Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
An Nhiên và Duy ngồi lại bên nhau, bàn bạc kế hoạch. Không khí trong căn hộ của cô bỗng trở nên căng thẳng, đầy những toan tính và lo lắng. Duy đã kể cho cô nghe toàn bộ câu chuyện từ góc nhìn của anh, về sự thao túng của ông Trần Hải và bà Nguyễn Thanh, về cách anh bị ép buộc phải sống trong lời nói dối, và về nỗi đau của anh khi chứng kiến Hà Vy bị giam cầm. An Nhiên lắng nghe, cố gắng ghép nối những mảnh ghép còn lại để có được bức tranh toàn cảnh.
“Duy, anh có biết ba mẹ anh đã làm gì với cha mẹ ruột của anh không?” An Nhiên hỏi, giọng cô thì thầm. “Vụ tai nạn đó… có phải là một vụ tai nạn thật sự không?”
Duy nhắm mắt lại, vẻ mặt anh đầy thống khổ. “Anh không biết chi tiết, An Nhiên. Họ không bao giờ nói với anh. Nhưng anh có nghe loáng thoáng rằng vụ tai nạn đó có nhiều điểm đáng ngờ. Họ nói rằng cha mẹ anh là những người rất thông minh, và họ đã tìm ra một bí mật nào đó của ba anh. Có lẽ đó không chỉ là một vụ tai nạn đơn thuần.”
Tim An Nhiên thắt lại. Một bí mật trong bí mật. Càng đi sâu vào, cô càng thấy gia đình Trần Duy giống như một hang ổ của tội ác, nơi mọi thứ đều bị che đậy bởi sự tham vọng và quyền lực. Cô nhìn Duy, thấy sự bất lực và tổn thương trong mắt anh. Cô biết, anh cũng là một nạn nhân, nhưng anh không thể cứ mãi trốn tránh. Anh phải đối mặt với quá khứ của mình.
“Chúng ta phải giải thoát cho Hà Vy trước tiên,” An Nhiên nói, giọng cô kiên quyết. “Cô ấy đã chịu đựng quá đủ rồi. Và chúng ta cần cô ấy làm chứng, để vạch trần tất cả.”
Duy gật đầu. “Anh đã nghĩ đến điều đó rất nhiều lần, An Nhiên. Nhưng ngôi biệt thự đó được canh gác rất cẩn mật. Người vệ sĩ đó rất trung thành với ba anh. Anh ta là một người rất nguy hiểm.”
“Anh có biết điểm yếu nào của họ không? Hay bất kỳ thông tin nào về hệ thống an ninh ở đó?” An Nhiên hỏi. Cô biết, với kinh nghiệm của một kiến trúc sư, cô có thể tìm ra cách đột nhập nếu có đủ thông tin.
Duy suy nghĩ một lúc. “Hệ thống an ninh rất hiện đại. Có camera giám sát khắp nơi, và hàng rào điện. Nhưng có một điều… người vệ sĩ đó, tên là Đạt, anh ta có một thói quen. Mỗi tối thứ Bảy, anh ta đều lái xe ra ngoài để mua đồ tiếp tế cho cả tuần. Anh ta thường đi vào khoảng 8 giờ tối và về vào khoảng 10 giờ đêm.”
“Thứ Bảy,” An Nhiên lẩm bẩm. “Vậy là chúng ta có hai tiếng đồng hồ. Còn đường hầm bí mật mà em thấy trên bản vẽ thì sao?”
“Đường hầm đó dẫn ra phía sau khu đất, ra một con suối nhỏ. Nó được thiết kế để thoát hiểm trong trường hợp khẩn cấp. Nhưng cửa hầm được khóa từ bên trong, và cũng có camera giám sát.” Duy nói. “Chúng ta cần một kế hoạch thật chi tiết và không được phép có bất kỳ sai sót nào.”
An Nhiên gật đầu. Cô biết. Đây là một cuộc chiến không khoan nhượng. Cô gọi điện cho Việt Anh, kể cho anh nghe về cuộc nói chuyện với Duy và kế hoạch giải thoát Hà Vy. Việt Anh tỏ ra lo lắng, nhưng anh vẫn đồng ý giúp đỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“An Nhiên, em có chắc là Duy sẽ không phản bội em không?” Việt Anh hỏi, giọng anh đầy hoài nghi. “Em biết đấy, anh ta đã che giấu em suốt bao nhiêu năm rồi.”
“Em không biết. Nhưng em phải tin anh ấy một lần này, Việt Anh. Nếu anh ấy phản bội em, thì em cũng sẽ biết cách đối phó. Nhưng em không thể để Hà Vy tiếp tục bị giam cầm được nữa.” An Nhiên đáp, giọng cô kiên quyết.
Việt Anh thở dài. “Được thôi. Anh sẽ giúp em. Anh sẽ chuẩn bị thiết bị cần thiết và theo dõi động tĩnh của người vệ sĩ. Nhưng An Nhiên, em phải nhớ, đây là một cuộc chơi rất nguy hiểm. Em có thể mất tất cả, kể cả mạng sống của mình.”
An Nhiên biết. Nhưng cô không sợ. Cô đã quá mệt mỏi với những lời nói dối và bí mật. Cô muốn sự thật được phơi bày, và công lý được thực thi.
Cô và Duy bắt đầu lên kế hoạch chi tiết. Duy sẽ cung cấp cho cô mọi thông tin về ngôi biệt thự, từ sơ đồ điện, hệ thống camera, đến lịch trình sinh hoạt của người vệ sĩ. An Nhiên, với kiến thức chuyên môn của mình, sẽ tìm ra điểm yếu trong hệ thống an ninh. Việt Anh sẽ hỗ trợ từ bên ngoài, theo dõi tình hình và chuẩn bị phương án dự phòng.
Ngày giải cứu được ấn định vào tối thứ Bảy tuần sau. Càng đến gần ngày đó, An Nhiên càng cảm thấy căng thẳng. Cô cố gắng giữ vẻ bình tĩnh trước mặt Duy, nhưng trong lòng cô là một sự lo lắng không ngừng. Duy cũng vậy, anh luôn ở bên cô, đôi khi anh nhìn cô với ánh mắt đầy phức tạp, như thể anh đang đấu tranh với chính mình.
Một buổi tối, khi họ đang xem lại sơ đồ ngôi biệt thự, Duy đột nhiên hỏi: “An Nhiên, nếu mọi chuyện vỡ lở, nếu ba anh bị bắt, em… em sẽ làm gì? Em có hối hận không?”
An Nhiên nhìn anh, nắm lấy tay anh. “Em không hối hận, Duy. Em không thể sống với sự dối trá này được nữa. Anh cũng vậy. Chúng ta phải làm điều đúng đắn.”
Duy gật đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn còn sự lo lắng. “Anh chỉ sợ… anh sợ sẽ mất em.”
“Anh sẽ không mất em. Chỉ cần anh luôn đứng về phía sự thật,” An Nhiên nói. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua chuyện này.”
Tuy nhiên, một cảm giác kỳ lạ vẫn len lỏi trong lòng An Nhiên. Cô nhận thấy Duy có vẻ do dự khi cô nhắc đến việc Hà Vy làm chứng, hoặc khi cô đề cập đến việc thông báo cho cảnh sát. Anh luôn tìm cách lái câu chuyện sang việc giải thoát Hà Vy trước rồi mới tính đến chuyện khác. Liệu anh có thực sự muốn vạch trần tất cả, hay anh chỉ muốn giải thoát cho Hà Vy để bịt miệng cô ấy, ngăn cô ấy làm chứng, và rồi tiếp tục che giấu những bí mật khác của gia đình? Cô không thể hoàn toàn tin tưởng anh. Một phần trong cô vẫn cảm thấy Duy đang che giấu một điều gì đó lớn hơn, một điều gì đó mà anh không muốn cô biết. Cô phải cẩn thận. Và cô biết, cuộc chiến này sẽ không chỉ dừng lại ở việc giải thoát Hà Vy.