Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
10.
Cả lớp ồn ào.
"Gian lận? Giang Chi Du sao có thể gian lận được?"
"Nói về gian lận, tăng tốc trả lời không phải gian lận sao? Bạn bè hỗ trợ không phải gian lận sao?"
"Đây không phải là nói nhảm à? Mấy người bớt bắt nạt người đi!"
Có người cũng nhìn thấy Giang Mẫn Ân đứng sau mấy nhân viên chấp pháp, liền chĩa mũi dùi vào nó:
"Giang Mẫn Ân, mày hận chị mày đến mức nào vậy? Đ/ánh PK với cô ấy thì thôi đi, còn muốn hãm hại cô ấy nữa!"
"Thật ghê tởm, nếu em gái tôi mà như vậy, tôi đã lấy móc áo quật cho một trận rồi, không biết lớn bé, không biết có phải do bố mẹ nuông chiều mà ra không."
"Chi Du thật đáng thương, gặp phải gia đình như vậy, cạn lời rồi, tôi mà là cô ấy thì đã đoạn tuyệt quan hệ rồi."
Như thể không ngờ các bạn cùng lớp của tôi lại phản ứng mạnh đến vậy, mặt Giang Mẫn Ân lúc xanh lúc trắng.
Nó đâu phải là người chịu được ấm ức, lập tức phản bác:
"Tôi vu khống cô ta cái gì? Cô ta mới là kẻ có vấn đề ấy! Người chơi của cô ta là một tên nghèo kiết xác 0 nạp, sao lại nạp tiền cho cô ta vào thời điểm quan trọng như vậy chứ? Lại còn nạp tiền sau khi tôi nộp kết quả, rõ ràng là cố tình không muốn đối đầu công bằng!"
Có lẽ ở lớp một, nó nói những lời này vẫn có người phụ họa.
Nhưng các bạn cùng lớp của tôi không chịu ăn cây đắng của nó.
Có người trợn trắng mắt: "Kết quả không phải tự mày nộp à? Trách ai được chứ?"
"Buồn cười quá đi, người chơi muốn nạp lúc nào thì nạp, sao mày biết người ta là đồ nghèo kiết xá/c?"
Họ không biết chuyện Giang Mẫn Ân và tôi đổi người chơi, Giang Mẫn Ân như ngậm bồ hòn làm ngọt, có nỗi khổ mà không nói ra được.
Nó không cãi lại được họ, liền hung hăng nhìn tôi:
"Giang Chi Du, chuyện mày gian lận là chắc như đinh đ/óng cột rồi, đừng hòng chối cãi!"
Tôi ngồi yên trên ghế, xoay bút:
"Tôi gian lận cái gì, nói xem nào?!"
Các nhân viên chấp pháp nhìn nhau, bắt đầu dùng giọng điệu công thức để công bố kết quả xử phạt:
"Theo tố cáo của bạn Giang Mẫn Ân, Giang Chi Du trong quá trình thi đã trao đổi văn phòng phẩm với thí sinh khác, vi phạm quy tắc thi đấu điều 203, xử lý theo kết quả gian lận."
Trao đổi văn phòng phẩm?
Tôi dừng xoay bút, nhíu mày, liên tưởng đến một kết quả không thể tin được:
"Mấy người không lẽ nói là, tôi dùng chân chặn cây bút của chàng trai hàng sau làm rơi xuống, thì gọi là gian lận sao?"
"Đúng vậy, bạn không kịp thời báo cáo cho giám thị, đó chính là gian lận." Đối phương nói một cách cứng nhắc.
"Được rồi, Giang Chi Du, đừng nghĩ cách bao biện nữa." Giang Mẫn Ân đắc ý, "Điểm số bị hủy bỏ, mày không có tư cách thi đại học nữa đâu!"
Thật nực cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Người nạp tiền mở hack không bị coi là gian lận, còn tôi dùng chân chặn cây bút lại bị coi là gian lận.
Đều vi phạm quy tắc, dựa vào đâu mà những người khác không bị quản?
Tôi buộc phải rời khỏi chỗ ngồi, đi theo mấy nhân viên phụ trách thi cử đó.
Giang Mẫn Ân nhìn tôi ký tên vào bảng điểm không hợp lệ, gần như đắc ý quên trời.
"Giang Chi Du, tôi thấy chị oán hận lớn lắm nhỉ."
Giang Mẫn Ân liếc nhìn sắc mặt tôi, khinh thường hừ một tiếng.
"Có hiểu cái gọi là quy tắc ngầm không? Quy tắc do kẻ bề trên đặt ra, để ràng buộc những kẻ thấp kém như chị. Bọn tôi không nằm trong phạm vi ràng buộc của những quy tắc đó đâu."
editor: bemeobosua
Tôi cất bút, ngẩng đầu nhìn nó, nhàn nhạt nói: "Kẻ bề trên và kẻ thấp kém, phân biệt thế nào? Nếu theo tiêu chuẩn của mày, người chơi của tao cũng nạp nhiều tiền như vậy, chẳng lẽ tao cũng là kẻ bề trên sao?"
"Mày tính là cái thá gì mà bề trên! Lần lưu này, tao mới là kẻ bề trên mới phải!"
Lời nói của tôi như chạm vào nỗi đau của nó, nó cố gắng hết sức phản bác tôi:
"Cái tên người chơi của mày chỉ nạp tiền mở bộ đề cho mày thôi, bao nhiêu ngày nay rồi, chẳng mua cái gì cho mày cả! Đâu như người chơi của tao, quần áo, xe thể thao, biệt thự, chỉ cần tao muốn, hắn đều sẽ mua cho tao!"
"Ồ? Ý mày là người chơi của tao chỉ nạp tiền một lần này thôi sao?" Tôi nhướng mày.
"Cũng đúng, đối phương trông cũng không giống người sẽ chi tiền cho bất kỳ ai."
Dù sao thì Triều Ca cũng chưa từng chi một xu nào cho Giang Mẫn Ân.
Cùng với danh hiệu đứng đầu bảng của tôi được lan truyền rộng rãi, Triều Ca được xây dựng thành hình tượng tổng tài giàu có. Đẹp trai, thâm tình, là tình yêu đích thực của tôi, cứu tôi khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng. Giang Mẫn Ân nghe nhiều những lời như vậy, tự nhiên tức đến nhảy dựng lên. Dựa vào đâu mà tổng tài lý tưởng của nó lại không thích nó, mà ngược lại còn ra mặt vì tôi?
Giang Mẫn Ân cắn môi: "Đương nhiên rồi! Hắn ta hoặc là một tên ngốc thích khoe khoang, hoặc là thỉnh thoảng phát lòng tốt một lần, sao có thể tốn nhiều tâm tư cho loại người như mày chứ!"
Tôi cười nhẹ: "Thế sao? Vẫn còn một cơ hội thi nữa, mày có muốn thử PK với tao một lần nữa không?"
"Mày nói gì... vẫn còn một cơ hội thi nữa?"
Giang Mẫn Ân sững sờ.
Mấy nhân viên phụ trách thi cử đã cất bảng đi, gật đầu với tôi:
"Đúng vậy, kỳ thi phân loại này chia làm hai lần, bạn Giang Chi Du vẫn còn một cơ hội nữa để vào đại học."
Tôi tiếp tục dụ dỗ nó: "Nếu mày thắng, tất cả phần thưởng tao nhận được khi đứng đầu bảng lần trước đều thuộc về mày."
Giang Mẫn Ân lẽ ra không nên chấp nhận cuộc PK này, nhưng nó quá muốn hoàn toàn áp chế tôi, quá muốn chứng minh mình sẽ không thua.
"Lần này, tao không cần vị 'tổng tài bá đạo' kia nạp tiền, tao cũng có thể thắng, mày tin không?"
Trước sự khiêu khích như vậy của tôi, Giang Mẫn Ân đã chấp nhận lời thách đấu thi một lần nữa.
"Giang Chi Du, mày cứ ra tay đi."
Tôi biết nó có sự tự tin này.
Dù sao thì "chiêu cuối" mà nó nói sẽ dùng với Băng Băng, vẫn chưa được sử dụng mà.