4
Sáng hôm sau, tôi thấy Trình Húc xuất hiện trong sân nhà.
Trình Húc là thư ký khác của Lương Tĩnh An, ngoài công việc ra còn lo luôn cả việc đời thường của hắn. Vừa thấy Trình Húc, tôi biết ngay: Lương Tĩnh An định về rồi.
Trình Húc khẽ gật đầu với tôi: "Jessica, lâu rồi không gặp."
"Tính ra cũng không lâu, mới nghỉ việc nửa tháng mà."
Trình Húc bĩu môi tỏ vẻ coi thường.
Rồi anh ta rút ra một bộ vest: "Tổng tài, đây là bộ vest ngài đặt riêng. Kích thước ngài yêu cầu thật sự rất... đặc biệt. Một mét sáu lăm, vòng eo tám mươi lăm."
"Em phải bắt thợ may chạy máy khâu mấy tiếng liền, lấy được bộ vest này xong lập tức lái xe suốt đêm đem tới cho ngài."
Lương Tĩnh An thay bộ vest màu xanh đậm, lặng lẽ nhìn Trình Húc một cái, mặt không cảm xúc: "Anh về đi."
Trình Húc hơi bất ngờ: "Tổng tài, ngài không đi với tôi sao?"
"Tôi còn việc, anh về trước đi."
Trình Húc rời đi, Lương Tĩnh An đưa bộ vest cho ba tôi.
Ba tôi cười tít mắt: "Trời ơi, lãnh đạo có khác, làm việc đâu ra đấy! Giao hàng siêu tốc à?"
Hóa ra lần này Trình Húc tới là để giao vest cho ba tôi?
Tôi kéo ba sang một bên: "Ba, sao ba lại nhận quà quý giá như thế của Lương Tĩnh An?"
Ba nhỏ giọng đáp: "Ba đặt mà, chuyển cho Tiểu Lương một ngàn tệ rồi."
Bộ đồ đặt may này ít nhất cũng trên chục vạn, đôi giày kia chắc cũng mấy vạn, tôi chết lặng, không biết có nên nói thật cho ba biết không.
Tôi nhìn về phía Lương Tĩnh An, hắn nói: "Đừng có gánh nặng tâm lý, chỉ là cháu thấy hợp ý với bác nên mới đặt một bộ cho bác."
Ba tôi mặc thử bộ vest, soi gương liên tục, hài lòng gật đầu: "Đợi lúc Nhạc Văn lấy chồng, tôi sẽ mặc bộ này."
Sắc mặt Lương Tĩnh An biến đổi: "Bác ơi… Nhạc Văn có bạn trai rồi sao?"
Ngay giây sau, tiếng động cơ vang lên, một chiếc xe tải lớn dừng ngay trước cổng. Một thanh niên từ xe nhảy xuống: "Ba, con chở xi măng tới rồi đây!"
Ánh mắt Lương Tĩnh An tối sầm lại: "Tôi nhớ Nhạc Văn là con một mà? Mà cậu ta gọi bác là ba luôn rồi?"
Hắn lập tức lôi điện thoại ra gọi cho Trình Húc: "Anh đi xa chưa? Quay lại đón tôi đi."
Giang Thừa bước vào nhà, thấy Lương Tĩnh An thì hỏi tôi: "Nhạc Văn, ai đây?"
Lương Tĩnh An vươn tay ra: "Xin chào, tôi là người yêu cũ của Tống Nhạc Văn..."
Còn chưa kịp nói chữ “lãnh đạo”, Giang Thừa đã huých vai tôi: "Người yêu cũ tìm về tận nhà, ghê gớm thật!"
Lương Tĩnh An nghiến răng: "Lãnh đạo."
Giang Thừa thở phào: "Ồ, là lãnh đạo à. Làm ơn đừng can thiệp quá nhiều vào đời tư nhân viên."
Mẹ tôi vui vẻ rót nước cho Giang Thừa.
Ba tôi giải thích: "Đây là con trai nuôi của tôi. Hồi đó nó rơi xuống sông, tôi kéo lên, thế là nhận tôi làm cha nuôi luôn."
Lương Tĩnh An hạ giọng: "Trình Húc, khỏi đến đón nữa. Tôi còn chuyện ở đây. Nghỉ ngơi đi. Chi phí đi lại với ăn ở, công ty thanh toán. Cúp máy nhé."
Giang Thừa hỏi tôi: "Sếp em tới nhà làm gì vậy?"
"Muốn kéo em về."
Giang Thừa tròn mắt, ánh mắt lướt qua giữa tôi và Lương Tĩnh An.
Tôi bổ sung: "Về công ty làm việc tiếp."
Giang Thừa thở phào nhẹ nhõm.
Cậu ấy ghé sát tai tôi nói nhỏ: "Đồ em cần, anh mua sẵn rồi, để trong xe, lát anh lén đưa em."
Lương Tĩnh An thấy hai chúng tôi thân thiết, tay siết chặt thành nắm đấm.
Xi măng phải dỡ hết từ xe xuống.
Ba tôi thay đồ, đi ra phụ cùng Giang Thừa.
Lương Tĩnh An đi theo ngay: "Bác à, để cháu giúp dỡ xi măng."
Hắn vẫn mặc bộ vest xanh đậm. Ba tôi xua tay: "Đồ quý như vậy, lỡ dính bẩn thì phí lắm."
Lương Tĩnh An kiên quyết: "Không sao đâu ạ."
Ba tôi hỏi: "Không có bộ đồ nào bình thường hơn sao?"
"Không có."
Tôi khuyên: "Anh bình thường ngồi văn phòng thôi, đừng gắng quá."
Lương Tĩnh An cứng đầu: "Tôi làm được."
Tôi cảm giác hai người họ đang ngầm cạnh tranh.
Giang Thừa mặc áo ba lỗ đen, quần công nhân và giày bảo hộ, bắp tay lộ ra rất rắn chắc.
Lương Tĩnh An liếc qua: "Cậu có tập luyện à? Tôi cũng hay tới phòng gym, cũng có tí cơ bắp đấy."
Giang Thừa: "Khuân vác thường xuyên, tự rèn ra thôi."
Lương Tĩnh An vác bao xi măng trên vai, quay sang hỏi ba tôi: "Giang Thừa học đại học nào vậy ạ?"
Ba tôi nghĩ một lát, Giang Thừa đáp: "Kém hơn Nhạc Văn một chút, tốt nghiệp đại học Z."
Đại học Z cũng là trường 985 nổi tiếng ở Kinh thành.
Ba tôi: "Ờ đúng đúng."
Lương Tĩnh An nhíu mày: "Giờ Giang Thừa làm gì ạ?"
Ba tôi giải thích: "Nó tốt nghiệp xong về quê khởi nghiệp, có trang trại và cả nhà hàng nữa. Gia đình còn mở công ty vận tải, vài chục xe tải đấy. Bác nhờ nó mua giúp xi măng."
Lương Tĩnh An nghiêm mặt hỏi: "Giang Thừa có người yêu chưa?"
Ba tôi nhìn qua Giang Thừa: "Hình như... chưa thì phải?"
Giang Thừa nhìn tôi: "Hiện tại chưa có bạn gái."
Tôi đứng một bên nói: "Lương Tĩnh An, tôi thấy anh tò mò hơi quá rồi đó. Cần tôi nhắc anh, Giang Thừa thích con gái, không thích con trai đâu."
Lương Tĩnh An nhìn tôi: "Chính vì cậu ấy thích con gái, nên tôi mới cần hỏi."
Giang Thừa ngẩng đầu nhìn hắn một cái.
Tôi đầy nghi hoặc — chẳng lẽ Lương Tĩnh An thích tôi thật?
Nhưng tôi lại lập tức phủ nhận — nếu hắn thích, ba năm làm chung sao tôi chẳng hề nhận ra?
Chắc hắn sợ tôi ở lại quê, không quay lại Kinh thành, thế là mất đi một con trâu tốt.
Tôi bừng tỉnh.
Sau khi dỡ xong xi măng, áo vest của Lương Tĩnh An dính đầy bụi trắng.
Tôi lấy khăn giấy đưa cho hắn, hắn lau mồ hôi trên trán.
Tôi lại đưa vài tờ cho Giang Thừa.
Cậu ấy nhận lấy, ánh mắt thoáng nhìn về phía Lương Tĩnh An.
Tiền xi măng là Giang Thừa ứng trước, trong lúc ba tôi vào nhà lấy tiền mặt, cậu lôi từ xe ra một túi lớn đồ ăn vặt đưa tôi.
Tôi hỏi: "Hết bao nhiêu? Tôi chuyển khoản cho anh."
Siêu thị trong làng chẳng có gì ngon, nên tôi nhờ anh lên thành phố mua.
Một ngày mà không ăn tí gì “đầy hóa chất với công nghệ đỉnh cao” là tôi thấy bứt rứt trong người.
Nếu ba tôi mà thấy, ổng sẽ ăn hết, mà ổng lại bị cao huyết áp với máu nhiễm mỡ, bác sĩ cấm ăn mấy thứ đó.
Giang Thừa cười thản nhiên: "Không cần, tặng em đó."
"Không được, để tôi chuyển khoản."
"Thôi, đừng kéo co nữa, để ba em thấy là mệt. Lần sau mời anh ăn một bữa là được rồi."
"Được."
Tôi giấu túi đồ ăn trong phòng. Ba tôi từ phòng đi ra, cầm theo tiền đưa cho Giang Thừa.
"Tiểu Giang, mẹ cháu nấu sắp xong rồi, ăn sáng xong hãy về?"
Giang Thừa nhướng mày nhìn Lương Tĩnh An: "Được ạ."
Ba tôi ngơ ra: "Hả?"
Ba tôi vốn chỉ xã giao thôi, không ngờ cậu ấy đồng ý thật.
May mà nhà tôi lúc nào cũng nấu dư.
Bữa sáng có bánh bao nhân mộc nhĩ thịt băm, cháo kê, thêm vài đĩa đồ nguội như cần tây trộn đậu phộng luộc, còn có nồi gà hầm hôm qua được hâm nóng lại.
Lương Tĩnh An cởi áo khoác dính xi măng, chỉ mặc sơ mi trắng và quần tây, ngồi cạnh tôi bên trái, Giang Thừa chẳng chịu thua, ngồi phía bên phải.
Tôi lấy bánh bao đưa cho Lương Tĩnh An, Giang Thừa hỏi: "Nhạc Văn, sao không đưa cho anh?"
Tôi nhìn cậu ấy: "Anh không có tay à? Tự lấy đi."
Lương Tĩnh An ăn rất lịch thiệp, kể cả bánh bao to cũng ăn như đang dùng bữa Tây.
Giang Thừa thì ăn kiểu bạo lực, vài miếng là xong một cái.
Cậu hỏi: "Sếp em có bạn gái chưa?"
Tôi nhìn Lương Tĩnh An. Trước kia thì chưa, nhưng chuyến Thụy Sĩ vừa rồi thì ai biết được.
"Chưa. Giờ tôi chưa có bạn gái."
Lương Tĩnh An trả lời, mắt vẫn dán vào tôi.
Không có? Không phải đi Thụy Sĩ gặp vị hôn thê sao?
Tôi hỏi: "Vậy đối tượng liên hôn bên Thụy Sĩ thì sao?"
Giang Thừa nhét bánh bao vào miệng: "Tuổi này rồi thì nên tranh thủ. Đàn ông qua hai mươi lăm là như sáu mươi rồi, không như anh, mới hai mươi tư."
Lương Tĩnh An gần như sắp phát điên: "Nhạc Văn, trông anh già lắm sao?"
Tôi cứng mặt: "Cũng… tạm."
Giang Thừa phụ họa: "Sếp mà, tuổi chắc không nhỏ đâu."
Lương Tĩnh An: "Nhạc Văn, anh có tập gym đấy, thể trạng anh rất tốt."
Thật ra Lương Tĩnh An có khuôn mặt trẻ trung, da trắng, đứng giữa sinh viên đại học cũng chẳng lạc đi đâu.
Ăn xong, Giang Thừa lau miệng: "Ba, mẹ, con còn việc, con về trước, lần sau lại ghé chơi."
Ba tôi cười híp mắt: "Ừ ừ."
Ba gọi tôi: "Nhạc Văn, tiễn Tiểu Giang ra cổng đi."
"Dạ."
Tôi đi sau lưng Giang Thừa, Lương Tĩnh An lại bám theo sau lưng tôi.
Giang Thừa quay đầu hỏi: "Ba bảo Nhạc Văn tiễn tôi, anh theo ra làm gì?"
Lương Tĩnh An: "Ra ngắm cảnh."
Giang Thừa cười khẩy, trèo lên xe tải, vẫy tay với tôi: "Nhạc Văn, tôi về trước nhé."
Tôi quay lại thì thấy Lương Tĩnh An vẫn theo sát phía sau. Tôi hỏi: "Anh không ngắm cảnh nữa à?"
"Không ngắm nữa."
5
Đám công nhân đều đã tới công trường phía sau nhà tôi, tôi qua đó xem một lát, lúc quay về thì thấy Lương Tĩnh An đang hỏi ba tôi:
"Chú ơi, gần đây có chỗ nào bán quần áo không? Có tiệm giặt hấp nào không ạ?"
"Giặt hấp? Trong làng không có mấy thứ đó. Mua quần áo thì để Nhạc Văn dẫn cháu ra chợ phiên, mua vài bộ."
Tôi kéo ba sang một bên, thì thầm: "Ba điên rồi à, ba bảo con dắt Lương Tĩnh An đi mua quần áo ngoài chợ, ba có biết đồ ảnh mặc bình thường bao nhiêu tiền không?"
Ba tôi chẳng mảy may bận tâm: "Tiểu Lương nói một bộ vest chỉ hơn năm trăm, nhìn là biết người biết sống, ra chợ mua vài bộ thì sao."
Ba rút ra ba trăm đưa tôi: "Ba thấy hợp ý với Tiểu Lương, ba bao, con nhớ mua cho ảnh mấy bộ cho bảnh bao một chút."
Tôi nhận tiền, Lương Tĩnh An nhìn tôi, hỏi: "Mình đi chợ thì vẫn đi xe ba gác à?"
Tôi hỏi lại: "Anh biết chạy xe máy điện không?"
Hắn thành thật: "Không biết."
"Không đi ba gác nữa, đi xe điện."
"Để tôi chở anh."
Lương Tĩnh An tay dài chân dài, vẫn mặc cái quần tây xanh đậm đó, ngồi phía sau xe điện của tôi, trông không thể nào không kỳ lạ.
Đến chợ, như dự đoán, hắn thu hút mọi ánh nhìn.
Dù gì cũng chẳng ai mặc vest đi chợ bao giờ. Tôi dẫn hắn thẳng tới gian bán quần áo.
Tôi chọn ba cái áo thun cho hắn: "Cái này, cái này, và cả cái này nữa, lấy xuống cho tôi xem."
Cái áo đen còn có logo Dior giả. Lương Tĩnh An chỉ cái đó hỏi cô bán hàng:
"Cái này bao nhiêu tiền?"
Cô bán hàng cười tươi như hoa: "Cậu mắt tinh đấy, hàng hiệu đấy nha, giá chốt 65."
Tôi hỏi: "Anh thích cái này à?"
"Ừ."
Thế là tôi nói thẳng: "30, được không? Được thì lấy một cái."
Cô bán hàng không chịu thua: "Ôi dào, vốn của chị cũng đã 50 rồi, 30 thật sự là lỗ đó!"
Tôi kéo tay Lương Tĩnh An làm bộ định rời đi, hắn thì đầy khó hiểu: "Sáu mươi lăm là đắt à?"
Tôi ghé tai thì thầm: "Chính là chặt mấy người ngây thơ như anh đó."
Cô bán hàng thấy chúng tôi thực sự muốn đi, cắn răng giậm chân: "Thôi được rồi, 30 thì 30, chị lỗ vốn bán cho cậu vì thấy có duyên!"
Tôi kéo Lương Tĩnh An quay lại, trả đúng 30 tệ mua cái áo Dior giả.
Những cái còn lại cũng đều 30. Khi chọn quần cho hắn, cô bán hàng ngắm nghía đôi chân của Lương Tĩnh An: "Ôi trời, chân dài, lại đẹp trai, em gái có phúc thật đó nha."
Tôi hỏi: "Anh cao thế, ở đây có cỡ vừa không?"
"Có chứ."
Cô ấy móc ra cái quần size 6XL quý báu: "Cái này là vừa lắm luôn. Dài thì đủ, có dây rút ở eo, buộc lại là vừa khít."
"Mặc lên đảm bảo đẹp trai bá cháy luôn."
Tôi mua cho hắn ba cái quần, cộng với áo thun, hết tổng 170 tệ.
Tôi rút tiền mặt ba tôi đưa, chặn tay Lương Tĩnh An đang định trả: "Ba anh bảo có duyên với anh, nên tặng mấy bộ đồ."