Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
7.
Kỳ thi tuyển chọn học sinh lớp 12 không phải là một kỳ thi bình thường.
Đây là một cuộc phân loại lớn, nếu không đạt được tiêu chuẩn điểm số nhất định, thậm chí còn không có tư cách vào đại học. Dù sao thì xã hội cũng cần có người làm những công việc khác nhau, không thể để tất cả mọi người đều vào đại học được.
Học sinh tập trung trong một phòng thi lớn, tiếng chuông vang lên, mọi người đều cặm cụi viết. Trên đầu mỗi người đều có một thanh điểm, hiển thị điểm số đang liên tục tăng lên. Khác với hình thức thi phân môn và chấm điểm, kỳ thi này giới hạn thời gian nhưng không giới hạn số lượng câu hỏi. Trả lời càng nhiều câu hỏi trong một thời gian nhất định, điểm số đạt được càng cao.
Do Giang Mẫn Ân và tôi đang PK, thanh điểm của hai chúng tôi được đặc biệt chọn ra, chiếu sát vào màn hình lớn. Điểm số của nó tăng nhanh hơn tôi rất nhiều. Gói quà nạp vào có bao gồm số lần hack tăng tốc trả lời, cộng thêm chế độ hỗ trợ từ bạn bè. Dù Giang Mẫn Ân không có nhiều tài năng thật sự, nó vẫn dễ dàng đạt được điểm số cao hơn tôi.
Trong phòng thi đã có người sụp đổ.
Chàng trai ở mấy hàng sau tôi, đột nhiên vứt bút, rồi khóc òa lên.
Cây bút lăn mãi, cho đến khi tôi dùng chân chặn lại.
Đồng thời, phía sau truyền đến tiếng gầm của một người đàn ông:
"Thế giới này không công bằng! Tôi đã cố gắng nhiều như vậy, tôi thức trắng đêm mấy tháng liền, vừa mở mắt đã học, thậm chí nhắm mắt cũng nghĩ cách học, tại sao lại không bằng những người nạp tiền này chứ?"
Anh ta gào lên đầy đau khổ, nhưng khuôn mặt của những người xung quanh phòng thi vẫn vô cảm và im lặng.
Chỉ là cây bút không ngừng trong tay họ, dường như được nắm chặt hơn một chút.
Chàng trai bị giám thị lôi đi, Giang Mẫn Ân ngẩng đầu nhìn thanh hiển thị trên màn hình lớn, thấy điểm số của tôi kém xa nó, liền nở một nụ cười đắc ý về phía tôi.
Tôi biết nó muốn nói gì.
Nó muốn nói: 【Đúng là nằm mơ giữa ban ngày, không nạp tiền cũng muốn thắng chúng tôi sao? Đầu thai là một nghệ thuật, sớm reset lại mới là mấu chốt.】
Còn tôi thì không để ý đến lời khiêu khích của nó.
editor: bemeobosua
Tôi chỉ không ngừng trả lời câu hỏi thật nhanh.
Không có số lần hack, điều duy nhất tôi có thể làm là dốc hết sức mình.
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, tôi đã trả lời xong câu hỏi cuối cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Làm mới liên tục, trang cũng không hiện ra câu hỏi mới nữa.
Tiếng điện tử vang vọng khắp phòng:
"Giang Chi Du, trở thành thí sinh đầu tiên đạt 100.000 điểm trong phòng thi này!"
Để gây tâm lý, kích thích ham muốn nạp tiền, game rất thích phát những thông báo về thành tích thi đấu tốc độ như thế này.
Mọi người cơ bản đều đã quen rồi.
Nhưng khi nghe thấy tên tôi, cả phòng thi đều kinh ngạc ngẩng đầu lên, ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Tôi, Giang Chi Du, một NPC 0 nạp.
Thật không ngờ lại vượt qua nhiều đại gia ở lớp một, trở thành người đứng đầu!
Thực tế, chàng trai đứng đầu bảng kia, chỉ chậm hơn tôi mười mấy giây.
Nhưng cậu ta, với tư cách là một nhân vật nạp tiền khủng, chỉ có thể chịu xếp thứ hai.
Sắc mặt cậu ta đen sì như đ/ít nồi.
Giang Mẫn Ân đạt 100.000 điểm với vị trí thứ tám, tức đến mức cắn móng tay.
Tôi dừng bút, xoa xoa những ngón tay tê dại.
Tôi thắng rồi.
0 nạp cũng có thể thắng, phải không?
Tôi thở dài một hơi, muốn yên lặng chờ kết quả PK hiển thị.
Nhưng giây tiếp theo, màn hình lớn bắt đầu đếm ngược mới.
"Bộ đề 100.000 điểm đã kết thúc, tiêu thụ 1.000 kim cương để tiếp tục đi sâu vào bộ đề—"
Kim cương là tiền tệ trong game, dù NPC chúng tôi có làm việc cật lực thế nào cũng không thể kiếm được, chỉ có thể thông qua người chơi bên ngoài thế giới nạp tiền.
Sự thay đổi đột ngột này khiến tôi trở tay không kịp.
Tôi đột ngột quay đầu lại, đối mặt với nụ cười nham hiểm của Giang Mẫn Ân.
Đôi môi đỏ mọng của nó hé ra, làm một khẩu hình đầy khiêu khích về phía tôi:
"Giang Chi Du, chị thua rồi."