Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

13.

Bà biết tôi và Cố Tiêu Trần yêu nhau.

Chỉ có điều, bà tưởng chúng tôi yêu thật lòng. Một cụ bà cả đời chưa ra khỏi thị trấn, làm sao biết khái niệm "tình nhân hợp đồng"?

Năm thứ hai đại học, bà tôi bị bệnh tim cần mổ gấp.

Để chữa trị, tôi vừa học vừa làm.

Em trai định nghỉ học đi làm cùng.

Tôi từ chối.

Với con nhà nghèo, học hành là con đường duy nhất.

Tôi không nỡ để em lãng phí thời gian quý giá, một mình gánh vác gia đình.

Đó là khoảng thời gian khốn khổ nhất.

Tôi làm thêm ngày đêm, có lúc mệt đến mức đứng cũng ngủ được.

Nhưng tiền viện phí như con số thiên văn, dù cố gắng cũng không kiếm đủ.

Đúng lúc tuyệt vọng, Cố Tiêu Trần xuất hiện.

Hắn như thiên sứ, đề nghị tôi làm bạn gái thay thế, mỗi tháng trả 20 vạn.

Ăn ở miễn phí, không phạm pháp, không công việc nào tốt hơn.

Thế là tôi đồng ý ngay.

Tiền mổ cho bà được giải quyết.

Bà cứ tưởng tôi làm tiểu tam, bảo thà cht còn hơn.

Bà tôi đáng yêu thế đấy!

Tôi phải nhờ Cố Tiêu Trần giả làm bạn trai thật.

Hắn vì diễn cho giống, chạy ngược chạy xuôi ở viện đến mức gầy đi.

Cết tiệt...

Không nói nữa.

Đột nhiên thấy có lỗi với hắn.

Dù kiêu ngạo khó ưa, nhưng khi không xấu, hắn cũng khá tốt.

Lần này tôi bỏ đi không từ biệt chỉ vì một nụ hôn, quả thật bất công.

Thế là tôi nhắn tin báo:

"À... em đi rồi, vội quên không báo."

Cố Tiêu Trần lập tức trả lời:

"Sao không đợi cht rồi mới báo?"

Đồ khốn!

Lại còn dám chửi!

Tôi lập tức chặn xóa liền tay.

Biến đi!

Gai xương rồng

14.

Hôm sau, em trai tan học về.

Thấy tôi, nó như chó thấy xương, chạy ào tới:

"Chị!"

Cùng về còn mấy bạn nam.

Đều cao một mét tám.

Trước mặt bạn, thằng bé ôm chầm lấy tôi.

Tôi cao một mét sáu lăm, trong lòng nó như củ khoai tây.

Mấy đứa bạn đều gọi tôi là chị.

Chà, mấy em trai trẻ trung đẹp trai, quá hấp dẫn!

Tôi giả vờ nghiêm khắc: "Mười tám tuổi rồi, còn không đứng đắn."

Nó cười khúc khích: "Lâu quá không gặp, nhớ chị quá."

Tôi bật cười, véo eo nó:

"Thằng ranh, miệng ngọt thế, có bạn gái chưa?"

Nói thật, dù mới mười tám nhưng cơ bụng em trai khá săn chắc.

Chưa kịp nó trả lời, lũ bạn đã cười đùa:

"Chị yên tâm, Cẩm ca không thèm để mắt đến ai trong trường, bảo phải tìm bạn gái xinh hơn chị!"

Tôi vui vẻ nhìn nó, ai ngờ thằng nhóc đỏ mặt, xua bạn đi.

Bạn nó cũng trong thị trấn, tôi mời ăn cơm nhưng chúng đều xin về làm bài.

Khi chúng đi hết, em trai nịnh nọt:

"Chị ơi, về nhà thôi."

Tôi thích nhất cảnh gia đình quây quần.

Trên bàn ăn, em trai than vãn học hành vất vả, sợ không đỗ được trường tôi.

À, quên nói.

Tôi học Bắc Đại, do là thủ khoa nên được miễn học phí.

Tôi an ủi em đừng áp lực:

"Không đỗ Bắc Đại thì Thanh Hoa cũng được."

Bà ngồi bên gắp thức ăn, cười nếp nhăn hằn rõ:

"Bà nuôi được hai đứa đại học, đài truyền hình lại đến phỏng vấn chứ gì?"

Hồi đó, khi tôi đỗ thủ khoa, có phóng viên đến phỏng vấn bà.

Bà luống cuống sửa tóc, sợ làm tôi xấu hổ.

Khi được hỏi về cách dạy con, bà bình tĩnh nói:

"Bà chẳng làm gì, cháu tự nỗ lực thôi."

Vẻ tự hào lúc đó khiến tôi thấy mọi vất vả đều đáng giá.

Em trai cũng nói sẽ khiến bà tự hào thêm lần nữa.

Đang vui vẻ, bỗng sân vang lên giọng nam:

"Hạ Hạ."

15.

Chưa kịp ra xem, người đó đã vào.

Tôi mừng rỡ: "Trần Vũ ca ca? Anh nghỉ phép về à?"

Cửa ra vào, một người đàn ông cao lớn, gương mặt góc cạnh đứng đó.

Áo phông rộng, quần đũi bó ống tôn lên đôi chân dài, đẹp mắt vô cùng.

Trần Vũ là bạn thuở nhỏ của tôi, hơn tôi hai tuổi, giờ là lính cứu hỏa trong thị trấn.

Gần một mét chín, đứng đó đã toát ra uy lực.

Lần trước về không gặp, may lần này gặp được.

Tôi hào hứng kéo anh vào ăn cơm.

Anh ngại ngùng: "Anh ăn rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Ăn thêm chút đi." Tôi lôi anh ngồi xuống.

Em trai lập tức nhường chỗ:

"Anh Trần Vũ ngồi cạnh chị em đi!"

Bà cũng cười thêm bát đũa.

Thế là từ ba người thành bốn người.

Trần Vũ dù không phải người nhà, nhưng thân hơn người nhà.

Anh quan tâm bà gần đây có phù không, hỏi em trai đã thuộc phương trình hóa chưa.

Rõ ràng, anh hiểu bà và em tôi hơn cả tôi.

Em trai cười đùa:

"Anh Trần Vũ, hay anh làm anh rể em đi, giao chị cho người khác em không yên tâm."

Trần Vũ vốn điềm tĩnh, bỗng đỏ mặt.

Tôi giúp anh giải vây, tát nhẹ em:

"Ăn đi, trẻ con đòi làm mối à?"

Điện thoại ai reo.

Bà bảo là của bà, kêu tôi nghe hộ.

Tôi cầm lên, không nhìn số đã bắt máy.

Ai ngờ đầu dây vang lên tiếng:

"Bà ơi!"

Tôi choáng váng.

Nhà tôi ngoài tôi và em trai, còn có cháu khác sao?

Sau đó, tôi nghe đầu dây than thở:

"Giang Tiểu Hạ tàn nhẫn quá, bỏ đi không nói lời nào, còn chặn cháu."

"Bà bảo cô ấy thích tổng tài lạnh lùng, sao cháu làm nhiều thế mà cô ấy vẫn không thích?"

Trời ơi!

Người đó say khướt, lúc đầu tôi không nhận ra.

Nhưng giờ tôi nhận ra rồi.

Chính là Cố Tiêu Trần!

Nhưng tại sao hắn lại nói thế?

Hắn không phải kiêu ngạo vô cùng sao?

Sao giờ lại hèn mọn thế?

Còn nữa, những lời này có ý gì?

Hắn và bà tôi có bí mật gì?

Tôi không muốn hắn biết là tôi đang nghe máy.

Đúng lúc đó, Trần Vũ gọi:

"Hạ Hạ, cơm nguội rồi, vừa ăn vừa nghe đi."

Tôi vô thức đáp: "Ừ."

"...Hạ Hạ?"

Đầu dây im bặt.

Cố Tiêu Trần nghiến răng:

"Giang Tiểu Hạ, em bỏ đi là để đi gặp trai à?"

16.

Tôi sững sờ, tức giận:

"Gặp trai là sao? Trần Vũ là anh hàng xóm, Cố Tiêu Trần, anh không biết thì đừng nói bậy!"

Để người ngoài nghe được, tưởng tôi ngoại tình thì sao?

"Anh hàng xóm?" Cố Tiêu Trần lạnh lùng hừ, rõ ràng say không biết mình nói gì.

"Giang Tiểu Hạ, anh cũng hơn tuổi em, sao không thấy em gọi anh là anh?"

Tôi lườm hắn:

"Cần em nhắc không? Chúng ta chỉ là quan hệ hợp đồng."

Hơn nữa, bắt tôi gọi cái tên kiêu ngạo đó, thà c.h.ế.t còn hơn!

Cố Tiêu Trần hít sâu, như đang nén giận:

"Anh có thể đồng ý hủy hợp đồng."

"Nhưng từ hôm nay, chúng ta chính thức yêu nhau."

"Giang Tiểu Hạ, làm bạn gái anh."

Tim tôi đập nhanh một nhịp, rồi mắng:

"Cố Tiêu Trần, anh điên à? Ai thèm làm bạn gái anh!"

Không đợi trả lời, tôi cúp máy.

Tiên sư cha!

Thằng khn này chắc bị điên rồi!

Sao hắn lại tỏ tình với tôi?

Rõ ràng, hắn rất ghét tôi mà?

Mấy ngày sau, bà muốn hầm gà, bảo tôi ra sân bắt.

Tôi hăng hái nhận lời, Trần Vũ thấy vậy cũng giúp.

"Anh Trần Vũ, chặn nó lại, nó chạy sang chỗ anh rồi!"

"Ôi tiếc quá, suýt bắt được rồi!"

"Anh Trần Vũ, mình cùng dồn nó vào giữa nhé!"

Sân đầy tiếng tôi chỉ huy.

Trần Vũ tính tốt, không thấy phiền, còn cười bảo:

"Hạ Hạ, hai đứa mình ngốc quá, lát nữa bà mắng cho."

Anh cười khẽ, vẻ tinh nghịch hơn thường ngày.

Tôi vừa đuổi gà vừa đáp:

"Đừng bảo em ngốc, em sẽ bắt được..."

Khi hai đứa sắp áp sát, con gà mái lắc lư đầu, ung dung bước, không biết nguy hiểm.

Tôi và Trần Vũ liếc nhau, rồi -

"Ha!"

Cùng lúc xông tới.

Rầm rầm rộp rộp!

Con gà hoảng sợ vỗ cánh "bay" mất.

Còn hai đứa tôi ngã nhào, Trần Vũ kịp thời kéo tôi vào lòng.

Cố Tiêu Trần xuất hiện đúng lúc này.

Lái chiếc Mercedes, giày đánh bóng loáng, sợ người ta không biết hắn giàu.

Thấy tôi và Trần Vũ ôm nhau, mặt hắn đen kịt.