Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

13

Mắt thấy mọi người hùa vào hóng hớt, tình hình dần mất kiểm soát.

Phó Hàn Minh lại vươn vuốt rồng về phía tôi.

"Giúp tôi đi, không thì đuổi cô ra ngoài."

Chiêu này dùng rồi, tôi kiên quyết từ chối vì ông nội tôi bây giờ không còn hứng thú với đàn ông nữa.

Phó Hàn Minh quay sang ôm ngực.

"Vẫn còn đau lắm, có lẽ cần liên hệ với chú công an một chút."

Hứ, dọa ai đấy, chú công an đâu thể nói bắt là bắt?

Phó Hàn Minh đứng thẳng người lên.

"Lương tăng gấp đôi!"

Tôi lập tức bật dậy ngay!

Tôi ưỡn n.g.ự.c dạy dỗ Dương Thanh Thanh: "Cô đường đường là một tiểu thư giàu có, sao cứ mãi muốn làm tiểu tam thế?"

"Biết tại sao lần trước tổng giám đốc Phó lại lấy tôi làm lá chắn không?"

"Vì anh ấy là dượng tương lai của tôi! Nhìn anh ấy gian nan theo đuổi dì tôi, sắp thành công rồi, chuyện này của cô mà bị đồn ra ngoài, cô bảo dì tôi nghĩ sao?"

Bộp…

Miếng dưa trên tay Lục Tranh Nhạc rơi bộp xuống.

Dương Thanh Thanh nước mắt còn chưa khô, lắp bắp nói: "Dì... Dì ạ?"

U là trời, lần trước để từ chối cô ta, anh đã đóng vai kẻ khổ tình.

Lần này để từ chối cô ta, lại dựng cảnh tình yêu lệch tuổi?

Phải liều thế sao? Yêu cô ta thì c.h.ế.t chắc à?

Tôi gật đầu: "Đúng rồi, không tin thì cô cứ đến bệnh viện mà hỏi xem, Phó Hàn Minh nằm viện mấy ngày, người ở khoa nội trú biết hết chuyện này đấy."

Dương Thanh Thanh thận trọng hỏi: "Anh Hàn Minh, chuyện này là thật ạ?"

Phó Hàn Minh liếc tôi một cái sắc lẹm, gật đầu: "Đúng vậy, tôi không có hứng thú với gái trẻ, chỉ thích người lớn tuổi hơn thôi."

Dương Thanh Thanh thẫn thờ, dưới sự dìu dắt của trợ lý, loạng choạng bước đi.

Điều khiến tôi bất ngờ là Lục Tranh Nhạc lại không hề ngăn cản.

Thậm chí còn mất bình tĩnh hơn cả Dương Thanh Thanh, nữ thần lạnh lùng thường ngày lúc này cứ như bị sét đánh, gọi người quản lý của mình rồi chui tọt vào xe riêng.

Tôi hỏi Phó Hàn Minh: "Lục Tranh Nhạc cũng thầm mến anh à? Sao phản ứng của cô ta còn mạnh hơn cả Dương Thanh Thanh?"

Phó Hàn Minh mặt lạnh tanh: "Cô ta là chị họ tôi."

Tôi: ...

Xin lỗi.

Câu chuyện tình yêu của dì, không chỉ người ở khoa nội trú biết mà người trong group chat nhà họ Phó cũng sắp sửa biết hết rồi.

14

Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng.

Một người phụ nữ trông hiền lành đã xông vào nhà Phó Hàn Minh

Vừa bước vào vừa lẩm bẩm: "Dù mẹ có giục con tìm người yêu nhưng cũng đâu bảo con dễ dãi thế."

"Mẹ không phải kỳ thị dì gì nhưng dù gì cũng phải kiếm mấy cô gái cùng tuổi mà xem chứ?"

"Nếu thực sự không có ai vừa mắt, con quay lại tìm dì ấy, mẹ cũng không phải là không chấp nhận được..."

Đang nói dở, vừa hay gặp tôi vừa gội đầu xong, đang cầm khăn lau tóc.

Ngay lập tức, ánh mắt của mẹ anh sáng bừng lên sự ngạc nhiên.

Bà kéo tay tôi lại: "Cháu gái, năm nay cháu bao nhiêu tuổi rồi?"

Tôi: "Hai mươi tư."

Có thể thấy rõ mẹ anh thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn tôi tràn đầy yêu thương.

"Hai mươi tư tốt quá, tốt hơn ba mươi lăm!"

Tôi: ???

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Trong lúc tôi đang bối rối, Phó Hàn Minh đi từ lầu hai xuống rồi kéo tôi ra sau.

Anh với vẻ mặt không tốt nói với mẹ: "Mẹ sao lại tự tiện xông vào nhà con? Có ý thức về quyền riêng tư không ạ?"

Mẹ anh không hài lòng nói: "Mẹ là mẹ của con! Hôm qua dì nhỏ con cứ khăng khăng nói con ở ngoài cặp với dì họ nhà người ta, thế thì mẹ chẳng phải vội vàng đến xem sao?"

Má ơi, tôi thót tim.

Cái lời nói dối này phóng đại hơi bị to rồi!

Phó Hàn Minh cười lạnh một tiếng, xách tôi từ đằng sau ra.

"Nhìn rõ chưa?"

"Đây mới là bạn gái con."

"Sau này bớt nghe mấy lời đồn ngoài kia đi!"

Mẹ anh hơi vui nhưng lại hơi cảnh giác.

"Thật không? Lần này con không phải đang lừa mẹ đấy chứ?"

Phó Hàn Minh vươn tay ra ôm chầm lấy tôi, kéo tôi vào lòng: "Đã sống thử rồi ạ, mẹ thấy sao?"

Mẹ anh lập tức cười tít mắt.

"Phải phải phải, nhà họ Phó mình không có loại người lăng nhăng bừa bãi! Đã sống thử rồi thì nhất định phải đối xử tốt với người ta đấy!"

Tôi muốn chen vào nói.

Nhưng thấy lịch sử mỗi lần tôi mở miệng đều chẳng đi đến đâu.

Phó Hàn Minh liếc một cái ánh mắt tăng lương, khiến tôi ngậm chặt miệng lại.

Ok thôi, bạn gái thì bạn gái, cũng có phải chưa làm bao giờ đâu.

Sau một hồi hàn huyên, lúc mẹ anh đi rồi, trên cổ tay tôi có thêm một chiếc vòng ngọc bích.

Người nghèo như tôi, chỉ biết nó đắt lắm.

Tôi nhìn chiếc vòng rồi nhìn Phó Hàn Minh.

Tôi cắn răng chịu đau, tháo chiếc vòng ra: "Trả lại anh."

Phó Hàn Minh liếc một cái, không nhận.

"Đã cho cô thì cô cứ đeo đi."

Như thế sao được, tôi làm việc rạch ròi, trước giờ không thích chiếm hời của ai hết.

Phó Hàn Minh nhướng mày, quay người quăng ra một tờ hóa đơn, là bảng kê chi phí nằm viện.

Trên đó là phòng đơn VIP và một loạt thuốc đắt tiền, gộp lại thành một con số mà tôi phải cày bừa cho anh nửa năm mới trả nổi.

Tôi ngớ người.

Chết tiệt, anh không có BHYT à?

Phó Hàn Minh nhếch môi, nói: "Tôi không đóng, cô có ý kiến gì không?"

15

Đáng ghét thật, làm gì có ai không có BHYT chứ!

"Đã nói rạch ròi rồi, chi phí y tế cô thanh toán đi."

Tôi chột dạ, tôi không có tiền.

Tôi giả vờ đáng thương yếu ớt: "Anh không phải nói không cần tiền thuốc men rồi sao?"

Phó Hàn Minh gõ gõ vào tờ hóa đơn: "Bây giờ có hai phương án. Thứ nhất, trả tiền."

Tôi: "… Không có tiền…"

Khóe môi anh cong lên: "Thứ hai, làm bạn gái tôi nửa năm, chặn việc gia đình giục cưới. Lương vệ sĩ vẫn trả bình thường."

"Hai chọn một, cô chọn một cái."

Tôi lôi điện thoại ra kiểm tra số dư tài khoản của mình lần nữa.

Tôi phát hiện thật ra mình không có lựa chọn nào khác.

"Điều thứ hai, có thể thêm một điều kiện phụ được không?"

Phó Hàn Minh nhướng mày: "Điều kiện gì?"

Tôi yếu ớt mở lời: "Tìm anh phụ trách đạo cụ, làm cho tôi một khẩu AK..."

(Hết chính văn)