Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Những ngày tiếp theo trôi qua trong sự bận rộn và háo hức chuẩn bị cho đám cưới. An Nhiên cùng mẹ và những người bạn thân thiết miệt mài thử váy cưới, chọn hoa, lên danh sách khách mời. Mỗi chi tiết đều được chăm chút tỉ mỉ, vì đây là ngày trọng đại nhất cuộc đời cô. Trần Duy cũng dành nhiều thời gian hơn cho cô, dù công việc ở tập đoàn vẫn bận rộn. Anh luôn xuất hiện đúng lúc, đúng chỗ, để cô không cảm thấy cô đơn hay bơ vơ trong mớ hỗn độn của những công việc không tên. Sự chu đáo của anh khiến cô gần như quên bẵng đi cái cảm giác bất an nhỏ bé về bản thiết kế bí mật hôm nọ.

 

Một buổi chiều, khi Duy đang có cuộc họp quan trọng, An Nhiên quyết định ghé qua văn phòng anh để lấy một số tài liệu cần thiết cho việc đặt tiệc. Thư ký của Duy, cô Mai, niềm nở chào đón cô và đưa cô vào phòng làm việc của anh. Căn phòng rộng rãi, được thiết kế theo phong cách tối giản nhưng sang trọng, toát lên vẻ quyền lực và ngăn nắp đặc trưng của Duy. Cô Mai bận rộn với các cuộc điện thoại, để An Nhiên một mình trong phòng.

 

An Nhiên ngồi vào chiếc ghế da lớn của Duy, cảm nhận chút ấm áp còn vương lại từ anh. Màn hình máy tính của anh đang ở chế độ chờ. Cô khẽ chạm vào bàn phím, màn hình bật sáng. Một thư mục với tên gọi “Private_Project_Alpha” đập vào mắt cô. Ngay lập tức, cảm giác tò mò và chút bất an hôm nọ lại trỗi dậy. Duy đã nói đó là một dự án cá nhân, một món quà bất ngờ. Liệu đây có phải là nó không?

 

Trong lòng dấy lên một cuộc đấu tranh. Duy luôn tôn trọng quyền riêng tư của cô, và cô cũng vậy. Việc tự ý xem máy tính của anh là không đúng. Nhưng sự tò mò, xen lẫn một chút lo lắng khó hiểu, đã chiến thắng. Cô nhấp đúp vào thư mục. Bên trong, có rất nhiều file, từ bản vẽ kỹ thuật chi tiết đến phối cảnh 3D. Và có một file hình ảnh mang tên “Biệt Thự Vô Hình” – một cái tên quá đỗi lạ lùng đối với một dự án kiến trúc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

An Nhiên mở file ảnh đó. Hiện ra trước mắt cô là một ngôi biệt thự với kiến trúc độc đáo, pha trộn giữa nét cổ điển và hiện đại, nhưng lại mang một vẻ u ám, lạnh lẽo đến kỳ lạ. Nó không giống bất kỳ công trình nào mà cô từng thấy Duy thực hiện, hay thậm chí là bất kỳ công trình nào cô từng thiết kế. Ngôi biệt thự nằm sâu trong một khu đất rộng lớn, xung quanh là cây cối rậm rạp, như thể nó được xây dựng để ẩn mình, để che giấu điều gì đó khỏi thế giới bên ngoài. Không có đường sá rõ ràng dẫn vào, chỉ có một con đường đất quanh co, khuất sau những tán cây cổ thụ. Cánh cổng sắt cao lớn, kiên cố, như một pháo đài bất khả xâm phạm.

 

Cảm giác bất an trong lòng An Nhiên lớn dần. Cô lướt qua các file khác trong thư mục. Có một file PDF mang tên “Thông Tin Lô Đất”. Cô mở nó ra. Địa chỉ được ghi rất rõ ràng: “Đường X, Huyện Y, Tỉnh Z”. Đó là một vùng ngoại ô khá hẻo lánh, cách xa trung tâm thành phố. An Nhiên nhớ rằng Duy chưa bao giờ nhắc đến việc anh có bất động sản ở khu vực đó. Hơn nữa, những bản vẽ này dường như đã được hoàn thành từ khá lâu rồi, chứ không phải là một dự án “đang ấp ủ” như Duy đã nói. Có những ghi chú viết tay trên một số bản vẽ, với những dòng chữ nguệch ngoạc, dường như không phải là nét chữ của Duy. Một dòng chữ đặc biệt thu hút sự chú ý của cô: “Phòng giam 24/7 – Cách âm tuyệt đối”.

 

Phòng giam? Tim An Nhiên đập mạnh. Điều gì đang diễn ra ở đây? Tại sao một ngôi biệt thự lại có “phòng giam” và phải “cách âm tuyệt đối”? Cô cảm thấy lạnh sống lưng. Cái tên “Biệt Thự Vô Hình” bỗng trở nên ám ảnh. Cô phóng to hình ảnh, cố gắng tìm kiếm thêm chi tiết. Trong một góc khuất của bản vẽ, cô thấy một căn phòng nhỏ, không có cửa sổ, chỉ có một cánh cửa thép dày. Bên cạnh đó là một sơ đồ đường hầm bí mật dẫn ra phía sau khu đất.

 

Đúng lúc đó, tiếng cửa phòng bật mở. Duy bước vào, trên tay cầm điện thoại. Anh nhìn thấy cô đang ngồi trước máy tính của mình, màn hình vẫn hiển thị bản vẽ “Biệt Thự Vô Hình”. Khuôn mặt anh thoáng biến sắc, đôi mắt anh nheo lại, một tia lạnh lẽo lướt qua nhanh đến mức An Nhiên không chắc mình có nhìn nhầm không. Anh tắt điện thoại, bước nhanh đến bên cô. “An Nhiên, em làm gì ở đây?” Giọng anh trầm xuống, không còn sự dịu dàng thường ngày. Câu hỏi của anh không mang tính chất bất ngờ, mà là một sự chất vấn trực tiếp, khiến An Nhiên cảm thấy như một kẻ phạm lỗi vừa bị bắt quả tang.