Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Vãn Đường đứng ở cửa, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đầy sao lấp lánh, giọng nói mang theo vẻ thong dong tự tại: “Không, cục diện của ta, đã phát huy tác dụng cần có rồi. Cục diện này vốn dĩ không phải để đuổi Sở Yên Lạc đi, nếu không ta để Vương chưởng quỹ làm gì chứ? Chẳng lẽ thật sự chỉ để hắn ta đưa rượu thôi sao?”
Cầm Tâm ngẩn ra: “Vậy ngài là vì…”
“Đương nhiên là để Mộ Ca chọc giận Thế tử, như vậy nước cờ tiếp theo của ta mới có thể đi vững vàng và tốt đẹp hơn.”
Cầm Tâm đã hiểu. Thế tử phi từ trước đến nay chưa từng trông mong có thể dựa vào Thế tử để đuổi Mộ Ca đi. Màn kịch đêm nay, chỉ là món khai vị mà thôi, món chính còn chưa bắt đầu!
“Thế tử phi, nô tỳ vừa rồi nghe mấy bà v.ú bên ngoài nói rằng, ma bà tử trong viện của Mộ Ca rất tích cực, khắp nơi dò la tin tức viện ta, còn dò la tin tức viện Vương phi, e là đã bị Mộ Ca mua chuộc. Người có muốn xử lý ma bà tử đó không?”
“Chưa vội, cứ để mụ ta hăng hái thêm hai ngày nữa đi. Đợi mụ ta hoạt động đủ rồi hãy xử lý, như vậy mới có ích.”
“Dạ.”
Cầm Tâm đáp một tiếng, sau đó lấy ra chiếc vòng Mặc Cơ đã dặn dò. Nàng cung kính đưa lên bằng hai tay: “Thế tử phi, đây là phần thưởng mà Mặc Cơ nhận được từ Vương phi, hắn nói muốn tặng cho người, để tạ ơn cứu mạng của người.”
Thẩm Vãn Đường bất đắc dĩ: “Không phải hắn đã đến dập đầu tạ ơn rồi sao, sao còn phải tạ nữa?”
“Phải tạ ơn người chứ. Nếu không nhờ Thế tử phi ra tay cứu giúp, Mặc Cơ giờ này đã hóa thành một đống xương trắng rồi, cho nên hắn tạ ơn thế nào cũng không hề quá đáng. Mong Thế tử phi hãy nhận lấy lễ vật tạ ơn của hắn.”
Thẩm Vãn Đường cầm lấy chiếc hộp, mở ra xem, bên trong là một đôi vòng ngọc chất lượng tốt.
Nàng khẽ mỉm cười, nhấc tay Cầm Tâm lên, đeo đôi vòng ngọc vào cổ tay nàng: “Ta đã có không ít vòng ngọc rồi, đôi này không dùng tới, vừa hay ngươi chưa có, đôi này cứ để ngươi đeo đi!”
Cầm Tâm trong lòng chấn động: “Thế tử phi…”
Thẩm Vãn Đường cười nhìn nàng: “Sao vậy, không thích sao?”
Cầm Tâm vội vàng lắc đầu: “Không không không, là đôi vòng này quá quý giá, nô tỳ sao dám đeo?”
Vật mà Vương phi ban thưởng cho Mặc Cơ, đương nhiên không thể tầm thường, chỗ nàng vốn dĩ không có đồ kém chất lượng. Loại ngọc có sắc độ như vậy, đích tiểu thư nhà thường dân bên ngoài cũng khó mà đeo được.
Cầm Tâm muốn tháo vòng xuống, nhưng bị Thẩm Vãn Đường nhẹ nhàng giữ lại: “Ta nói ngươi có thể đeo, thì ngươi có thể đeo. Ngươi ăn mặc xinh đẹp hơn một chút, ta cũng có thể diện chứ?”
Khóe mắt Cầm Tâm ửng hồng, nàng quỳ xuống dập đầu: “Tạ ơn Thế tử phi ban thưởng!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Thẩm Vãn Đường đỡ nàng dậy: “Thôi được rồi, ngươi cũng bận rộn cả ngày rồi, xuống nghỉ ngơi đi!”
Cầm Tâm lộ ra một nụ cười với nàng, rồi lui xuống.
Nàng vừa đi ra ngoài, vừa không kìm được cúi đầu vuốt ve đôi vòng ngọc trên cổ tay, ngay cả bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng lạ thường, rõ ràng là vô cùng vui sướng.
Thẩm Vãn Đường thấy nàng vui vẻ, tâm trạng của mình cũng theo đó mà tốt lên.
Ngày hôm sau, chuyện Mộ Ca mạo danh Sở Yên Lạc trèo lên giường Tiêu Thanh Uyên đã lan truyền khắp vương phủ.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tiêu Thanh Uyên vốn dĩ cơn sốt cao đã lui, định đi tìm Sở Yên Lạc lần nữa, nhưng sau khi biết chuyện Mộ Ca lan khắp vương phủ, hắn lại tức đến phát bệnh.
Hắn nằm trên giường, vừa ho vừa mắng: “Cái Mộ Ca này đúng là biết gây thêm phiền phức cho ta. Nàng ta đáng bị đánh một trận mới phải! Vốn dĩ Yên Lạc đã không muốn về phủ cùng ta, nếu chuyện Mộ Ca mà bị nàng ta biết được, nàng ta lại càng không chịu trở về!”
--- Chương 146: Thân nhân của Mộ Ca đã đến ---
Mặc Cơ đứng một bên hầu hạ rất muốn nói, Sở Yên Lạc mà biết chuyện này, nói không chừng sẽ lập tức g.i.ế.c trở về, nàng ta nào có thể dung thứ cho người phụ nữ khác chiếm tiện nghi của Thế tử.
Nhưng hắn không thể nói gì, nói ra Thế tử cũng sẽ không tin.
Hắn bưng thuốc lên: “Thế tử, vừa mới sắc xong, người mau uống đi ạ, cứ sốt cao tái đi tái lại như vậy cũng không phải chuyện tốt, người nên yêu quý thân thể của mình mới phải.”
Tiêu Thanh Uyên nhìn bát thuốc đen sì liền cau mày: “Thứ này đúng là khó uống quá, đổ đi. Ta không sao, ngủ một giấc là khỏe rồi.”
Mặc Cơ: “Đây là thuốc Thế tử phi kê, Thế tử phi dặn phải giám sát người uống hết mới được.”
Tiêu Thanh Uyên trợn mắt nhìn hắn: “Ngươi bây giờ thành người của Thẩm Vãn Đường rồi sao?”
Mặc Cơ: “Gia, tiểu nhân đương nhiên là người của người, nhưng người cũng là người của Thế tử phi, tiểu nhân đương nhiên phải theo người mà nghe lời Thế tử phi chứ!”
Tiêu Thanh Uyên há miệng định phản bác, nhưng không hiểu sao, nghe Mặc Cơ nói hắn là người của Thế tử phi, trong lòng lại cảm thấy khá dễ chịu.
Hắn ngồi dậy, cầm lấy bát thuốc, ngửa đầu uống cạn.
Vừa uống xong, một bàn tay trắng nõn thon dài liền đưa đến bên miệng hắn, đút cho hắn một viên mứt hoa quả. Vị đắng chát khó chịu trong miệng lập tức bị một luồng khí vị ngọt ngào thanh mát xua tan đi.
Tiêu Thanh Uyên vừa ăn mứt, vừa thuận theo bàn tay đó, nhìn về phía Họa Ý.