Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thế tử, đây là loại vải được dệt từ tơ xám thượng hạng, cộng thêm chỉ bạc, vô cùng quý giá và hiếm có!”
“Cái này… rất đắt sao?”
“Vô cùng đắt! Tơ xám tự nhiên đã có màu này, các loại vải khác đều cần nhuộm màu, nên dễ phai màu, cũng không tốt cho da, nhưng tơ xám lại có thể bảo vệ da, nó không chứa bất kỳ thuốc nhuộm nào, tuyệt đối sẽ không phai màu.”
--- Chương 397: Lòng Thế tử phi, một tấm chân tình ---
Tiêu Thanh Uyên vừa nghe loại vải này lại là màu tự nhiên, liền nghiêm túc ngắm nghía.
Ánh lụa tinh tế, mềm mại thoải mái, hơn nữa nó còn rất kỳ diệu, sẽ thay đổi độ đậm nhạt và độ sáng của màu sắc theo sự thay đổi của ánh sáng.
Chốc lát sau, Tiêu Thanh Uyên liền lấy vải từ trong hộp ra, ướm lên người mình: “Thế nào, màu này có hợp với ta không?”
Thẩm Vãn Đường gật đầu, vô cùng tận tâm phụ họa: “Rất phù hợp với Thế tử, Thế tử khí chất cao quý trang nhã, mặc những màu hoa lá lòe loẹt kia đều không hợp, chỉ thích hợp mặc loại vải vóc kín đáo mà lại có chất lượng này, huống hồ Thế tử vốn đã sinh ra vô cùng tuyệt mỹ, mặc gì cũng đẹp.”
Tiêu Thanh Uyên vẫn là lần đầu tiên nghe nàng khen mình như vậy, trong lòng y có chút lâng lâng, nhìn miếng vải trong tay cũng thấy vừa mắt lạ thường.
Huống hồ, y đã quen mặc loại vải tốt, miếng vải này vừa chạm vào, y liền biết Thẩm Vãn Đường quả nhiên không lừa y, loại vải này đúng là gấm vóc cao cấp hàng đầu, ánh lụa đẹp, rủ tốt, lại còn dày dặn, rất thích hợp mặc vào tiết trời xuân lạnh lẽo.
Về phần màu sắc… mặc dù có chút kỳ lạ, nhưng đúng như Thẩm Vãn Đường đã nói, màu đặc biệt như vậy, e rằng cả kinh thành cũng chỉ có y là độc nhất!
Sau này mặc ra ngoài, quả thật sẽ không bị trùng màu với người khác!
Vải nàng lần này chọn cho y, quả thực là rất có tâm!
Khóe môi Tiêu Thanh Uyên lộ ra một nụ cười như có như không, y đặt vải trở lại hộp gỗ nan kim tơ, rồi dang hai tay: “Vải này tạm chấp nhận được, ngươi đo kích cỡ đi!”
Thẩm Vãn Đường thấy y chịu mặc, mỉm cười gọi: “Cầm Tâm, đo kích cỡ cho Thế tử, nhất định phải đo thật cẩn thận.”
“Vâng, Thế tử phi.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Nụ cười nơi khóe môi Tiêu Thanh Uyên chợt tắt: “Sao lại là nha hoàn đo cho ta? Thẩm Vãn Đường, chẳng phải ngươi tự mình đo sao?”
Thẩm Vãn Đường ôn hòa đáp: “Thiếp trong việc này không thạo bằng Cầm Tâm, sợ đo cho Thế tử không chuẩn, để y phục mới của Thế tử vừa vặn, chỉ có thể nhờ Cầm Tâm đo cho Thế tử.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tiêu Thanh Uyên đầy vẻ không tình nguyện: “Nha hoàn này của ngươi, ta nhìn không vừa mắt, ta không cần nàng ta đo!”
“Vậy Thế tử xem trong số các nha hoàn của thiếp, ai trông vừa mắt hơn? Người tự mình chỉ định một người, bảo nàng ta đến đo, thế nào?”
Tiêu Thanh Uyên lướt mắt nhìn bốn nha hoàn bên cạnh nàng, ngữ khí vô cùng bất mãn: “Không có một ai vừa mắt!”
“Thế tử.”
Họa Ý nhân cơ hội tiến lên, dịu dàng nói: “Hay là thiếp đo cho người đi, thiếp hầu hạ người gần gũi nhất, rất quen thuộc với dáng người của người, đo chắc chắn là chính xác nhất.”
Tiêu Thanh Uyên nhìn Thẩm Vãn Đường, muốn nói lại thôi.
Y đột nhiên cũng không quá muốn để Họa Ý đến gần đo kích cỡ, y càng muốn Thẩm Vãn Đường đo cho mình hơn, dù sao Thẩm Vãn Đường mới là thê tử của y, vợ đo thân hình may áo cho chồng, khá có một loại cảm giác phu xướng phụ tùy tốt đẹp.
Nhưng Họa Ý nói cũng có lý, nàng ta quen thuộc với dáng người của y nhất, kích cỡ đo được chắc chắn là chính xác nhất.
Hơn nữa nàng ta đang mang thai, thật không dễ dàng gì mới có được một việc nàng ta có thể làm thay y, y không đành lòng khiến nàng ta buồn bã thất vọng.
Cuối cùng y cũng gật đầu: “Được, vậy cứ để Họa Ý đo đi!”
Họa Ý nén lại niềm vui trong lòng, lập tức lấy thước dây từ tay Cầm Tâm, tiến sát lại gần, đo kích cỡ cho Tiêu Thanh Uyên.
Theo Tiêu Thanh Uyên lâu như vậy, đương nhiên nàng ta sớm đã biết kích cỡ của y rồi, nhưng trước mặt Thẩm Vãn Đường, nàng ta chẳng nói gì cả.
Nàng ta áp sát thân hình Tiêu Thanh Uyên, lúc thì đo vai, lúc thì đo eo, lúc lại đo chân, tất cả các tư thế, đều thân mật vô cùng.
Những người trong phòng nhìn Họa Ý và Tiêu Thanh Uyên thân mật đến vậy, trong lòng đều có chút không thoải mái, ánh mắt bọn họ nhìn Họa Ý đều mang theo một tia khinh thường.
Chỉ có Thẩm Vãn Đường, dường như căn bản không thấy sự thân mật của bọn họ, ở một bên mỉm cười chờ đợi kết quả.
Tiêu Thanh Uyên nhịn không được hỏi nàng: “Thẩm Vãn Đường, đo kích cỡ ngươi còn không biết, may y phục ngươi có biết không? Sài Ma ma đã nói rồi, ngươi muốn đích thân làm y phục mới cho ta! Ngươi đừng có lừa ta đấy nhé?”
Thẩm Vãn Đường đầy vẻ tủi thân đáp: “Thế tử nói gì vậy, thiếp sao có thể lừa người chứ? Đương nhiên là thiếp đích thân làm y phục cho người rồi, mặc dù nữ công của thiếp chỉ ở mức thường, nhưng thiếp ở đây có Ma ma và các nha hoàn hỗ trợ, nghĩ bụng sau khi làm xong, cũng sẽ không quá tệ. Chỉ là…”
“Chỉ là gì?”
“Chỉ là thiếp có thể làm chậm hơn một chút, Cầm Tâm và các nàng ấy làm một bộ y phục, ba ngày là đủ rồi, thiếp làm cho Thế tử, đương nhiên là tinh xảo cầu kỳ, chậm rãi làm ra sản phẩm tinh xảo, nên có lẽ phải mất một tháng mới có thể hoàn thành.”