Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng vẫy vẫy tay với Thẩm Vãn Đường: “Lại đây, ngồi cạnh ta. Vừa hay, con cũng nghe những lời hỗn trướng của Thanh Uyên đi, cùng ta cười nhạo hắn một trận thật tốt!”

Thẩm Vãn Đường nào phải kẻ ngốc, đâu thể nào thật sự trực tiếp cười nhạo Tiêu Thanh Uyên.

Nàng từ ngày đầu tiên gả vào Ninh Vương phủ đã biết tuyệt đối không thể cùng mẹ chồng mắng con trai bà ấy, giờ ở lâu rồi, nàng càng hiểu rõ Ninh Vương phi là người khẩu xà tâm phật, đừng thấy bà ấy bây giờ mắng Tiêu Thanh Uyên hung dữ nhất, nhưng người bênh vực Tiêu Thanh Uyên nhất, cũng chính là bà ấy.

Thẩm Vãn Đường ôn tồn an ủi Ninh Vương phi: “Con vừa nãy đứng bên ngoài một lát, vừa đúng lúc nghe thấy Thế tử nói chuyện ở rể, mẫu thân đừng tức giận, Thế tử nói lời trong cơn tức giận thôi, y sao có thể ở rể nhà người khác chứ?”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

“Y chính là trụ cột của Ninh Vương phủ chúng ta, sau này là người gánh vác môn đình, y sẽ không đi đâu cả, y sẽ ở trong Vương phủ, hiếu thuận với người và phụ vương.”

“Phải không, Thế tử?”

lqz

--- Chương 472 Thế tử trắc phi ---

Lời nói của Thẩm Vãn Đường, vừa khiến Ninh Vương đang cau mày giãn mày, vừa khiến Ninh Vương phi đang nghẹn một hơi thở ra không ít, lại còn cho Tiêu Thanh Uyên một cái thang để bước xuống.

Không khí trong phòng lập tức dịu đi rất nhiều, không còn căng thẳng như trước nữa.

Ánh mắt Tiêu Thanh Uyên dừng lại trên người Thẩm Vãn Đường, mỗi lần nàng giúp y giải vây, y lại cảm thấy, nàng Thế tử phi này thật ra lại thích hợp nhất.

Mẫu thân và phụ vương của y kỳ thực vốn luôn vô cùng kén chọn, bình thường không vừa mắt người khác, Thẩm Vãn Đường rõ ràng xuất thân không cao, nhưng nàng lại có bản lĩnh dỗ dành được hai người bọn họ, có bản lĩnh hóa giải mọi chuyện gà bay chó sủa.

Tiêu Thanh Uyên thậm chí còn ẩn ẩn một tia hối hận, không nên tùy tiện hứa hẹn với Liễu Nam Thi, nếu Thẩm Vãn Đường thật sự rời khỏi Vương phủ, sau này sẽ không còn ai giúp y giải vây như vậy nữa.

Ngoài hối hận, trong lòng y còn có chút cảm động, chút áy náy.

Đêm qua y vừa mới nói với Thẩm Vãn Đường chuyện hòa ly, ngữ khí của y cũng rất tệ, nói chuyện cũng không nể mặt Thẩm Vãn Đường, thậm chí còn đề cập đến chuyện để nàng làm thiếp còn Liễu Nam Thi làm vợ.

Thế nhưng Thẩm Vãn Đường lại vô cùng rộng lượng, không những không so đo lời nói cuồng ngôn đêm qua của y, thậm chí còn giúp y nói đỡ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Một người con gái như vậy, y vậy mà còn suýt chút nữa tin lời muội muội, sai người g.i.ế.c nàng!

May mà y không đồng ý với muội muội, nếu không hôm nay càng có lỗi với Thẩm Vãn Đường hơn.

Phía trên, giọng nói không vui của Ninh Vương phi truyền đến: “Thanh Uyên, con ngẩn người ra làm gì, Đường nhi hỏi con mà sao con không trả lời? Chẳng lẽ con thật sự muốn đi làm con rể ở rể sao?”

“Mẫu thân, nhi thần—”

Tiêu Thanh Uyên còn chưa nói xong đã bị Ninh Vương phi cắt ngang: “Nếu con thật sự muốn ở rể Liễu gia, ta và phụ vương con tuyệt đối không ngăn cản, nhưng sau này chúng ta cũng sẽ không nhận con là con trai nữa, dù sao nếu con ở rể thì con cái sinh ra sau này đều phải theo họ Liễu, chúng ta không dám mất mặt như vậy, con tự mình suy nghĩ kỹ rồi hãy trả lời ta.”

Tiêu Thanh Uyên lắc đầu, y thuận theo ý của Thẩm Vãn Đường nói: “Vừa nãy nhi thần chỉ là nhất thời bốc đồng, cho nên mới nói lời giận dỗi, nhi thần họ Tiêu, con cái sinh ra sau này tự nhiên cũng họ Tiêu.”

Ninh Vương phi thở phào nhẹ nhõm, y không thật sự muốn ở rể là tốt rồi.

Con trai bà ấy suy nghĩ khác người thường, luôn làm ra những chuyện không thể tưởng tượng nổi, theo tính cách của y, nếu tức giận quá mà thật sự chạy đến Liễu gia ở rể, cũng không phải là không thể!

May mà có Thẩm Vãn Đường đến giúp hòa hoãn cảm xúc của Tiêu Thanh Uyên, nếu không bọn họ cứ cãi nhau rồi lại có thể cãi vã lớn hơn, gây căng thẳng.

Ninh Vương phi nhìn về phía Thẩm Vãn Đường, ánh mắt đầy vẻ hài lòng: “Đường nhi, con đến thật đúng lúc, nếu con không đến nữa, ta và phụ vương con đã bị Thanh Uyên làm cho tức c.h.ế.t rồi, y suốt ngày trong đầu không biết chứa đựng cái gì, đường đường là Thế tử Vương phủ, lại còn muốn đi ở rể, chuyện như vậy e rằng cũng chỉ có y mới làm ra được thôi!”

Thẩm Vãn Đường khẽ cười với mẹ chồng, không chút động sắc nói: “Mẫu thân còn không hiểu Thế tử sao? Thế tử chỉ có một tấm lòng chân thành,

không có gì khác, y nào hiểu gì về chuyện ở rể, e là cũng không biết đã nghe ai mê hoặc, mới nói năng tùy tiện như vậy.”

“Huống hồ, Thế tử đã có chính thê là con rồi, đi đâu mà ở rể chứ? Nhạc phụ của y họ Thẩm, không họ Liễu.”

“Thế tử tuyệt đối sẽ không ở rể đâu, người cứ yên tâm đi ạ!”

Ninh Vương phi trong lòng khẽ động, nàng nhìn Ninh Vương, cả hai đều nhìn thấy câu trả lời trong mắt đối phương—còn có thể là ai mê hoặc con trai như vậy, chắc chắn là Liễu Nam Thi!

Ninh Vương lạnh lùng lên tiếng: “Thanh Uyên, hôm nay có Đường nhi thay con nói giúp, chuyện con ăn nói tùy tiện ta không so đo với con, nhưng con cũng đừng nghĩ đến chuyện có thể cưới Liễu Nam Thi làm chính thê. Ninh Vương phủ chúng ta, chỉ có Đường nhi là Thế tử phi, những người khác, ta và mẫu thân con đều không công nhận!”