Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh ta cởi áo trên ra, tiện tay ném vào bồn rửa.

Anh ta trông khá gầy gò, không ngờ cởi áo ra thì múi n.g.ự.c và múi bụng vẫn đầy đủ, vai rộng eo thon, dáng người cực kỳ đẹp.

Còn mái tóc ướt dính vào trán, cả người lại trông thuần khiết ngây thơ.

Trong đầu tôi bỗng hiện lên một cụm từ—vừa ngây thơ vừa quyến rũ.

Trong lúc lơ đễnh, Giang Thần Vũ đã đi đến trước mặt tôi, năm ngón tay thon dài khẽ vẫy trước mắt tôi: "Đan Nịnh, chị đang nghĩ gì thế?"

Khoảng cách quá gần, mùi hormone ập đến khiến tôi đột nhiên thấy hai má nóng bừng.

Tôi hơi hoảng hốt quay lưng lại, đổi chủ đề: "Cậu còn không mau đi mặc quần áo vào, coi chừng cảm lạnh đấy."

Giọng điệu anh ta càng vô tội hơn: "Bây giờ mới tháng Mười, em không lạnh mà."

Nhưng vẫn ngoan ngoãn quay về phòng ngủ.

Anh ta thay một chiếc áo thun cổ chữ V mỏng, cổ áo vừa vặn mở đến vị trí phía trên cơ ngực, xương quai xanh lộ ra ngoài.

Sao dường như lại càng quyến rũ hơn...

Tôi hơi không tự nhiên lẩm bẩm: "Thằng nhóc này, trông thì hiền lành chậm chạp, sao lại ăn mặc sành điệu thế hả?"

7

"Em 22 tuổi rồi, không nhỏ nữa."

"Thế thì vẫn nhỏ hơn tôi bốn tuổi, mãi mãi là em trai của tôi thôi."

Anh ta dường như hơi buồn bực, đầu khẽ cúi xuống, trông tội nghiệp làm sao, như một chú cún con vậy.

Không biết sao, lòng tôi bỗng mềm nhũn, đưa tay xoa xoa tóc anh ta: "Thôi được rồi, biết cậu lớn rồi."

Anh ta ngẩng đầu lên, khi cười để lộ hàm răng đều tăm tắp trắng tinh: "Ngày kia chúng ta đi xem phim được không?"

Tôi gật đầu: "Được."

Vừa nãy khi anh ta không mặc áo, sự chú ý của tôi toàn đặt vào những chỗ không nên đặt.

Giờ tôi mới để ý thấy trên n.g.ự.c anh ta, vị trí gần xương quai xanh có xăm một chuỗi ký tự.

Tôi nheo mắt nhìn kỹ: "GDN?"

Má anh ta ửng đỏ, tôi nghi ngờ hỏi: "Cậu xăm cái này là... viết tắt của Goodnight à?"

Mấy đứa nhỏ bây giờ lạ thật đấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Giang Thần Vũ cũng dùng một ánh mắt rất kỳ lạ nhìn tôi, há miệng, nhưng lại muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng chỉ khẽ "ừm" một tiếng.

15

Đến ngày thứ ba, tôi không thể đi xem phim cùng Giang Thần Vũ.

Bởi vì Bùi Nhiên có một buổi xã giao đột xuất, tôi phải đi cùng.

Tôi gửi tin nhắn cho Giang Thần Vũ giải thích tình hình, anh ta gửi lại một biểu cảm tủi thân, rồi nói: "Vậy mai chúng ta đi được không?"

Còn học được cả cách làm nũng nữa, tôi không tự chủ được mà cong khóe môi: "Được."

Buổi xã giao tối nay không mấy vui vẻ.

Khách hàng đó là một kẻ ăn chơi khét tiếng trong giới, mượn hơi rượu muốn chiếm tiện nghi của tôi.

Khoảnh khắc ngón tay hắn chạm vào eo tôi, đã bị Bùi Nhiên với vẻ mặt âm trầm bẻ ngược tay lại, phát ra một tiếng gầm đau đớn.

Hắn ta định hòa giải với Bùi Nhiên: "Tổng giám đốc Bùi, có gì từ từ nói, hà tất vì một người phụ nữ mà làm mất hòa khí?"

Bùi Nhiên chán ghét hất hắn ta ra, lạnh lùng nói: "Tổng giám đốc Triệu, phi vụ làm ăn này chúng ta không cần bàn nữa."

Nói xong câu đó, Bùi Nhiên liền dẫn tôi ra khỏi phòng riêng.

Đi ra ngoài nhà hàng, anh ấy dừng bước, trầm giọng nói: "Sau này gặp phải loại rác rưởi này, không cần phải nhẫn nhục chịu đựng."

Đầu óc tôi quay cuồng, cảm thán: "Hắn ta là Tổng giám đốc Triệu đấy, cậu út được cưng chiều nhất nhà họ Triệu."

Tôi làm sao dám chứ?

Bùi Nhiên lại khinh thường: "Thế thì sao chứ? Chẳng lẽ tôi còn sợ hắn ta sao?"

Anh ấy đương nhiên không sợ, dù sao nhà họ Bùi và nhà họ Triệu thực lực ngang nhau.

Nhưng tôi sợ chứ!

Nếu vì tôi mà làm hỏng mấy chục triệu tệ làm ăn của tập đoàn, có bán tôi đi cũng không đền nổi đâu!

Bùi Nhiên dường như đoán được suy nghĩ của tôi, nét mặt dịu lại, ôn tồn nói: "Cô cũng không cần sợ, dù cho có tát thẳng vào mặt hắn, trời có sập cũng có tôi chống đỡ giúp cô."

Cái này...

Tôi có chút cảm động.

Trên thế giới này chắc không còn ông chủ nào biết nghĩ cho cấp dưới hơn Bùi Nhiên nữa đâu nhỉ?

Kiếp trước tôi đã tích bao nhiêu đức, mới có thể có một đại BOSS tốt như vậy?