Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Lúc đó tôi thấy..." Giọng anh ta nhỏ dần "... Cậu rất đáng yêu."
Tôi: "..."
Mặt tôi lập tức nóng bừng.
Thật ra Trần Du Bạch không biết, chân tôi run không phải vì sợ mà là vì ngồi xổm lâu quá.
Chuyện này tôi không định kể cho anh ta đâu, ngại c.h.ế.t đi được.
Hơn nữa, tôi càng không ngờ, lý do anh ta thích tôi lại là vì tôi mắng người đáng yêu à??
Tôi há miệng, nhất thời không biết nói gì.
Trần Du Bạch đột nhiên đứng dậy, đi về phía tôi.
Anh ta đứng trước mặt tôi, hơi cúi đầu, ánh mắt nghiêm túc: "Giang Ninh, tôi thích cậu, không phải trò đùa, không phải nói chơi."
"Nếu cậu thấy ghê tởm, bây giờ tôi có thể đi."
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, tim đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
"Trần Du Bạch."
"Ừ?"
"Chuyện này tôi biết rồi." Tôi mặt không cảm xúc: "Tôi đi trước đây."
Tôi quay người định đi ra, phía sau đột nhiên vụt ra một bóng người.
Trần Du Bạch chắn trước mặt tôi, hơi xấu hổ hóa tức giận.
"Cậu không thể... không thể cứ thế mà đi được."
"Vậy thì sao?"
"Cậu nghĩ sao?" Anh ta hỏi tôi: "Cậu phải nói cho tôi biết suy nghĩ của cậu."
"Tạm thời chưa có suy nghĩ gì."
Tôi nhẹ nhàng đẩy anh ta ra, bước ra khỏi cửa phòng rồi lại dừng lại, quay đầu nhìn. Trần Du Bạch đang đứng giữa phòng.
Vẻ mặt thất vọng như một con ch.ó lớn.
Tôi cố kìm nén khóe môi đang muốn nhếch lên.
"Trần Du Bạch, tán gái mà chỉ nói ba câu hai lời thì không được đâu, cậu phải cho tôi thấy hành động của cậu."
Khi sắp đến kỳ học, em họ gọi điện rủ tôi đi cùng.
Tôi từ chối.
Cậu ta rất buồn: "Sao vậy ạ?"
"Có người đi cùng chị rồi."
Một ngày trước khi khai giảng, Trần Du Bạch đã đợi sẵn dưới nhà tôi từ sớm.
Khi tôi kéo vali xuống lầu, anh ta đang ngồi xổm dưới nhà nghịch điện thoại, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu nhìn tôi, mắt sáng lên, nhanh chóng đi tới xách hành lý giúp tôi.
"Sớm vậy sao?"
Tôi nhướng mày.
Anh ta khẽ ho một tiếng: "Sợ cậu đổi ý."
Tôi hừ một tiếng: "Ai đổi ý người đó là chó con."
Trần Du Bạch theo đuổi tôi một cách nhiệt tình và trực diện.
Mỗi sáng đúng giờ xuất hiện dưới tòa ký túc xá, mang theo bữa sáng tôi thích.
Tôi tiện miệng nói một câu thư viện khó chiếm chỗ, ngày hôm sau anh ta đa dậy sớm giúp tôi chiếm được chỗ.
Khi đến kỳ, anh ta không biết tìm đâu ra trà gừng đường đỏ, nhờ bạn cùng phòng mang đến tận tay tôi.
Các bạn cùng phòng xúm lại trêu chọc: "Giang Ninh, thanh mai trúc mã của cậu được 'chuyển chính' nhanh ghê ha?"
"Đúng rồi, chẳng phải trước đây cậu ngày nào cũng nói xấu cậu ta à?"
Tôi cắn ống hút, ậm ừ nói: "Ai bảo trước đây cậu ta đáng ghét thế..."
"Thôi đi nào." Bạn cùng phòng cười tủm tỉm vạch trần tôi: "Tớ thấy khóe miệng cậu sắp toe toét đến mang tai rồi kìa."
Có bạn cùng phòng khoa trương cảm thán: "Bạn trai tốt như vậy, nếu cậu không cần, tớ sẽ theo đuổi đấy, không nói gì khác, Trần Du Bạch đẹp trai thật đấy."
Tôi bỗng nhiên nhảy phắt dậy khỏi ghế.
"Không được."
Đang nói chuyện, điện thoại tôi bỗng rung lên.
Trần Du Bạch gửi tin nhắn: "Dưới nhà, mua dâu tây cho cậu."
Tôi thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn, quả nhiên anh ta đang đứng dưới gốc cây trước tòa ký túc xá, tay xách một cái túi nhựa, ngẩng đầu nhìn lên.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá rọi xuống người anh ta, lốm đốm mà rực rỡ.
"Ối, người giao dâu tây đến rồi kìa~" Bạn cùng phòng trêu chọc: "Giang Ninh, nếu cậu không đồng ý, tớ sẽ 'tấn công' đó nha?"
Tôi vớ lấy áo khoác rồi lao ra ngoài, phía sau truyền đến một tràng cười phá lên.
Dưới lầu, Trần Du Bạch thấy tôi vội vã chạy ra, ngẩn người một chút: "Làm sao vậy?"
Tôi thở hổn hển, đưa tay ra: "Ví thẻ đưa tôi."
Biểu cảm anh ta cứng lại, theo bản năng che túi quần: "... Làm gì?"
"Đưa tôi xem."
Trần Du Bạch chần chừ một chút, cuối cùng vẫn đưa ví thẻ qua.
Tôi mở ra, quả nhiên thấy ảnh thẻ của mình bên trong – tấm ảnh chụp hồi cấp hai, có chút mũm mĩm.
Tôi nhíu mày, rút tấm ảnh ra.
Trần Du Bạch sốt ruột: "Cậu làm gì đấy?"
Dường như anh ta nhận ra điều gì đó, vẻ mặt lập tức trở nên thất vọng há miệng định nói gì đó thì thấy tôi từ trong túi lấy ra một tấm ảnh mới, nhét vào ví thẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Đó là ảnh thẻ mới chụp tuần trước, tôi mặc váy trắng, còn trang điểm nữa.
"Tấm này đẹp hơn." Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, khóe miệng khẽ nhếch: "Ảnh bạn gái của cậu thì phải dùng tấm đẹp chứ."
Trần Du Bạch ngây người.
Anh ta cúi đầu nhìn ảnh, rồi lại ngẩng đầu nhìn tôi, yết hầu khẽ động: "... Bạn gái ư?"
"Sao, không muốn à?" Tôi giả vờ muốn giật lại ảnh: "Vậy trả tôi đi--"
"Đừng hòng!" Anh ta đột ngột đóng sập ví thẻ lại.
Anh ta nắm chặt cổ tay tôi, kéo mạnh tôi vào lòng.
Gió cuối hè mang theo hơi ấm nhẹ, nhưng tiếng tim anh ta đập còn nóng hơn cả gió.
"Giang Ninh." Giọng anh ta trầm đục "Anh đã đợi câu này, đợi lâu lắm rồi."
Tôi tựa vào vai anh ta, khẽ "ừm" một tiếng.
"Trần Du Bạch."
"Ừ?"
"Ví thẻ của anh cấn vào người em rồi."
"... Xin lỗi."
Anh ta luống cuống điều chỉnh tư thế, nhưng lại ôm tôi chặt hơn.
Dưới ánh nắng, cuối cùng bóng của chúng tôi cũng hòa vào nhau.
Cuối tuần, tôi đặc biệt mời cô bạn thân Tống Tuyết Dao đến nhà hàng phương Tây đắt nhất gần trường.
"Bữa này nhất định tớ phải mời." Tôi đẩy thực đơn cho cậu ấy: "Nếu không phải cậu đã thức tỉnh tớ, có lẽ bây giờ tớ vẫn còn đang gây sự với Trần Du Bạch đấy."
Tống Tuyết Dao cười tít mắt: "Vậy thì tớ phải gọi món bít tết đắt nhất rồi!"
Trong lúc đợi món, cô ấy đột nhiên hạ giọng: "À này, cậu biết Lê Huy dạo này thế nào không?"
Tôi lắc đầu. Kể từ lần tát anh ta ở phòng y tế, tôi không còn quan tâm tin tức gì về anh ta nữa.
"Bạn gái anh ta ghê gớm lắm." Tống Tuyết Dao hả hê nói: "Phát hiện trong điện thoại anh ta nuôi bảy tám con 'cá' đã chụp màn hình lịch sử trò chuyện gửi nhóm cho tất cả các cô gái luôn rồi."
Tôi kinh ngạc trợn tròn mắt: "Dữ dằn vậy sao?"
"Tuyệt vời hơn nữa là." Tống Tuyết Dao ghé lại gần nói: "Cậu ấy còn đăng một bài trên diễn đàn trường tên là 'Bóc trần 108 tội trạng của tra nam Lê Huy', bây giờ anh ta ở trường chúng ta sắp không thể ngóc đầu lên được nữa rồi."
Đang nói chuyện, điện thoại Tống Tuyết Dao reo. Cô ấy nhìn qua, biểu cảm trở nên kỳ quặc: "Nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến... là Lê Huy."
Cô ấy và Lê Huy học cùng một khoa.
Bình thường ngẩng đầu không thấy, cúi đầu lại gặp.
Tôi ra hiệu cho cô ấy nghe máy, bật loa ngoài.
"Tống Tuyết Dao." Giọng Lê Huy nghe có vẻ mệt mỏi: "Cậu có thể giúp tôi xin lỗi Giang Ninh được không? Tôi..."
"Xin lỗi?" Tống Tuyết Dao trực tiếp cắt ngang lời anh ta: "Anh xứng sao? Lúc đó lừa dối Giang Ninh sao không nghĩ đến ngày hôm nay?"
Đầu dây bên kia im lặng một lúc: "Tôi biết mình sai rồi, bây giờ tôi thật sự rất hối hận, bây giờ tôi mới nhận ra, tôi thích cô ấy..."
"Thôi đi." Tống Tuyết Dao liếc xéo một cái: "Bây giờ Giang Ninh đang yêu đương với Trần Du Bạch hạnh phúc lắm, người ta hơn cậu cả trăm lần!"
"Chết đi, đồ tra nam."
Nói xong thì cúp máy luôn.
Tôi không nhịn được giơ ngón cái lên cho cô ấy: "Không hổ là bạn thân của tớ, sức chiến đấu bùng nổ."
Tống Tuyết Dao đắc ý lắc lắc điện thoại: "Đương nhiên rồi, loại tiện nhân này, tớ thấy đứa nào thì mắng đứa đó."
Cô ấy nhồm nhoàm nhét đầy miệng: "Bít tết ở đây ngon đấy."
"À phải rồi, tớ còn nhắm được một nhà hàng nữa, lần sau bảo Trần Du Bạch mời tớ..."
Tôi cười không ngừng: "Được, đảm bảo sẽ cho cậu ăn no nê hài lòng."
Trên đường về trường sau khi ăn xong, tôi nhận được điện thoại của em họ.
"Chị! Em đến trường chị chơi rồi!" Giọng cậu ta đầy phấn khích: "Em đang ở dưới ký túc xá chị nè!"
Tôi vội vàng đi về, từ xa đã thấy em họ và Trần Du Bạch đứng dưới gốc cây, bầu không khí... hơi vi diệu.
Chắc là trùng hợp gặp nhau.
Mắt em họ tôi sáng long lanh nhìn tôi: "Chị ơi, em có một ước muốn..."
"Ước gì?"
"Hồi nhỏ Trần Du Bạch từng đánh vào m.ô.n.g em…" Em họ tôi nghiêm túc nói "... Bây giờ em có thể đánh trả lại không?"
Lời cậu ta còn chưa dứt, tay đã vươn ra rồi.
Một tiếng bạt tai cực kỳ lớn vang lên khiến không khí trở nên tĩnh lặng.
Tôi: "..."
Trần Du Bạch mặt mày xanh lè: "Cái thằng nhóc này!"
Em họ tôi đã cười rồi chạy đi, Trần Du Bạch đuổi theo.
Hai chàng trai lớn trên con đường rợp bóng cây cứ thế rượt đuổi nhau, ánh nắng xuyên qua kẽ lá rọi xuống người họ những vệt sáng lốm đốm.
Tôi đứng tại chỗ, nhìn cảnh này, bỗng nhiên cảm thấy trong lòng ấm áp.
Trần Du Bạch quay đầu nhìn tôi, dưới ánh nắng, nụ cười của anh ta đặc biệt rạng rỡ.
Anh ta chìa tay về phía tôi: "Giang Ninh, lại đây!"
"Giúp anh chặn cậu ta lại!"
Em họ kêu rên: "Chị! Chúng ta mới là chị em ruột!"
Tôi cười rồi chạy về phía họ, gió thổi tung vạt váy của tôi.
Giờ khắc này, cuối cùng tôi cũng xác định được – Thanh xuân của tôi, tình yêu của tôi, tất cả những điều tốt đẹp của tôi, đều sẽ gắn liền với người con trai tên Trần Du Bạch này.
(Hết truyện)