Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tin tức về việc cảnh sát tìm thấy bằng chứng liên quan đến vụ tai nạn ba mươi năm trước và danh tính cha mẹ ruột của Trần Duy khiến An Nhiên không khỏi bàng hoàng. Cô biết, đây là lúc mọi thứ sẽ được phơi bày, và không ai có thể che giấu được nữa. Cô cảm thấy một sự hỗn loạn trong lòng, vừa lo lắng cho Duy, vừa nhẹ nhõm vì sự thật cuối cùng cũng được đưa ra ánh sáng.

 

Trung úy Nam hẹn gặp An Nhiên và Việt Anh tại đồn cảnh sát. Anh ta đặt một tập hồ sơ dày cộp lên bàn. “Chúng tôi đã xác định được danh tính của cha mẹ ruột Trần Duy. Họ là ông Nguyễn Văn Cảnh và bà Lê Thị Mai. Cả hai đều là những nhà khoa học trẻ tài năng, chuyên nghiên cứu về công nghệ sinh học. Vào thời điểm vụ tai nạn xảy ra, họ đang trên đường đến một hội nghị khoa học quan trọng.”

 

An Nhiên cảm thấy tim mình thắt lại. Cha mẹ ruột của Duy là những nhà khoa học? Điều này càng khiến câu chuyện trở nên phức tạp hơn.

 

“Chúng tôi cũng đã tìm thấy bằng chứng cho thấy vụ tai nạn đó không phải là ngẫu nhiên,” Trung úy Nam tiếp tục, giọng anh ta trầm xuống. “Chúng tôi đã tìm thấy một báo cáo khám nghiệm tử thi cũ, được lưu trữ bí mật, cho thấy có dấu vết của một chất gây mê trong cơ thể ông Cảnh và bà Mai. Và chiếc xe tải gây tai nạn… tài xế đã biến mất sau đó. Chúng tôi nghi ngờ đây là một vụ án g.i.ế.c người có chủ đích, được dàn dựng như một vụ tai nạn.”

 

An Nhiên c.h.ế.t lặng. Giết người? Vậy là ông Trần Hải không chỉ giam giữ người, mà còn g.i.ế.c người để đạt được mục đích của mình? Mức độ tàn nhẫn của ông ta vượt quá sức tưởng tượng của cô.

 

“Vậy tại sao ông Trần Hải lại làm điều đó?” An Nhiên hỏi, giọng cô thì thầm.

 

“Chúng tôi đang điều tra,” Trung úy Nam đáp. “Nhưng chúng tôi đã tìm thấy một số tài liệu cũ, cho thấy ông Trần Hải có liên quan đến việc cạnh tranh không lành mạnh trong ngành công nghệ sinh học vào thời điểm đó. Ông Cảnh và bà Mai có thể đã phát triển một công nghệ đột phá nào đó, mà ông Trần Hải muốn chiếm đoạt.”

 

Việt Anh nhíu mày. “Vậy là ông Trần Hải không chỉ muốn có con, mà còn muốn chiếm đoạt công nghệ của họ, và cả đứa bé?”

 

“Đó là giả thuyết của chúng tôi,” Trung úy Nam gật đầu. “Và sau khi g.i.ế.c hại cha mẹ ruột của Trần Duy, ông Trần Hải đã đánh tráo đứa bé sơ sinh với một đứa bé khác, con của một gia đình giàu có khác, để che giấu tội ác của mình. Sau đó, ông ấy đã nhận nuôi Trần Duy, để biến anh ta thành con trai ruột của mình, để củng cố địa vị của mình trong gia đình và trong giới kinh doanh. Chúng tôi tin rằng ông ấy đã thao túng cuộc đời Trần Duy từ khi anh ta còn là một đứa trẻ sơ sinh.”

 

An Nhiên cảm thấy xót xa cho Duy. Anh đã sống một cuộc đời đầy dối trá, bị lợi dụng và thao túng từ khi còn quá nhỏ. Cô không thể tưởng tượng được nỗi đau của anh khi biết được sự thật này.

 

“Vậy còn Trần Duy? Anh ấy có biết về thân phận thật của mình không?” An Nhiên hỏi.

 

“Anh ta đã khai báo rằng anh ta đã biết từ khi còn nhỏ, và bị ông Trần Hải đe dọa phải giữ bí mật,” Trung úy Nam đáp. “Chúng tôi đang xác minh lời khai của anh ta. Nếu lời khai của anh ta là đúng, thì anh ta cũng là một nạn nhân.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

An Nhiên và Việt Anh rời khỏi đồn cảnh sát. An Nhiên cảm thấy một gánh nặng lớn đang đè nặng lên vai mình. Cô biết, cô phải nói cho Duy biết sự thật này. Anh có quyền được biết về cha mẹ ruột của mình, và về tội ác mà ông Trần Hải đã gây ra.

 

Cô gọi điện cho Duy, hẹn anh gặp mặt. Duy đến, vẻ mặt anh vẫn còn sự lo lắng và mệt mỏi. An Nhiên nhìn anh, trong lòng cô là một sự hỗn loạn. Cô không biết mình có nên tha thứ cho anh hay không, nhưng cô biết, cô phải ở bên anh trong thời điểm khó khăn này.

 

“Duy, em có một tin tức quan trọng muốn nói với anh,” An Nhiên bắt đầu, giọng cô run rẩy. “Cảnh sát đã tìm thấy bằng chứng về cha mẹ ruột của anh. Họ là ông Nguyễn Văn Cảnh và bà Lê Thị Mai. Họ là những nhà khoa học. Và vụ tai nạn… không phải là ngẫu nhiên. Họ đã bị g.i.ế.c hại.”

 

Duy c.h.ế.t lặng. Khuôn mặt anh tái mét, đôi mắt anh mở to. Anh không nói gì, chỉ nhìn cô chằm chằm, như thể không tin vào tai mình. Anh lùi lại một bước, rồi lại một bước nữa, như thể đang cố gắng thoát khỏi sự thật tàn khốc này.

 

“Giết người sao?” Duy thì thầm, giọng anh lạc đi. “Ba anh… ông ấy đã g.i.ế.c cha mẹ ruột của anh sao?”

 

An Nhiên gật đầu, nước mắt cô bắt đầu rơi. “Em xin lỗi, Duy. Em biết điều này rất khó chấp nhận. Nhưng đó là sự thật. Ông Trần Hải đã g.i.ế.c cha mẹ anh để chiếm đoạt công nghệ của họ, và sau đó đã nhận nuôi anh, để che giấu tội ác của mình.”

 

Duy ngã khuỵu xuống, ôm lấy đầu. Anh không nói gì, chỉ khóc. An Nhiên đến bên anh, ôm lấy anh. Cô cảm nhận được sự đau khổ tột cùng của anh. Anh đã sống một cuộc đời đầy dối trá, bị lợi dụng và thao túng từ khi còn quá nhỏ. Giờ đây, sự thật tàn khốc đã được phơi bày, và anh phải đối mặt với nó.

 

“Anh không thể tin được,” Duy nức nở. “Ông ấy… ông ấy là ba anh. Ông ấy đã nuôi nấng anh. Sao ông ấy có thể làm điều đó?”

 

“Anh không có lỗi trong chuyện này, Duy,” An Nhiên nói, giọng cô kiên định. “Anh là nạn nhân. Bây giờ, anh phải mạnh mẽ. Anh phải đối mặt với sự thật, và anh phải giúp cảnh sát vạch trần tất cả tội ác của ông Trần Hải.”

 

Duy ngẩng đầu lên, đôi mắt anh đỏ hoe, nhưng ánh mắt anh đã có thêm một tia kiên quyết. “Em nói đúng. Anh sẽ làm. Anh sẽ vạch trần tất cả. Anh sẽ không để ông ấy tiếp tục che giấu tội ác của mình nữa.”

 

An Nhiên ôm chặt lấy Duy. Cô biết, đây là một bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời anh. Anh đã quyết định đứng về phía sự thật, dù điều đó có nghĩa là anh sẽ phải đối mặt với chính gia đình mình. Nhưng cô vẫn còn một nỗi lo lắng. Ông Trần Hải là một người rất quyền lực. Liệu ông ta có dễ dàng chấp nhận thất bại như vậy không? Và liệu ông ta có còn những lá bài tẩy nào khác để lật ngược tình thế? An Nhiên biết, cuộc chiến này vẫn còn rất nhiều chông gai phía trước, và cô phải luôn cảnh giác. Cô không biết, liệu Duy có thực sự đủ mạnh mẽ để đối mặt với tất cả, hay anh sẽ gục ngã trước áp lực từ người cha mà anh đã từng kính trọng. Cô nhìn anh, và cô biết, cô phải ở bên anh, dù có chuyện gì xảy ra.