Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cận Đoan cuối cùng không nhịn nổi, xung đột trực tiếp với người đàn ông kia. Gã kia biết không thể giành được trái tim của Tề Tuyết, trong cơn điên loạn, đã rút d.a.o c.h.é.m phăng “bộ phận đàn ông” của hắn, còn hung hăng giẫm lên một phát.
Tôi ngồi ở nước ngoài, thong thả xem “vở hài kịch” này từ đầu đến cuối. Đợi đến khi tòa sắp mở phiên xử, tôi mới dẫn theo luật sư và khoản tiền bồi thường từ các đối tác, quay về nước.
Bên giường bệnh, Cận Đoan nằm liệt, không thể xuống đất, yếu ớt nắm lấy tay tôi, khẩn cầu bằng chút khí lực cuối cùng:
“Xét tình nghĩa vợ chồng bao năm… tha cho anh lần này được không?”
Tôi bật cười, cúi xuống ghé sát tai hắn, thì thầm:
“Tôi nghe nói, em gái anh không chịu nuôi đứa con riêng của anh nữa rồi đúng không? Cũng phải thôi… một đứa trẻ vừa cắn vừa đánh người, lớn lên cũng chỉ là tai họa. Muốn trách, thì trách anh quá tham lam, quá tàn nhẫn. Một đứa bé còn đỏ hỏn… mà cũng nỡ lòng vứt bên lề đường.”
Tôi ngừng lại một chút, nhìn sâu vào mắt hắn:
“Anh nói xem, đợi thằng bé lớn lên, biết được hết mọi chuyện, liệu nó có kiện ngược lại anh không?”
Cận Đoan mở to mắt, mặt trắng bệch như tờ giấy, ngay khoảnh khắc ấy, hắn đã hiểu tất cả.
“Cô… cô… cô đã biết từ trước rồi?” – hắn lắp bắp.
“Tất nhiên rồi.” – Tôi nở nụ cười khiến hắn thổ huyết. “Nhưng tôi không làm gì cả. Chính anh… tự tay biến con trai ruột thành một kẻ tàn phế.”
Phía sau vang lên tiếng rên rỉ đầy thù hận, là Tề Tuyết – người phụ nữ từng khiến tôi đau khổ cả một đời. Cô ta run rẩy, ánh mắt hoảng loạn như bị sét đánh, trên mặt còn đầy vết bầm tím chưa tan.
Tôi nhìn cô ta, nhàn nhạt cười:
“Sao thế? Kế hoạch này… chẳng phải hai người cùng nghĩ ra sao? Chính tay hai người hại đứa con ruột của mình thành như vậy. Đáng sợ thật đấy.”
Nói rồi, tôi rũ tà váy, rời khỏi bệnh viện trong sự hộ tống kính cẩn của luật sư và trợ lý, dáng vẻ thanh nhàn, rực rỡ chưa từng thấy.
12 năm sau
Tôi đã hoàn toàn thoát khỏi những con người đó, sống cuộc sống nhẹ nhõm tự do ở Pháp.
Lần này về nước, là để nghỉ hè và đi du lịch. Người thám tử năm xưa nay vẫn trung thành, đã chuẩn bị sẵn hồ sơ về những “người cũ” từng xuất hiện trong đời tôi.
Chồng cũ của Tề Tuyết lại vì tội cố ý gây thương tích mà bị bắt giam. Không ai muốn nuôi Cận Trì nữa — cuối cùng, hắn bị ép phải quay về sống cùng Cận Đoan và Tề Tuyết.
Hai người thuê một căn phòng trọ ọp ẹp trong xóm lao động, sống bằng nghề làm thuê lặt vặt. Số tiền ít ỏi gom góp được, tất cả đều đổ dồn để nuôi Cận Trì học trường dành cho người khuyết tật, học chữ nổi, học kỹ năng sống cơ bản.
Nhưng Cận Trì chẳng biết ơn.
Hắn biết rõ vì sao mình thành ra như vậy. Nếu như kiếp trước, hắn có tất cả — gia đình êm ấm, tiền bạc dư dả, cha mẹ yêu thương — thì kiếp này, hắn chẳng còn gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Và thay vì tự trách, hắn đổ hết oán hận lên đầu Cận Đoan và Tề Tuyết.
Hắn ngày càng cộc cằn, dễ nổi nóng, thậm chí đến trường đặc biệt cũng không tiếp nhận nữa. Cận Đoan và Tề Tuyết phải quỳ gối khắp nơi, xin giấy xác nhận “tâm thần nhẹ”, chạy chọt đủ kiểu mới tìm được một nơi dạy nghề đồng ý tiếp nhận.
Nhưng chứng nhận ấy cũng đồng nghĩa với việc — hắn không thể xin được việc ở bất kỳ công ty nào. Ngay cả đi rửa bát thuê, cũng bị khinh miệt là “tên mù”, “thằng câm”.
Chiều hôm đó, trong một quán ăn nhỏ mới khai trương, tôi ngồi ở góc phòng, thong thả nhấm nháp ly cà phê, nhìn thấy Tề Tuyết đang mang thai, lom khom cúi đầu, cười nhạt nịnh nọt ông chủ quán:
“Cậu yên tâm, nó rửa bát rất sạch, nó làm việc rất siêng năng mà…”
Cận Trì đứng lặng phía sau, tóc tai rối bù che kín nửa mặt, ánh mắt mù mịt như một hố sâu đen đặc.
Vừa lúc đó — một giọng nói quen thuộc vang lên bên ngoài:
“Mẹ ơi, mẹ nhìn kìa, mắt hắn ghê quá!”
Là con gái tôi — Phi Phi — cùng tôi đi du lịch, vừa từ nhà vệ sinh bước ra. Cô bé giờ đã là một thiếu nữ xinh đẹp, tự tin và chững chạc.
Bên cạnh là cô bạn học — con gái của người đàn bà năm xưa từng cùng Cận Trì cấu kết hãm hại Phi Phi.
Cô gái kia vừa định quay sang đùa cợt, chưa kịp nói hết câu:
“Ồ, chỉ là một thằng mù thôi, có gì mà—”
Một tiếng “xoạt” vang lên.
Máu b.ắ.n tung tóe.
Cận Trì rút dao, điên cuồng lao tới đ.â.m cô gái đó gục trong vũng máu, rồi quay sang, vung d.a.o định c.h.é.m Phi Phi.
May mắn, những người xung quanh đã kịp thời khống chế hắn.
Tôi ngồi nhìn hắn giãy giụa như con thú bị nhốt, ánh mắt điên dại, miệng gào rú không thành tiếng. Còn Cận Đoan và Tề Tuyết thì ngồi bệt một góc, mặt không còn chút huyết sắc, như hai cái xác sống.
Tôi khẽ gật đầu, trong lòng bình thản đến lạ.
Mọi nợ nần ân oán… từ nay thanh toán xong.
Đời tôi — cuối cùng cũng thực sự bắt đầu.
[hoàn văn toàn =)]