Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
3
Thẩm Ân không thể phản đối đề nghị của Lục Chuẩn Châu, thậm chí cô cũng tưởng tượng được, nếu mình tuyên bố tin ly hôn này, gia đình sẽ phản ứng dữ dội thế nào.
Cô chưa nghĩ ra cách giải quyết tốt, đang mất tập trung ăn cơm thì đứa cháu trai ba tuổi chạy đến, dúi đồ chơi vào tay cô, bàn tay nhỏ mũm mĩm vỗ vỗ lên người, đòi cô bế.
Lục Chuẩn Châu ở nhà họ Thẩm luôn là một người con rể hoàn hảo.
Thẩm Ân véo má đứa cháu, bế nó lên đùi, anh ngồi bên cạnh, vừa gắp thức ăn cho cô, vừa đút cháo cho đứa nhỏ.
Khung cảnh trông rất hòa thuận.
Hòa thuận đến mức… giả tạo.
Mẹ Thẩm Ân nhịn không được, lên tiếng: "Thích thì đẻ một đứa đi, xem hai đứa đều thích trẻ con thế kia."
"Ân Ân, con gái thích làm đẹp là bình thường, nhưng rồi cũng phải có con thôi."
Nụ cười trên mặt Thẩm Ân nhạt dần, cô không muốn tranh luận với mẹ, cúi đầu ăn tiếp: "Tính sau đi."
Bố Thẩm Ân nhíu mày: "Tính sau cái gì? Hai đứa cộng tuổi lại sắp về hưu rồi, còn không nhanh lên?"
Thẩm Ân chưa kịp mở miệng, Lục Chuẩn Châu đã nhanh nhảu đỡ lời: "Bố mẹ đừng trách em ấy. Là con, con không muốn có con sớm."
Anh đỡ đứa cháu béo ú từ tay Thẩm Ân, đút cho nó một thìa cháo, nói: "Con và Ân Ân đều bận công việc, thời gian bên nhau đã ít."
"Em ấy lại dễ tính thế, nếu có con, chắc chắn sẽ dành hết tâm trí cho đứa bé, chẳng còn tâm trạng nào quan tâm đến con."
"Là con muốn được sống riêng với em ấy thêm vài năm nữa."
Thẩm Ân đang cắn một miếng cá luộc, nghe đến đây, vô tình cắn phải hạt ớt, mắt cay xè, suýt nữa nước mắt rơi thẳng vào bát.
Đứa cháu trai nhìn thấy, líu lo: "Cô cô mắt đỏ!"
Lục Chuẩn Châu quay sang, thấy dầu ớt trong bát cô, vội vàng đi lấy nước, nhiệt độ vừa phải, không nóng không lạnh.
Sau bữa cơm, hai người rời đi bằng xe. Trong xe không bật nhạc, cũng không mở radio, chỉ nghe thấy tiếng gió từ điều hòa thổi ra.
Khi khởi động xe, Lục Chuẩn Châu bất ngờ hỏi: "Em không thích trẻ con à?"
Anh lại hỏi: "Có phải dạo này bố mẹ anh và em thúc ép quá, khiến em áp lực? Thẩm Ân, nếu em không thích con cái, chúng ta có thể không cần."
Thẩm Ân giật mình, nói "không phải", nhưng không hiểu sao, cô lại buột miệng hỏi ngược lại: "Còn anh? Anh có thích không?"
Xe rời khỏi biệt thự, Lục Chuẩn Châu trả lời: "Bình thường thôi, cũng được."
Thẩm Ân biết, thực ra không phải "cũng được".
Nếu là con của Lâm Linh, anh chắc chắn sẽ yêu quý.
Trước đây, cô từng nghe về chuyện tình kinh thiên động địa của Lục Chuẩn Châu và Lâm Linh, biết rõ anh từng vì cô ấy mà đoạn tuyệt với gia tộc, cãi vã với cha mẹ, thậm chí tuyên bố có thể bỏ họ Lục.
Cũng từng nghe nói, sau khi Lâm Linh về nước, Lục Chuẩn Châu tất tả ngược xuôi, tìm trường mẫu giáo cho con trai ba tuổi của cô ấy.
Thẩm Ân lắc đầu: "Em đề nghị ly hôn không phải vì chuyện này, nó không liên quan."
"Em chỉ cảm thấy cuộc hôn nhân này không cần thiết phải tiếp tục nữa, với cả anh và em đều là gánh nặng, nên em thay anh đưa ra lựa chọn này."
Lục Chuẩn Châu phanh xe trước đèn đỏ: "Em thấy là gánh nặng?"
"Không phải sao? Thực ra, lúc đầu chúng ta đến với nhau vì khu thương mại hợp tác, giờ cũng đạt được kết quả như mong đợi, hợp tác này đã thành công, mục đích hôn nhân của chúng ta cũng đã hoàn thành."
"Vậy sau khi hoàn thành thì phải kết thúc? Hay em muốn tìm người khác, thực hiện hợp tác tiếp theo?" Giọng anh rất bình tĩnh, chỉ có điều tay nắm vô lăng chặt đến mức đèn xanh cũng không nhận ra, phải Thẩm Ân nhắc mới giật mình.
Thẩm Ân lắc đầu: "Em sẽ không tìm người khác để hợp tác nữa. Hồi trẻ em nghĩ lợi ích rất quan trọng, nhưng giờ thì chưa chắc."
Gai xương rồng
Cô nói "chưa chắc", nên Lục Chuẩn Châu hỏi: "Vậy qua thời gian, em nghĩ quyết định năm xưa của chúng ta là sai lầm? Ân Ân, lúc đó chẳng phải cả hai đều đã suy nghĩ rất kỹ sao? Anh thấy em đề nghị ly hôn hơi bốc đồng."
Thẩm Ân cúi mắt, thở dài khẽ: "Là lựa chọn suy nghĩ kỹ sao?"
Ngày 20 tháng 12 năm đó, mùa đông, gió lạnh tràn về, Bình Thành trở lạnh, cô và Lục Chuẩn Châu kết hôn.
"Chuẩn Châu, năm đó tại sao anh cưới em? Chỉ vì thấy hợp lý, vì cái hợp tác đó, để hai nhà trở thành cộng đồng lợi ích?"
"Hay là vì… năm đó người yêu cũ của anh lấy chồng? Anh đau đớn, chán nản, nên chọn em?"
Lục Chuẩn Châu bị hỏi đến bất ngờ, sắc mặt đột nhiên không được tốt, tạm thời không thể phản bác.
Thẩm Ân cũng không ngờ mình lại nói thẳng ra. Khi hỏi câu này, cô cũng thấy đau.
Rõ ràng lúc kết hôn, cô đã biết sự thật này, rõ ràng đó là chuyện từ đầu đã biết, năm đó cũng thấy không đáng kể, thấy nhẹ nhõm.
Nhưng qua thời gian, sự thật ấy lại như lưỡi dao, đ.â.m vào n.g.ự.c cô, tạo thành vết thương sâu hoắm.
Từng phút từng giây bên Lục Chuẩn Châu, từng giây phút không thể tránh khỏi việc yêu anh, sự chu đáo và tỉ mỉ của anh đều nhắc nhở Thẩm Ân:
Sự quan tâm của anh là học được từ người khác, tính cách tốt của anh chỉ vì anh không bao giờ bộc lộ cảm xúc trước mặt cô, vì giữa họ không đủ thân thiết để có thể giãi bày.
"Chuẩn Châu, thừa nhận đi, năm đó anh không suy nghĩ kỹ, anh chỉ bốc đồng đưa ra quyết định, em chỉ muốn sửa chữa lại lựa chọn năm xưa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lục Chuẩn Châu không biết phản bác thế nào, Thẩm Ân mỉm cười dịu dàng, chạm vào cánh tay anh, nói: "Đưa em đến nhà Tiểu Lâm đi, em hẹn tối nay đi tắm suối nước nóng với họ, có lẽ không về nhà đâu."
4
"Vậy là cậu đề nghị ly hôn luôn?"
Thẩm Ân cuộn tròn trong phòng chơi nhà bạn, bị mấy đứa bạn vây quanh chất vấn.
Tiểu Lâm nói: "Không phải, cậu bỏ cuộc dễ thế à? Thích thì đuổi theo đi, cố gắng lên, biết đâu lại thành công?"
Bạn thân từ nhỏ của cô – Tống Thần, một thiếu gia ăn chơi – dán lên mặt cô một tờ mặt nạ: "Tớ thấy Lục Chuẩn Châu cũng không phải loại phụ bạc, nếu cậu yêu cầu anh ta tránh xa người yêu cũ, với tính cách coi trọng gia đình như anh ta, chắc chắn sẽ đồng ý."
Thẩm Ân lắc đầu, cười: "Chính vì anh ấy quá coi trọng gia đình, nên mới không được."
Lâm Linh trở về nước ba tháng trước, trong ba tháng đó, Thẩm Ân đã gặp cô ấy hai lần.
Lần đầu vào cuối thu, hôm đó Thẩm Ân đi gặp khách hàng, đi ngang qua tòa nhà công ty Lục Chuẩn Châu, đang tính có nên lên không, thì nhìn thấy hai bóng người quen thuộc ngồi bên cửa sổ quán cà phê tầng một.
Lâm Linh đã không còn là cô gái nghèo khó năm xưa nữa.
Cô ấy ăn mặc tinh tế, mắt đỏ hoe, nhìn Lục Chuẩn Châu như sắp khóc, giơ tay định nắm lấy tay anh, nhưng anh né tránh.
Gặp lại sau nhiều năm, bao nhiêu tình cảm chất chứa, như cảnh gặp gỡ của nam nữ chính trong phim.
Nhưng Lục Chuẩn Châu không nhìn thẳng Lâm Linh, vẻ mặt không lộ chút cảm xúc, lịch sự đúng mực, khi đưa khăn giấy cho cô ấy lau nước mắt cũng không có tiếp xúc thân mật.
Chỉ có điều, Thẩm Ân nhận ra, tay trái anh luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y cầm ly cà phê, lâu không buông, đầu ngón tay xoa nhẹ lên thành ly.
Đó là tật nhỏ khi anh đang suy nghĩ điều gì đó.
Cách một tấm kính, Thẩm Ân nhìn rõ, thấy Lục Chuẩn Châu im lặng, cũng thấy sự do dự trong lòng anh.
Đó là lần đầu tiên trong đời Thẩm Ân cảm thấy đau lòng, mới nhận ra, khi nhìn anh nhẫn nhịn, bất lực, cô cũng thấy tiếc cho anh.
Lần thứ hai gặp Lâm Linh, vào đầu đông, hôm đó Bình Thành âm u, Thẩm Ân rảnh rỗi, mang đồ ăn nhẹ đến cho Lục Chuẩn Châu.
Cô quen đường đi đến cửa phòng anh, chưa kịp gõ, đã nghe thấy tiếng trò chuyện khẽ bên trong.
"Chuẩn Châu, tại sao chúng ta không thể đến với nhau? Tại sao lại bất công như vậy?"
Giọng nói hơi lạ, nhưng ngay lập tức khiến Thẩm Ân biết, người trong phòng chính là Lâm Linh.
Thẩm Ân không phải người thích nghe trộm chuyện riêng tư, nhưng lần này cô lại đứng im bên cửa không nhúc nhích.
Lục Chuẩn Châu giọng bình thản: "Chuyện cũ cho qua đi, em không cần chìm đắm vào quá khứ."
"Trong mắt anh, chúng ta chỉ là quá khứ? Những ngày tháng cùng nhau, khó khăn đã trải qua, anh đều quên rồi? Không phải anh từng nói chúng ta sẽ yêu nhau mãi mãi sao?"
Lục Chuẩn Châu dừng lại rất lâu, mới chậm rãi mở miệng, giọng có chút tự giễu và chua xót: "Cho đến lúc chia tay em, thậm chí rất lâu sau đó, anh vẫn rất yêu em, anh không bao giờ phủ nhận điều đó."
Yêu – Thẩm Ân chưa từng nghe Lục Chuẩn Châu nói từ này.
Họ ngủ chung một giường sáu năm, hôn nhau vô số lần, ân ái thân mật, nhưng cô chưa bao giờ nghe anh dùng từ ngữ sâu đậm như vậy.
Lâm Linh giọng gấp gáp, nghẹn ngào: "Vậy bây giờ thì sao?"
Anh né tránh câu hỏi của cô ấy, chỉ nói: "Anh đã có gia đình rồi, xin lỗi."
Nghe đến đây, Thẩm Ân không định nghe trộm nữa, cảm thấy không lịch sự, nhưng Lâm Linh đột nhiên hỏi: "Vậy cô ấy thì sao? Anh yêu cô ấy không?"
Đôi chân Thẩm Ân như đóng đinh, đứng chôn tại chỗ không nhúc nhích, cô cũng muốn biết câu trả lời của Lục Chuẩn Châu.
Nhưng rất lâu, anh không lên tiếng.
Anh không trả lời, nhưng câu trả lời đã quá rõ ràng.
Hợp lý không có nghĩa là yêu, cả ba người trong và ngoài cửa đều hiểu.
"Anh sẽ không chia tay Thẩm Ân, xin lỗi."
Anh dùng nghĩa vụ và trách nhiệm để duy trì hôn nhân, từ bỏ mọi kỳ vọng về tình yêu.
Thẩm Ân lúc đó cảm thấy, trách nhiệm của Lục Chuẩn Châu cũng là một sự tàn nhẫn, trước hết làm tổn thương chính anh, sau đó đến Lâm Linh, cuối cùng là cô.
"Vậy tại sao cậu không nói rõ với anh ta?" Tống Thần hỏi, "Bắt anh ta biết tâm ý của cậu, ít nhất để anh ta có một lựa chọn."
"Thôi đi." Thẩm Ân lắc đầu, "Sợ rằng nếu nói ra, tớ và anh ấy sẽ không thể làm bạn nữa."
"Tớ không muốn làm mọi chuyện trở nên khó coi, càng không muốn dùng đạo đức để trói buộc anh ấy, nên kẻ xấu này để tớ làm, để tớ là người đề nghị chia tay, cũng nhẹ nhàng hơn."
Thẩm Ân thở dài khẽ, điện thoại cô đột nhiên reo, là nhân vật trung tâm của câu chuyện – Lục Chuẩn Châu:
"Chơi vui không? Anh qua đón em nhé?"
"Không cần đâu, tối nay em ở lại đây."
Lục Chuẩn Châu im lặng hai giây, giọng vẫn ôn hòa: "Chúng ta chưa ly hôn, không về nhà không hay lắm."
"Không sao, không ai biết đâu, em đảm bảo sẽ không có tin đồn xấu, không ảnh hưởng đến hợp tác dự án."