Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Là anh đã chạm đến giới hạn của tôi, anh căn bản không xứng với tình yêu của tôi."
Cơ thể anh ta đột nhiên lảo đảo, trong mắt dần hiện lên cảm xúc đau khổ.
Có lẽ anh ta thật lòng yêu tôi, nhưng loại tình yêu đầy dối trá và thử thách này, tôi không cần.
12
Dịch Phong bắt đầu điên cuồng gửi cho tôi những món quà giá trị, tùy tiện một món cũng bằng vài tháng lương của tôi.
Tôi trả lại toàn bộ.
Tôi phiền không chịu nổi: "Anh có thể đừng làm những chuyện trẻ con này nữa không? Anh làm vậy sẽ khiến tôi rất phiền phức."
Anh ta hạ mình rất thấp: "Rốt cuộc em muốn thế nào mới chịu hết giận?"
Anh ta vẫn không hiểu, tôi không hề tức giận, tôi thực sự không còn yêu anh ta nữa rồi.
Tôi bất lực xoa xoa thái dương: "Nếu anh thực sự muốn bù đắp cho tôi, cũng không phải là không được."
"Em nói đi, chỉ cần em hết giận, bảo anh làm gì cũng được."
Thế là, tôi dùng cả một buổi tối để lục hóa đơn chi tiêu trên Alipay, sắp xếp lại hóa đơn quần áo, giày dép và những thứ khác đã mua cho anh ta.
Tôi gửi hóa đơn cho anh ta: "Đồ đạc tôi sẽ gửi chuyển phát nhanh cho anh, làm phiền anh chuyển khoản số tiền theo danh sách cho tôi.
Ngoài ra, tiền thuê nhà chúng ta chia đôi, anh cũng chuyển nốt tiền thuê nhà cho tôi luôn đi.
Từ nay về sau, chúng ta coi như hai bên sòng phẳng."
Hai phút sau, Alipay báo tôi nhận được 500.000 tệ.
Ha ha.
Cái sự hào phóng đến muộn này.
Tôi trả lại phần lớn: "Tôi chỉ nhận những gì mình đáng được nhận."
"Chỉ cần em không giận nữa, thế nào cũng được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Kết quả là ngày hôm sau khi tan làm, Dịch Phong lại đợi tôi dưới lầu công ty, trong vòng tay còn ôm một bó hồng lớn.
Vừa nhìn thấy anh ta, tôi đã muốn đi đường vòng.
Anh ta nhanh chóng bước tới, chặn tôi lại: "Đan Nịnh, vì em đã nói những chuyện đã qua coi như sòng phẳng rồi, vậy chúng ta có thể bắt đầu lại không?"
6
Cái "sòng phẳng" mà tôi nói, là từ nay đường ai nấy đi.
Rõ ràng là anh ta đã hiểu sai.
Tôi day trán: "Rốt cuộc tôi phải nói bao nhiêu lần anh mới hiểu, tôi thật sự không còn yêu anh nữa."
Ánh mắt anh ta tối sầm lại, gần như hạ mình hỏi tôi: "Sao có thể nói không yêu là không yêu nữa được? Trước đây rõ ràng em đối xử với anh tốt như vậy."
Tôi hít sâu một hơi, lần cuối cùng giải thích với anh ta: "Trước đây tôi yêu anh, là vì anh có thể mang lại cho tôi niềm vui cả về mặt thị giác lẫn tinh thần.
Giờ đây nhìn thấy anh, tôi chỉ cảm thấy sợ hãi.
Tôi sợ anh lại lải nhải những thứ mà tôi đã không còn quan tâm nữa, giống như Tường Lâm Tẩu vậy.
Vậy nên, thật sự dừng lại ở đây đi, đừng lãng phí thời gian của cả hai chúng ta nữa."
Vẻ mặt anh ta tiều tụy, trong giọng nói mang theo nỗi buồn sâu nặng: "Nếu ngay từ đầu anh nói rõ thân phận với em, kết quả có khác không?"
Tôi mỉm cười: "Nhưng trên đời này làm gì có nếu như."
Tối đó, Dịch Phong đứng dưới lầu nhà tôi hút thuốc cả đêm.
Tôi tỉnh dậy một lần lúc rạng sáng, vén rèm cửa sổ nhìn xuống, anh ta nghiêng người tựa vào cạnh xe, một đốm đỏ giữa kẽ ngón tay sáng tắt lập lòe, cả người trông cô độc và hiu quạnh.
Như thể cảm nhận được điều gì đó, anh ta bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn lên, tôi gần như ngay lập tức buông rèm xuống.
Anh ta làm vậy để làm gì chứ?
Phô bày bộ dạng si tình này, cuối cùng cũng chỉ tự làm mình cảm động mà thôi.
Đến khi tôi ra ngoài vào buổi sáng, Dịch Phong đã đi rồi.