Nhắc đến Hách Du Văn, thật ra tôi có hơi sợ anh ấy.
Tôi nhỏ hơn anh ấy sáu tuổi.
Nói thật thì chẳng thân thiết gì cho cam.
Ấn tượng trong tôi, anh ấy từ nhỏ đã rất trầm ổn.
Lần đầu tiên tôi gặp anh ấy—
Anh vừa đi chơi bóng rổ về.
Mặc đồ thể thao, tay cầm quả bóng.
Lúc mới lên cấp hai, Hách Du Văn đã cao đến một mét tám.
Tôi phải ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh làm gì thế?”
“Chị em bảo con trai chơi bóng thì người toàn mùi hôi, em ngửi thử xem.”
Tôi tò mò tiến lại gần, hít hít cái mũi.
Không hề hôi, trên quần áo còn phảng phất mùi hương gì đó khó tả.
Hách Du Văn đứng nhìn xuống từ trên cao.
Ngũ quan lúc đó còn mang chút non nớt.
Nhưng vẫn là người đẹp trai nhất tôi từng thấy.
Đẹp hơn cả mấy anh minh tinh ngoài đời thật.
Tôi ngửa mặt, ngây ngốc hỏi:
“Sau này anh có thể làm vợ của nhà em được không?”
“Ba em thích nhất là con dâu xinh đẹp đấy.”
Anh ấy như hơi có hứng thú.
Cúi người xuống, cười đến mức làm người ta choáng váng.
Miệng lại lạnh lùng phun ra ba chữ:
“Mơ đẹp nhỉ.”
Sau này tôi mới nhận ra—
Câu nói đó thật sự rất có tính dự báo.
Lần thứ hai gặp lại anh ấy.
Là lúc tôi làm hỏng quả bóng của anh.
Trên quả bóng đầy những ký hiệu như bùa chú.
Lăn đến ngay cạnh chân tôi.
Lúc đó tôi vừa mới học thư pháp.
Múa bút một cái, trên quả bóng xuất hiện thêm cái tên xiêu vẹo.
Chu Nhớ Giai.
Sau đó, Hách Du Văn nhìn tôi như nhẫn nhịn đến cực hạn.
Tôi mới biết—
Quả bóng đó là hàng có chữ ký của ngôi sao NBA, giá trị không nhỏ.
Vì cái tên của tôi mà trở thành đồ bỏ.
Sức phá hoại của Chu Nhớ Giai đúng là không đùa được.
Trước khi vào cấp hai, mỗi năm chúng tôi gặp nhau được vài lần.
Chi tiết thì không nhớ rõ lắm.
Chỉ nhớ có một lần—
Hôm đó ông nội Hách đến đón tôi qua nhà chơi.
Dỗ cho tôi vui rồi, tôi lăn ra ngủ luôn ở một phòng nào đó.
Tỉnh dậy thì trời tối đen như mực.
Tôi lò dò đi ra thì chạm mặt Hách Du Văn.
Anh từ phòng tắm đi ra.
Tóc ngắn lau khô một nửa.
Phía trên trần trụi, chỉ mặc mỗi cái quần short. Vai rộng eo thon, cơ bụng rắn chắc rõ nét.
Một giọt nước nhỏ lên ngực anh, theo khe ngực chảy xuống, rồi biến mất trong quần short.
Tôi lập tức hoảng hốt.
Tai bắt đầu đỏ lên.
Anh ấy cau mày: “Sao em ở đây?”
Tôi cũng muốn hỏi, sao anh lại ở đây?
Không phải đã ra nước ngoài học từ lâu rồi sao?
Đúng thế, tôi đã lâu không gặp anh.
Cũng đã lâu không tới nhà họ Hách, trừ khi là chỗ ông nội Hách.
Hách Du Văn từ tốn ném cái khăn lông đi, tay đưa lên kéo dây quần short.
Nhướng mày:
“Còn không đi?”
Mặt tôi đỏ bừng, vội vàng bỏ chạy.
Từ đó về sau, mỗi lần đến nhà ông nội Hách tôi đều rất cẩn trọng.
Ngồi ăn sáng cùng ông.
Tôi âm thầm đẩy cốc sữa ra xa.
Hách Du Văn ngồi đối diện, mọi người đi hết mà anh vẫn chưa chịu rời đi.
Khi lại đặt điện thoại xuống, ánh mắt anh uể oải nhìn sang:
“Chu Nhớ Giai, em còn định dây dưa đến bao giờ?”
Tôi ngẩng lên, kinh ngạc nhìn anh.
Anh nghiêng người qua, trong mắt ánh lên vẻ trêu chọc:
“Muốn tự uống hay để anh đút cho?”
Tôi nghẹn họng, tức tối bưng cốc lên.
Tôi ghét sữa, cũng ghét Hách Du Văn.
May thay, đó là lần cuối cùng tôi gặp anh.
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện