Dì, về đi thôi! Hè con lại đến thăm dì!”
“Được!”
Ngoại truyện – Chương Hoa
Chương Hoa chẳng thể ngờ, cha mẹ mình lại vì hai mươi vạn mà bán cô cho một gã ngốc ở làng bên.
Ngày 21 tháng Chạp, cô nhận được cuộc gọi của cha:
“Cái gì? Mẹ ốm à? Lại còn bệnh nặng lắm sao?”
Chương Hoa hoảng hốt, vội vàng đặt vé chuyến bay sớm nhất, trong đêm lao về quê.
Máy bay đổi sang tàu hỏa, rồi xe buýt nhỏ, cuối cùng là xe máy — Chương Hoa đeo ba lô, trong đó ngoài hai bộ quần áo thay ra thì toàn là đồ ăn vặt, ngồi sau chiếc xe máy, khẩn trương trở về nhà.
Ở đầu làng, Chương Hoa bắt gặp cháu gái Chương Lộ.
Chương Lộ nắm chặt tờ 20 tệ trong tay, mặt mày ủ rũ đi về phía trấn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Từ miệng con bé, Chương Hoa mới biết mẹ mình chẳng hề bị bệnh gì cả. Cô thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng đã về đến nơi rồi thì tiện thể về nhà xem thử cũng tốt.
Nào ngờ, vừa về đến nhà, mẹ đã cho cô một cú sốc lớn.
Bà thần thần bí bí kéo tay cô, nói:
“Con gái à, mẹ tìm được cho con một nhà chồng rất giàu, từ nay về sau con chỉ cần ngồi hưởng phúc thôi!”
Cô cãi nhau kịch liệt với cha mẹ, tức đến nỗi chỉ uống nước ừng ực.
Nhưng nào biết, nước đã bị cha mẹ bỏ thuốc. Cô choáng váng rồi ngất lịm đi.
Đến khi tỉnh lại, cô đã bị trói chặt vào đầu giường. Cha còn cẩn thận mang cả ván gỗ đến đóng c.h.ế.t cửa sổ.
Hai ông bà già đứng bên giường, từ trên cao nhìn xuống, nói với cô:
“Tiểu Hoa, đây là vì tốt cho con thôi. Con đi làm thuê bên ngoài cũng chẳng bằng kiếm được một nhà chồng tốt. Nửa đời sau chỉ cần hưởng phúc là được rồi.”
Cô mắng chửi thậm tệ, mẹ chẳng còn cách nào khác, nhét một cái khăn lông vào miệng, nhét chặt đến mức cô chẳng có sức mà nhổ ra.
Chương Hoa khóc suốt hai ngày một đêm. Nước mắt không ngừng tuôn, mắt đau nhức, đầu như nổ tung, nằm mãi thì lưng cũng ê ẩm.
Nhưng chẳng thứ đau đớn nào sánh bằng nỗi tuyệt vọng khi biết mình bị chính cha mẹ đem bán.
Cô từng nghĩ quẩn.
Cô thầm nhủ, khi bị đưa sang nhà trai, nhất định sẽ tìm cơ hội đập đầu c.h.ế.t đi cho xong.
Ngày mai, đoàn xe rước dâu sẽ tới.
Chương Hoa nằm trên giường, nhìn ánh sáng ngoài cửa sổ dần tắt. Bóng đêm ùa đến như thủy triều, bóp nghẹt hơi thở, ép chặt nhịp tim cô.
Cô đói, khát, mệt rã rời, nhưng không dám ngủ. Đôi mắt mở to, từ cổ họng chỉ phát ra tiếng gào rống khản đặc, như dã thú bị dồn vào đường cùng.
Đúng lúc cô chìm sâu trong tuyệt vọng, cửa phòng vang lên tiếng gõ.
Chương Hoa ngỡ mình nghe nhầm. Cô nhìn lên trần nhà, tai dần dần nghe thấy những tiếng động nhỏ vụn.
Cho đến khi ổ khóa rơi xuống đất, một tia sáng xuyên qua khe khóa, lúc ấy cô mới ngoái đầu nhìn về phía cửa.
Cháu gái cô, Chương Lộ, đẩy cửa bước vào.
Khoảnh khắc ấy, trái tim vốn đã c.h.ế.t lặng của Chương Hoa bỗng sống lại — cô nhìn thấy hy vọng.
Chương Lộ không khiến cô thất vọng.
Một cô bé mới 15 tuổi, nhưng đã chuẩn bị sẵn: gọi xe chở ra huyện, dúi cho cô 350 tệ, đưa hai cái bánh kẹp, còn cẩn thận lấy ra bản sao chứng minh thư.
Con bé nhét tất cả vào tay cô, đôi mắt to tròn lấp lánh ánh lửa, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô mà nói:
“Dì, mau chạy đi.”
Chương Hoa hiểu rõ việc bỏ trốn sẽ mang lại hậu quả thế nào, cô không muốn Lộ Lộ phải gánh lấy nguy hiểm này.
Cô lấy lại điện thoại, chứng minh thư và chiếc ba lô của mình.
Trên đường rời đi, cô mua hai vé tàu, rồi đặt tiếp hai vé máy bay.
Trên chuyến bay, Chương Lộ nghiêng đầu ngủ ngoan ngoãn trên vai cô.
Chương Hoa khẽ vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn ấy, mắt hoe đỏ, tựa đầu mình lên đầu con bé.
Đây là cháu gái cô.
Cũng là anh hùng của đời cô.
(Hết)