Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

20

Khi Bùi Nhiên hỏi tôi đã suy nghĩ thế nào rồi, tôi đáp: "Cảm ơn sếp, tôi không định nộp đơn xin ký túc xá nhân viên nữa."

Ánh mắt Bùi Nhiên tối sầm lại: "Tại sao?"

Tôi do dự hỏi anh ấy: "Tôi có thể thảo luận chuyện riêng trong giờ làm việc không?"

Bùi Nhiên ra hiệu cho tôi tiếp tục: "Có thể."

Tôi mỉm cười, nửa đùa nửa thật nói: "Vì tôi đã 'kim ốc tàng kiều' rồi ạ."

Không biết có phải là ảo giác của tôi không, nhưng khoảnh khắc lời tôi dứt, tôi dường như cảm nhận được áp lực mà các đồng nghiệp hay nói "nơi nào Tổng giám đốc Bùi đi qua, áp suất không khí đều sẽ giảm mạnh".

Tuy nhiên, cũng chỉ là trong thoáng chốc, Bùi Nhiên đã thu lại vẻ hung hăng, bình tĩnh nói: "Đã vậy thì tôi không miễn cưỡng nữa, đi làm việc đi."

Những ngày sau đó, mọi thứ đều như thường lệ.

Tình cảm của tôi và Giang Thần Vũ ngày càng ổn định.

Hôm đó, tôi nằm úp trên lồng n.g.ự.c rộng lớn của anh, ngón tay khẽ vuốt ve hình xăm của anh, hỏi: "Cái này xăm từ khi nào vậy?"

Anh nắm lấy tay tôi, đặt lên môi khẽ hôn: "Trước khi em học cấp hai đến Bắc Kinh tìm chị."

Tôi có chút tò mò: "Vậy cậu bắt đầu thích tôi từ khi nào?"

Anh không trả lời trực tiếp, chỉ đứng dậy, quay về phòng mình lấy một cái hộp sắt đưa cho tôi.

"Đây là cái gì?"

"Chị mở ra xem là biết ngay."

Tôi vô cùng tò mò, mở ra xem, lại phát hiện ra sợi dây buộc tóc màu đỏ tôi đã vứt đi khi 10 tuổi, chiếc bút bi tôi bỏ đi khi 11 tuổi, những miếng dán tôi không cần nữa khi 12 tuổi...

Tôi 10 tuổi, anh mới 6 tuổi.

Tôi kinh ngạc trợn tròn mắt: "Giang Thần Vũ, cậu cũng trưởng thành quá sớm rồi đấy!"

Anh ngượng ngùng mỉm cười: "Lúc đó chị đẹp lắm, mặc váy nhỏ màu đỏ, cười lên mắt long lanh, giống như một chú hươu con vậy."

Tôi giả vờ tức giận: "Ý cậu là bây giờ tôi không đẹp nữa à?"

Anh giơ hai tay đầu hàng: "Đương nhiên không phải, bây giờ cũng đẹp mà, trong mắt em chị lúc nào cũng là người đẹp nhất!"

Hừ, thế thì còn tạm được!

21

Thứ Sáu, sau khi xem phim cùng Giang Thần Vũ, chúng tôi đi dạo bên bờ sông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Từ xa, không biết là ai đã đốt pháo hoa, rực rỡ lộng lẫy, vô cùng đẹp đẽ.

Giang Thần Vũ thân mật in một nụ hôn lên trán tôi: "Ngày mai chúng ta đi leo núi được không?"

Tôi từ chối, hậm hực lườm anh: "Không được."

Sao anh lại có nhiều năng lượng thế nhỉ!

Đêm nào cũng hành tôi, còn có sức đi leo núi ư?

Tôi chỉ muốn nghỉ ngơi, trời có sập cũng chẳng ăn thua, cuối tuần tôi cũng phải ngủ nướng!

Anh lập tức xuống nước: "Được, không đi, không đi, ở nhà nghỉ ngơi."

Tôi kiễng chân, hôn một cái lên má anh: "Ngoan nhé."

Khóe mắt liếc thấy một bóng dáng quen thuộc cách đó không xa.

Nhìn kỹ lại, hóa ra lại là Dịch Phong.

Hắn đứng yên ở đó, dáng người cô độc và tiều tụy, trong mắt tràn đầy hối hận và u buồn.

Tôi nhanh chóng dời tầm mắt, hắn cũng không tiến lên chào hỏi.

Đối với tôi mà nói, hắn hối hận hay không, tôi không hề bận tâm.

Tôi chỉ biết, hạnh phúc của tôi, đang ở ngay bên cạnh.

"Cố Đan Nịnh?" Giang Thần Vũ đột nhiên gọi cả họ lẫn tên tôi.

"Sao thế?" Trịnh trọng như vậy, tôi có chút không quen.

Dưới ánh nhìn của tôi, anh quỳ một gối xuống, lấy ra một chiếc hộp nhung, mở ra.

Một chiếc nhẫn kim cương siêu lớn, lấp lánh rực rỡ.

Vì hồi hộp, giọng anh hơi run rẩy: "Chị có đồng ý lấy em không?"

Tim tôi đập nhanh, từ từ đưa ngón tay ra: "Ừm."

Anh cười lên, lông mày và ánh mắt đều giãn ra, đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của tôi, sau đó đứng dậy, ôm chặt lấy tôi: "Em đợi khoảnh khắc này, thật sự đã rất lâu rồi."

Tôi ôm lại anh: "Rất xin lỗi, đã để cậu đợi tôi nhiều năm như vậy."

Giọng anh reo lên vui vẻ: "Cuối cùng chị vẫn đến bên em, như vậy là đủ rồi."

Đúng vậy, chỉ cần bên cạnh chúng tôi là đối phương, như vậy là đủ rồi.

[HẾT]