Triệu Chí Thắng còn chưa kịp mở miệng, thì đồng nghiệp nữ vẫn luôn thích nịnh bợ hắn – Lý Thanh Thanh – đã nhanh nhảu lên tiếng trước.
"Chị Hoa, ngại quá, chỗ này bây giờ là của Tiểu Triệu tổng rồi, chỗ của chị ở bên kia cạnh nhà vệ sinh ấy.
Có lẽ phải phiền chị tự mình chuyển qua đó.
À đúng rồi, chị bây giờ chỉ là cấp trợ lý, những tài liệu chỉ quản lý mới được phép lưu trữ, em đã giúp chị lọc ra rồi."
Thấy tôi đi tới, Triệu Chí Thắng chỉ nhấc mí mắt lên, nhếch môi cười mỉa, tiện miệng buông một câu đùa:
"Ôi chao, phải nói chỗ ngồi này phong thủy đúng là tốt thật, tôi vừa ngồi vào đã thắng liền năm ván.
Khó trách chú tôi thường nói, chỉ cần cho cơ hội thì heo cũng có thể lên trời."
Dáng vẻ hống hách của Triệu Chí Thắng bây giờ, hoàn toàn khác xa với cậu trợ lý lễ phép khách khí lúc mới vào công ty ba tháng trước.
Các đồng nghiệp xung quanh thấy vậy đều không dám nói gì, cúi đầu giả vờ bận rộn.
Hai đồng nghiệp thân thiết với tôi vội vàng ra hiệu, bảo tôi đừng nóng nảy.
Nhưng tôi thật sự không chịu nổi nữa, liền đá cả người lẫn ghế, hất Triệu Chí Thắng sang một bên rồi bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình.
Ghế xoay trơn trượt, Triệu Chí Thắng không đề phòng nên ngã sấp mặt xuống đất, trông chẳng khác nào chó gặm bùn, sắc mặt tái xanh.
Lý Thanh Thanh vội vàng lao tới đỡ hắn, còn cố tình để hắn dựa sát vào thân thể yểu điệu của mình.
Ngay cả mấy đồng nghiệp vừa cúi đầu nãy giờ cũng lập tức bật dậy chạy qua xem.
Triệu Chí Thắng được đỡ dậy, vừa gào vừa chửi vào mặt tôi:
"Hoa Vũ, mẹ kiếp cô bị thần kinh à, muốn giết người chắc?
Bản thân làm việc không ra gì bị mất chức thì đi gây chuyện với tôi làm gì. Có giỏi thì cô nghỉ việc đi!
Chú tôi nói đúng, cô bụng dạ nhỏ nhen thế này, ngồi vị trí đó cũng chẳng làm nên trò trống gì!"
Bị hắn khích tướng, tôi mới sực nhớ ra – chưa nhận tiền thì chưa nên làm lớn chuyện.
Thấy hắn còn định tiếp tục lải nhải, tôi lạnh lùng đáp:
"Triệu Chí Thắng, năng lực làm việc của tôi thế nào không đến lượt cậu đánh giá. Còn cậu là người thế nào, tôi rõ ràng nhất.
Có cần tôi lên nhóm lớn của công ty, giúp cậu làm một buổi giới thiệu hoành tráng cho toàn công ty không?"
"……"
Nghe tôi nói vậy, khí thế của Triệu Chí Thắng lập tức xẹp xuống, được Lý Thanh Thanh dìu đi, miệng vẫn lẩm bẩm chửi rủa.
Hai đồng nghiệp thân thiết tiến lại, vừa giúp tôi thu dọn đồ, vừa an ủi:
"Chị Hoa, làm việc với chị hai ba năm rồi, bọn em biết chị là người thế nào, chị không cần chấp nhặt với hạng tiểu nhân."
"Đúng vậy, năng lực của chị đi đâu cũng có người giành nhau mời, ai mà chẳng biết Triệu Chí Thắng dựa vào cái gì mà leo lên, hắn có năng lực gì chứ."
"Phải đó, chị Hoa, chị đi đâu bọn em theo đó, rơi vào tay hắn thì sớm muộn gì phòng ban này cũng nát."
Tôi gật đầu, trong lòng cũng thấy được an ủi phần nào.
Ít ra vẫn còn có người nói được lời công bằng.
Và đúng như họ nói, ba tháng nay tôi không biết đã phải dọn dẹp bao nhiêu mớ rắc rối cho Triệu Chí Thắng.
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện