Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Càng sống chung lâu với cô ấy, thật sự rất khó để không mảy may động lòng.

Dần dần, câu nói của bác sĩ như một tảng đá lớn, đè nặng trong lòng tôi:

Người như Ôn Ninh Ninh — dịu dàng, tốt đẹp đến vậy — rồi sẽ c.h.ế.t sao?

Thật sự… sẽ không sống qua tuổi mười tám?

Cuối cùng, tôi cũng hiểu vì sao Kỳ Thần lại cẩn thận như vậy mỗi khi ở cạnh cô ấy. Không phải vì tình yêu, mà là thật lòng thấy đau xót cho một cô gái như thế.

Tối thứ sáu, tôi đột ngột nhận được tin nhắn từ Ôn Ninh Ninh.

Cô ấy hỏi tôi có thể đến nhà cô ấy, ngủ lại một đêm được không.

Tôi đồng ý.

Tôi đưa cô ấy về nhà mình một chuyến. Ba mẹ tôi rất quý cô ấy, hết lời khen ngợi. Đến khi biết cô ấy có thể không sống qua được tuổi mười tám, mẹ tôi còn rơi nước mắt.

Tất nhiên, mẹ tôi đâu biết — cô gái này rất có thể chính là tình địch của con gái bà.

Sau khi chào ba mẹ xong, tôi ôm một đống đồ ăn vặt mẹ chuẩn bị, đi sang nhà Ôn Ninh Ninh.

Kỳ Thần không có ở đó.

Ôn Ninh Ninh cũng chuẩn bị sẵn rất nhiều đồ ăn vặt, thậm chí còn có… mấy chai bia.

Tôi nhíu mày, cầm bia đi:

“Cậu không được uống rượu.”

“Không sao đâu.” – cô ấy mỉm cười, có phần làm nũng – “Tớ uống dở lắm, chỉ muốn nếm vài ngụm thôi.”

“Không được.”

Nhưng cuối cùng, tôi vẫn không chống lại được cô ấy năn nỉ, miễn cưỡng đồng ý cho cô ấy rót khoảng một phần ba ly.

Ôn Ninh Ninh có vẻ rất vui, nâng ly bia, từng ngụm nhỏ từng ngụm nhỏ mà nhấp.

Bóng đêm yên tĩnh bao trùm.

Cuối cùng, tôi không nhịn được nữa, hỏi ra điều tôi đã suy nghĩ rất lâu:

“Tại sao lại đối tốt với tớ như vậy?”

Tốt đến mức… tôi không biết bao nhiêu lần đã nghi ngờ: người Ôn Ninh Ninh thích rốt cuộc có phải là Kỳ Thần, hay là… tôi?

Ôn Ninh Ninh lại khẽ nhấp một ngụm rượu, cười.

Mỗi lần cô ấy cười, má trái lại hiện ra một lúm đồng tiền rất nhỏ. Cô ấy nói:

“Bởi vì, Kỳ Thần ca ca thích cậu mà.”

Tôi ngây người, lẩm bẩm:

“Không có đâu?”

Cô ấy nhẹ giọng hỏi lại:

“Thế này… vẫn chưa đủ sao?”

Phải rồi — trong thế giới của cô ấy, Kỳ Thần thích tôi. Cho nên, cô ấy yêu ai, cũng yêu cả những gì người đó yêu — kể cả tôi.

Cô ấy nâng ly lên, nhẹ nhàng cụng vào ly của tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Kỳ thật, cậu đang muốn hỏi vì sao tớ đã chuyển trường đến đây, lại không vào lớp của Kỳ Thần ca ca, mà lại chọn ngồi cùng lớp, cùng bàn với cậu — đúng không?”

Tôi im lặng vài giây, rồi khẽ gật đầu.

Đúng vậy, tôi thật sự muốn hỏi điều đó.

Ôn Ninh Ninh uống hết chỗ bia trong ly, má đã hơi ửng hồng vì men.

Cô ấy mỉm cười, giọng nhỏ nhẹ, ngoan ngoãn. Không đòi tôi rót tiếp, mà tự rót cho mình một ly nước trái cây nguội.

“Bởi vì, tớ chỉ muốn — trước khi thời gian kết thúc, được nhìn kỹ một chút xem cô gái mà anh ấy thích… là người như thế nào. Tớ muốn biết người đó có xứng đáng với tình cảm của anh ấy hay không. Cũng muốn biết, người đó… có thích anh ấy không.”

“Còn nữa —”

Cô ấy nắm lấy tay tôi.

“Hai người là muốn yêu đương với nhau, tớ không muốn chuyển vào lớp Kỳ Thần ca ca, ngày nào cũng ở cạnh anh ấy, để hai người vì thế mà hiểu lầm hay có khoảng cách.”

Cô ấy cười. Dưới ánh đèn mờ, khuôn mặt ấy đẹp đến mức khiến tôi thoáng ngỡ mình đang thấy một thiên sứ.

“Tớ đã như thế này rồi, không muốn trước khi rời đi còn mang thêm cho anh ấy bất kỳ phiền phức gì nữa.”

26

Mũi tôi cay xè.

Tôi không cách nào phân biệt được lời cô ấy nói là thật hay giả, nhưng ít nhất… lời nói và hành động của cô ấy giống nhau, cô ấy thật sự làm được.

Chuyển đến trường mấy ngày nay, ngoại trừ lén nhìn Kỳ Thần, cô ấy chưa từng có bất kỳ hành động thân mật nào với cậu ta.

Nhưng chỉ cần Kỳ Thần có mặt, ánh mắt của cô ấy cũng không rời đi lấy một giây.

Cô ấy thật sự yêu Kỳ Thần đến đau lòng đi.

Hơn 9 giờ tối, Kỳ Thần đột nhiên nhắn tin cho tôi.

Cậu ta nói mua BBQ rồi, bảo tôi lén lên lầu ăn cùng. Tôi do dự một chút, lặng lẽ nhắn lại: tôi đang ở nhà Ninh Ninh.

Vài phút sau, Kỳ Thần xách theo một túi xiên nướng, gõ cửa nhà Ôn Ninh Ninh.

Tối đó.

Ba người chúng tôi ngồi trên ghế sofa, vừa ăn vừa trò chuyện.

Ôn Ninh Ninh rất vui, cô ấy ngồi dưới thảm, trên người mặc váy ngủ vải cotton màu trắng, ánh mắt nhìn chằm chằm Kỳ Thần, nụ cười dịu dàng, trong trẻo.

Ánh trăng rọi vào, phủ lên người cô ấy, khiến cô ấy có cảm giác mỏng manh như đang vỡ vụn.

Tới tận khuya, Ôn Ninh Ninh vào nhà vệ sinh rửa mặt, sau đó nhất quyết muốn tiếp tục trò chuyện với chúng tôi, ngồi bệt xuống thảm, nhưng không bao lâu đã ngủ mất.

Kỳ Thần nhấp một ngụm rượu, ánh mắt phức tạp nhìn cô ấy, giữa lông mày nhíu chặt toàn là lo lắng.

Rất lâu sau, thấy cô ấy ngủ thật rồi, Kỳ Thần khom người bế cô ấy vào phòng.

Tôi để ý thấy, khi Kỳ Thần bế cô ấy thì tay vẫn giữ đúng lễ độ, nắm tay lại đặt dưới người cô ấy, từng động tác đều cẩn thận, không vượt quá giới hạn.

Đóng cửa phòng nhẹ nhàng xong, Kỳ Thần kéo tôi ra ban công.

Ở ban công nửa kín, Kỳ Thần lấy ra một gói thuốc từ túi áo, rút một điếu, bật lửa.

Khói thuốc lượn lờ, cậu ta bóp trán, thở dài:

“Bác sĩ nói… tình trạng của Ninh Ninh càng ngày càng tệ.”