Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
[Ký chủ, đêm đã khuya, bạn nên nghỉ ngơi.]
Nó cũng quan tâm đến sức khỏe của tôi đấy chứ, nhưng mà thường thì hệ thống không phải có nhiệm vụ sao? Thế nhiệm vụ của tôi là gì vậy?
[Đọc sách, học tập, phát triển toàn diện, nỗ lực nâng cao khả năng tổng hợp của bản thân.]
Không có nhiệm vụ về tình cảm à?
[Không có. Chỉ có tri thức mới là gốc rễ của sự phát triển bền vững của con người. Khả năng bản thân là vốn để cá nhân phấn đấu vì cuộc sống tốt đẹp.]
[Ký chủ, bạn nên đi ngủ, bắt đầu từ ngày mai bạn phải dốc hết sức chuẩn bị cho kỳ thi chuyển cấp tiểu học.]
Ngay lập tức, các trò chơi trên điện thoại của tôi bị buộc phải tắt.
Ê, khoan! Tôi là người trưởng thành 20 tuổi, không cần đặc biệt chuẩn bị cho kỳ thi chuyển cấp tiểu học chứ? Không thể chơi thêm chút nữa sao?
[Bạn... 20 tuổi?]
Tôi nghe thấy một chút bối rối và lo lắng từ giọng nói của hệ thống.
Sao lại thế, làm hệ thống mà không biết tình trạng của ký chủ, thật là thiếu trách nhiệm.
[Xin lỗi, bây giờ tôi đã biết rồi. Để tỏ lòng xin lỗi, tôi sẽ lập một kế hoạch học tập chi tiết cho bạn.]
Đó là lời xin lỗi của cậu ư?
[Đó là điều mà bạn đáng ra phải tự lập.]
...
Kế hoạch học tập mà hệ thống lập ra thật sự rất chi tiết.
Tôi phải học từ lịch sử Trung Quốc 5000 năm, phát triển nhân loại, lịch sử thế giới, toán học, văn hóa, ngôn ngữ hiếm, đến chiến lược kinh doanh, tài chính, kinh tế, luật pháp, xen kẽ là những yêu cầu của mẹ như học đàn piano, múa, vẽ.
Thời gian kéo dài đến tận 30 tuổi.
[Tôi sẽ tính toán chính xác điểm hoàn thành học tập của bạn.]
092, cộng điểm thì tôi sẽ được lợi ích gì à?
[Nâng cao cảm giác thành tựu của bạn.]
Tôi bật cười.
[Bạn sẽ hiểu thôi.]
Dù hệ thống đã sắp xếp cho tôi nhiều thứ, nhưng những điều này cũng đều là mẹ yêu cầu tôi và Phó Nguyện học.
Hệ thống này, thật sự hiểu lòng mẹ tôi quá.
8
Tôi và Phó Nguyện đều có thành tích giống nhau, đỗ vào trường Nhất Trung - ngôi trường tốt nhất ở địa phương.
Trường cấp hai và cấp ba Nhất Trung ở cùng một chỗ, Phó Vân Thời cũng học trường này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Nghe nói chưa? Thủ khoa năm nay là hai chị em, thành tích của hai người giống hệt nhau.”
“Ai mà không biết Phó Nguyện và Phó Ninh là cặp song sinh của Nhất Trung chứ.”
“Nhưng nghe nói, quan hệ giữa hai cô ấy không tốt lắm.”
Đúng vậy, sau sự cố cay đắng ấy, tôi cũng không nói chuyện với Phó Nguyện nữa.
Bởi vì, tôi đã biết trước kết cục của cô ấy, còn có cái gì tốt để níu kéo nữa đâu .
Đại hội thể thao của trường.
Tôi rời sân vận động rồi chạy như bay về phòng học để uống nước.
“Phó Nguyện, sao cậu không thú vị như em gái của cậu vậy, cậu thật lạnh lùng đó.”
Một học sinh nam ngồi phía sau Phó Nguyện, dùng bút đ.â.m sau lưng cô.
“Tớ thích cậu, làm bạn gái của tớ nhé.”
Học sinh nam này là một tên côn đồ nổi tiếng trong lớp, hắn dùng tay kéo dây áo lót sau lưng Phó Nguyện: "Màu gì vậy? Là màu đen gợi cảm, hay màu trắng tinh khiết, hay là màu hồng đáng yêu giống như cậu?"
“Tên côn đồ.”
Ngày này lại tới sớm như vậy.
Nhưng Phó Nguyện không cử động.
Cô thật sự muốn đầu hàng sao?
Chẳng nhẽ vận mệnh được định sẵn thật sự không thể thay đổi.
Tôi do dự.
Cô đã có lòng đón nhận, tại sao tôi phải xen vào việc của người khác chứ?
Tôi rời khỏi phòng học, nhưng thật sự không nhịn được mà quay trở về.
"Ai cho cậu lá gan chạm vào tôi?"
“Đau, đau, đau!”
Phó Nguyện xoay ngược tay, nắm chặt cổ tay của tên côn đồ.
Giọng nói của cô vẫn lạnh lùng như thường, nhưng sức mạnh trong tay cô ngày càng gia tăng.
Chỉ một khoảnh khắc, dường như tôi thấy linh hồn của Phó Nguyện đang rạn nứt.
Ngay lập tức, tôi tham gia cùng bọn họ.
Đã lâu rồi không phát điên.
Tôi nghiêng đầu, híp mắt, cười nhếch, cắn môi, xoa tay.
Tôi nhổ nước miếng vào lòng bàn tay, hai tay vuốt từ trán ra sau gáy, xoè năm ngón tay ra:
“Này, bé ngoan, thích chị tôi sao? Ồ, cho tôi chơi đùa trước một chút, để tôi kiểm tra hàng nào, he he he. Cũng không tệ, chị có thích không? Không thích cũng không sao. Ha ha, chẳng qua đây cũng chỉ là chiêu trò ra vẻ của đàn ông thôi. Ngoan ngoãn nghe lời đi, bé ngoan của tôi, cậu không trốn thoát khỏi lòng bàn tay của tôi đâu. Ồ, bên trong mặc cái gì đây? Màu đen? Màu trắng? Tam giác? Hay là quần đùi? Ồ… là quần lót chữ T đúng không? Quần lót lớn bao bọc lấy cậu nhỏ, thật đáng yêu. Không sao, chị chỉ thích nho nhỏ thôi, lại đây, đừng chạy…”