Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vụ án càng không phá được, y càng cảm thấy khả năng cả gia đình bị sát hại là rất lớn, chút hy vọng cuối cùng trong lòng y rằng người nhà vẫn còn sống, đang dần tan biến.
Thẩm Vãn Đường ngồi một bên, im lặng nhìn tất cả những điều này.
Ba người Tiêu Thanh Uyên thẩm vấn hoàn toàn không có quy củ, phá án hoàn toàn dựa vào đoán mò, manh mối hoàn toàn dựa vào lừa gạt, chứng từ hoàn toàn dựa vào đánh đập, nếu mà có thể phá án được thì những người ở Hình Bộ và Đại Lý Tự không cần làm việc nữa.
Kim ma ma bị đánh cho nửa sống nửa chết, nhưng bà ta nghiến chặt răng, một mực khẳng định nhi tử mình bị oan, những lời thừa thãi khác, bà ta không nói bất cứ điều gì.
--- Chương 257. Đẩy Nhị ca ra làm vật tế thế cho ngươi ---
Thẩm Vãn Đường biết Kim ma ma rõ ràng là nhi tử của bà ta đã g.i.ế.c mười ba mạng người Tân gia, nhưng bà ta quả thật cũng chỉ là biết mà thôi, bà ta không hề tham gia g.i.ế.c người.
Thẩm vấn Kim ma ma, không thể hỏi ra được điều gì.
Tuy nhiên, Tiêu Thanh Uyên đã muốn hỏi, Thẩm Vãn Đường tự nhiên cứ để hắn hỏi, nếu không hắn sẽ nghĩ nàng đang bao che cho Kim ma ma.
Thẩm Vãn Đường liếc nhìn Tân Hoài Lâm đang thất thần, khẽ mở lời: “Từ Kim ma ma đây có lẽ không hỏi ra được điều gì hữu ích, nếu là nghi ngờ nhi tử của bà ấy, vậy thì vẫn nên đi hỏi nhi tử bà ấy đi!”
Bằng chứng g.i.ế.c người, ở chỗ Hướng Mãnh, tìm đúng mục tiêu mới có thể phá án, bọn họ ở đây chỉ là phí công vô ích.
Tuy nhiên, cho dù gặp được Hướng Mãnh, với cách thẩm vấn và khả năng phá án của Tiêu Thanh Uyên, hắn cũng không thể có được chứng cứ.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tiêu Thanh Uyên có chút nản chí, hắn trầm mặt dẫn Tân Hoài Lâm và Liêu Hữu Hách rời đi.
Đúng giữa trưa, Thẩm Vãn Đường liền sai phòng bếp mang các món mỹ vị hảo hạng đến viện của Tiêu Thanh Uyên, coi như giúp hắn chiêu đãi bằng hữu.
Buổi chiều, Tiêu Thanh Uyên liền dẫn Tân Hoài Lâm và Liêu Hữu Hách đến Thẩm gia, hắn không chỉ thẩm vấn Hướng Mãnh, mà còn hỏi hết lượt những người trong Thẩm phủ.
Kết quả là chẳng thu hoạch được gì.
Hoàng hôn, Tiêu Thanh Uyên dẫn Tân Hoài Lâm về Vương phủ, hai người đều có chút mệt mỏi, nhưng cũng có chút không cam lòng.
Mấy ngày tiếp theo, Tiêu Thanh Uyên đều sớm đi tối về, hắn như thể đã dấn thân vào vụ án của Tân gia, không phá án thì không cam tâm, thề phải giúp Tân Hoài Lâm tìm ra hung thủ thật sự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Gần cuối năm, tuyết lớn bay lả tả.
Ninh Vương phi đứng ở cửa, nhìn ra ngoài một màu trắng xóa, trong lòng cảm thấy khá an yên: “Tuyết lành báo năm bội thu, năm sau mùa màng trên đồng ruộng hẳn sẽ có thu hoạch tốt.”
Thẩm Vãn Đường gật đầu: “Mẫu thân nói phải, năm sau sẽ là một năm tốt.”
“Uyên nhi mấy ngày nay còn đang bận vụ án của Tân gia sao?”
“Vẫn đang bận, Thế tử lần này dường như rất nghiêm túc muốn phá án.”
Ninh Vương phi an ủi nói: “Cuối cùng nó cũng biết làm một chuyện đứng đắn rồi, như vậy mới giống dáng vẻ của một người lo liệu gia đình. Ngày xưa nó ngày ngày quấn lấy một người đàn bà, như bị quỷ ám, làm cho trong phủ gà chó không yên.”
“Vâng, Thế tử mấy ngày nay rất cầu tiến, Sở di nương cũng không còn quấn lấy hắn, trong phủ giờ đây vô cùng yên bình.”
Ninh Vương phi rất thích nàng dùng từ “cầu tiến” để hình dung nhi tử của mình, trước kia mọi người đều nói nhi tử của bà là một kẻ phá gia chi tử, hoặc mắng hắn là một đại oan chủng, nhưng nhi tử giờ đây vừa không phá gia, cũng không làm oan chủng nữa, hắn bắt đầu làm chuyện chính sự rồi.
“Nếu Uyên nhi thích phá án như vậy, quay đầu ta sẽ nói với Vương gia, để Vương gia giúp hắn ở Đại Lý Tự kiếm một chức quan nho nhỏ, cũng coi như để Uyên nhi có một công việc chính đáng để làm, tránh cho hắn rảnh rỗi lại dẫn những người phụ nữ không ra gì về nhà.”
Trong lòng Thẩm Vãn Đường khẽ động.
Vận mệnh dường như thật kỳ diệu, kiếp trước, phu quân của nàng cũng làm quan ở Đại Lý Tự, kiếp này, phu quân vẫn phải vào Đại Lý Tự làm quan, hơn nữa lý do họ vào Đại Lý Tự đều giống nhau một cách kinh ngạc — đều là vì vụ án của Tân gia.
Tuy nhiên, rõ ràng là cả hai vị phu quân của nàng, đều không hiểu phá án.
Ninh Vương phi làm việc nhanh gọn dứt khoát, nói muốn để nhi tử vào Đại Lý Tự làm quan, ngày hôm sau liền thật sự điều Tiêu Thanh Uyên vào Đại Lý Tự, để hắn làm Hữu Tự Thừa.
Thẩm Vãn Đường sau khi biết được, không khỏi cảm thán, nhi tử của các thế gia huân quý, điểm khởi đầu quả thật không giống người thường.
Kiếp trước, Liêu Hữu Hách đã thi đỗ Tiến sĩ, đã làm huyện lệnh ở địa phương được hai năm, lại có công phá giải vụ án lớn của Tân gia trợ giúp, mới miễn cưỡng vào được Đại Lý Tự, hơn nữa khi y mới vào, cũng chỉ là một Tự Chính phẩm lục.
Tiêu Thanh Uyên chẳng làm gì cả, nhưng vì hắn là nhi tử của Ninh Vương, nên dễ dàng tiến vào Đại Lý Tự làm Tự Thừa phẩm ngũ.
Chỉ làm quan phẩm ngũ, không phải vì Ninh Vương không có năng lực, mà là ông ta cảm thấy nhi tử mình không có năng lực, cho nên ông ta chỉ xin Hoàng đế một chức quan nhỏ, để nhi tử có một công việc chính đáng để làm, đừng để hắn quá rảnh rỗi là được.