Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh đèn pha của xe cảnh sát quét qua khu vườn hoang tàn, chiếu rọi lên gương mặt bàng hoàng của An Nhiên, Duy và Trần Minh. Tiếng còi xe inh ỏi xé toang màn đêm tĩnh mịch, báo hiệu sự kết thúc của một cuộc giải cứu bí mật, và mở ra một chương mới đầy sóng gió. An Nhiên vẫn đứng đó, con d.a.o nhỏ trong tay, đôi mắt cô d.a.o động giữa Duy và Trần Minh. Hà Vy nằm co ro trên đất, đôi mắt thất thần nhìn vào khoảng không.
Cánh cổng sắt bật mở. Hàng chục cảnh sát ập vào, s.ú.n.g ống sẵn sàng. Họ nhanh chóng bao vây ba người. Một sĩ quan cấp cao, với vẻ mặt lạnh lùng, bước đến. “Không được cử động! Giơ tay lên!”
Trần Minh không chống cự. Anh ta đứng thẳng dậy, đôi mắt anh ta đầy sự căm phẫn nhìn Duy. Duy cũng đứng dậy, anh nhìn An Nhiên với ánh mắt đầy phức tạp, như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi anh cũng giơ tay lên.
“Trung úy Nam, người phụ nữ bị giam giữ ở đây là Trần Hà Vy. Cô ấy cần được chăm sóc y tế ngay lập tức,” An Nhiên vội vàng nói, hạ con d.a.o xuống. Cô chỉ vào Hà Vy. “Cô ấy đã bị giam giữ ở đây suốt năm năm qua.”
Trung úy Nam nhìn Hà Vy, rồi nhìn An Nhiên. Anh ta ra lệnh cho một vài cảnh sát đưa Hà Vy đi cấp cứu. Sau đó, anh ta quay sang An Nhiên. “Cô là ai? Cô có liên quan gì đến vụ này?”
“Tôi là An Nhiên. Tôi là kiến trúc sư, và tôi là vị hôn thê của Trần Duy,” An Nhiên đáp. “Tôi đã phát hiện ra chuyện này và đã nhờ cảnh sát can thiệp.”
Trung úy Nam gật đầu, ánh mắt anh ta lướt qua Duy và Trần Minh. “Tất cả những người có mặt ở đây đều sẽ bị đưa về đồn để lấy lời khai. Chúng tôi sẽ điều tra làm rõ mọi chuyện.”
An Nhiên, Duy và Trần Minh đều bị còng tay và đưa lên xe cảnh sát. Trong xe, Duy cố gắng đưa tay chạm vào tay An Nhiên, ánh mắt anh đầy sự lo lắng. An Nhiên nhìn anh, trong lòng cô là một mớ hỗn độn. Cô không biết mình có nên tin anh nữa hay không. Sự xuất hiện của Trần Minh đã làm đảo lộn tất cả những gì anh đã kể cho cô.
Tại đồn cảnh sát, họ bị tách ra để lấy lời khai riêng. An Nhiên kể lại toàn bộ câu chuyện từ đầu, từ việc cô phát hiện ra bản thiết kế bí mật, đến việc cô tìm thấy ngôi biệt thự, và việc cô phát hiện ra Hà Vy bị giam giữ. Cô cũng kể về việc Duy đã thừa nhận bí mật của gia đình, và việc anh đã nói về thân phận thật của mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Trung úy Nam lắng nghe một cách chăm chú, không ngắt lời cô. Khi cô kể xong, anh ta trầm ngâm. “Cô An Nhiên, những gì cô kể rất nghiêm trọng. Đặc biệt là thông tin về việc Trần Duy không phải con ruột của ông Trần Hải, và vụ tai nạn ba mươi năm trước. Điều này có thể mở ra một vụ án hoàn toàn mới, liên quan đến những bí mật sâu xa hơn của gia đình Trần Duy.”
“Tôi biết. Tôi đã nhờ một người bạn điều tra, và anh ấy đã tìm thấy những thông tin đó,” An Nhiên nói. “Tôi tin rằng ông Trần Hải và bà Nguyễn Thanh là những người đứng sau tất cả. Họ đã giam giữ Hà Vy, và có thể cả Trần Minh nữa. Tôi cũng nghi ngờ rằng vụ tai nạn của cha mẹ ruột Duy không phải là ngẫu nhiên.”
Trung úy Nam ghi chép cẩn thận. “Chúng tôi sẽ điều tra tất cả những thông tin cô cung cấp. Đây là một vụ án phức tạp, liên quan đến một gia đình có quyền lực và tầm ảnh hưởng lớn. Chúng tôi cần thời gian để thu thập bằng chứng.”
An Nhiên được thả về sau khi lấy lời khai xong. Việt Anh đã đợi cô ở bên ngoài đồn cảnh sát. Anh ôm lấy cô, ánh mắt anh đầy lo lắng. “Em không sao chứ, An Nhiên?”
“Em không sao,” An Nhiên đáp, giọng cô yếu ớt. “Nhưng mọi chuyện còn phức tạp hơn em tưởng rất nhiều. Trần Minh còn sống, và anh ta cũng bị giam giữ. Anh ta nói ông Trần Hải đã đẩy anh ta vào chỗ chết.”
Việt Anh nhíu mày. “Trần Minh còn sống sao? Chuyện này thật khó tin. Vậy là gia đình Trần Duy đã lừa dối tất cả mọi người.”
“Đúng vậy. Và em không biết liệu Duy có đang nói thật hay không. Anh ấy nói anh ấy là nạn nhân, nhưng anh ấy đã che giấu em quá nhiều điều.” An Nhiên nói, trong lòng cô là một sự thất vọng lớn lao.
“An Nhiên, bây giờ em phải thật cẩn thận. Gia đình Trần Duy sẽ không để yên đâu. Họ sẽ tìm cách bịt miệng em, hoặc ít nhất là bôi nhọ danh dự của em,” Việt Anh cảnh báo. “Em phải chuẩn bị tinh thần cho một cuộc chiến.”
An Nhiên gật đầu. Cô biết. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Cô không thể về nhà ngay. Cô cần một nơi an toàn để suy nghĩ, để sắp xếp lại mọi thứ. Việt Anh đưa cô về căn hộ của anh ấy, nơi cô có thể tạm lánh. Cô biết, từ giờ trở đi, cuộc sống của cô sẽ không còn bình yên nữa. Cô đã dấn thân vào một cuộc chiến không cân sức, nhưng cô không hối hận. Cô phải tìm ra sự thật, phải trả lại công bằng cho Hà Vy, và phải biết rõ Duy có thực sự đứng về phía cô hay không. Cô muốn nhìn thẳng vào mắt Duy một lần nữa, để hỏi anh: Liệu anh có thực sự là nạn nhân hay anh cũng là một phần của màn kịch lớn này? Và cô biết, câu trả lời đó sẽ quyết định tất cả, cả tương lai của cô và anh.