Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi bác sĩ Trọng bị bắt, vụ án đã được khép lại. Ông Trần Hải, bà Nguyễn Thanh, Trần Hùng, Lại Văn Thiện và bác sĩ Trọng đều bị kết án với những tội danh nghiêm trọng nhất. Công lý cuối cùng cũng được thực thi. Tập đoàn Á Châu bị phá sản, tài sản bị tịch thu để bồi thường cho các nạn nhân và nhà nước. Gia đình Trần Duy tan nát, không còn gì.
An Nhiên và Duy trở về cuộc sống bình thường, nhưng mọi thứ đã thay đổi. Họ không còn là những người vô tư như trước. Những ký ức về cuộc chiến, về những bí mật đen tối của gia đình Trần Duy, vẫn còn ám ảnh họ. Hà Vy đã hồi phục hoàn toàn sau thời gian điều trị tâm lý. Cô ấy quyết định rời khỏi Việt Nam, đến một đất nước khác để bắt đầu một cuộc sống mới, không còn những bóng ma của quá khứ. Trần Minh cũng đã ổn định cuộc sống ở nước ngoài, và thường xuyên liên lạc với Duy.
Duy quyết định từ bỏ tất cả những gì liên quan đến gia đình Trần Duy. Anh muốn bắt đầu một cuộc sống mới, một cuộc sống bình yên, không còn dính líu đến quyền lực và tiền bạc. Anh nói với An Nhiên rằng anh muốn cùng cô xây dựng một gia đình nhỏ, một cuộc sống giản dị.
An Nhiên tôn trọng quyết định của anh. Cô cũng đã mệt mỏi với những sóng gió. Cô muốn một cuộc sống bình yên bên người đàn ông mình yêu. Họ quyết định rời khỏi Sài Gòn, đến một thành phố biển yên bình để bắt đầu một chương mới của cuộc đời.
Việt Anh vẫn là người bạn thân thiết của họ. Anh ta thường xuyên đến thăm họ, và vẫn giữ liên lạc với Trung úy Nam để theo dõi tình hình. Anh ta nói với An Nhiên và Duy rằng họ vẫn phải cẩn thận, vì "Ông Trùm" mà bác sĩ Trọng đã nhắc đến có thể vẫn còn những kẻ tay sai bên ngoài.
An Nhiên và Duy bắt đầu cuộc sống mới ở thành phố biển. An Nhiên mở một studio thiết kế nhỏ, chuyên về kiến trúc xanh và thân thiện với môi trường. Duy mở một quán cà phê sách nhỏ, nơi anh có thể đọc sách và thưởng thức cà phê. Họ sống một cuộc sống giản dị, bình yên, không còn những áp lực và lo toan của cuộc sống đô thị.
Tuy nhiên, bóng ma của "Ông Trùm" vẫn lởn vởn trong tâm trí An Nhiên. Cô không thể quên lời nói cuối cùng của bác sĩ Trọng. Cô biết, họ vẫn chưa hoàn toàn an toàn. Một buổi chiều, khi An Nhiên đang làm việc tại studio, cô nhận được một bức thư nặc danh. Bức thư được viết bằng tay, và không có địa chỉ người gửi.
An Nhiên mở bức thư ra, tim cô đập thình thịch. Nội dung bên trong khiến cô rùng mình. "Các người nghĩ các người đã chiến thắng sao? Các người đã nhầm rồi. Cuộc chơi này... mới chỉ bắt đầu thôi. Và các người sẽ phải trả giá vì đã dám chống lại ta. Sẽ có một ngày, các người sẽ phải đối mặt với những hậu quả mà các người không thể lường trước được. Các người đã đánh thức một con quái vật. Và nó sẽ không để yên cho các người đâu."
Bức thư không có chữ ký, nhưng An Nhiên biết, đó là lời đe dọa từ "Ông Trùm" bí ẩn. Cô cảm thấy lạnh sống lưng. Cô đã nghĩ rằng mọi chuyện đã kết thúc, nhưng bây giờ, cô biết, một mối đe dọa mới, bí ẩn hơn, đang chờ đợi họ. Duy đã đến. Anh nhìn thấy bức thư trong tay An Nhiên, và anh lập tức hiểu ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“An Nhiên, em không sao chứ?” Duy hỏi, giọng anh đầy lo lắng. Anh ôm lấy cô, cố gắng trấn an cô.
“Anh Duy… anh ta… anh ta vẫn chưa từ bỏ,” An Nhiên nói, giọng cô run rẩy. “Anh ta đang ám chỉ điều gì vậy?”
Duy siết c.h.ặ.t t.a.y cô. “Anh không biết. Nhưng anh sẽ không để hắn ta làm hại em nữa. Anh sẽ bảo vệ em.”
Họ đã sống trong sự sợ hãi suốt một thời gian dài. Mỗi tiếng chuông điện thoại, mỗi tiếng gõ cửa đều khiến họ giật mình. Họ không biết "Ông Trùm" là ai, và hắn ta sẽ làm gì. Cảnh sát cũng đã vào cuộc điều tra về bức thư nặc danh, nhưng không tìm thấy bất kỳ manh mối nào.
Tuy nhiên, một ngày nọ, khi Duy đang sắp xếp lại những tài liệu cũ của cha mẹ ruột mình, anh tìm thấy một bức ảnh cũ, đã ố vàng theo thời gian. Đó là bức ảnh của cha mẹ anh, và một người đàn ông khác. Người đàn ông đó trông rất quen mắt. Duy nhìn chằm chằm vào bức ảnh, cố gắng nhớ lại. Bỗng nhiên, anh nhận ra. Người đàn ông đó chính là bác sĩ Trọng. Nhưng có một điều khác lạ. Bên cạnh bác sĩ Trọng, còn có một người phụ nữ. Người phụ nữ đó trông rất giống… mẹ của Duy, bà Nguyễn Thanh. Duy c.h.ế.t lặng. Mẹ anh? Bà ấy có liên quan gì đến bác sĩ Trọng? Duy lật mặt sau bức ảnh. Có một dòng chữ viết tay nhỏ: “Ngày tốt nghiệp, cùng Giáo sư Trọng và bạn học Thanh”.
Duy cảm thấy choáng váng. Bà Nguyễn Thanh là bạn học của bác sĩ Trọng? Và bà ấy đã từng là học trò của Giáo sư Trọng? Điều này thật khó tin. Duy nhìn An Nhiên, ánh mắt anh đầy sự hoang mang. "An Nhiên, em nhìn này!"
An Nhiên cầm lấy bức ảnh. Cô cũng c.h.ế.t lặng khi nhìn thấy gương mặt bà Nguyễn Thanh. "Mẹ anh... bà ấy..." An Nhiên thì thầm.
"Mẹ anh là bạn học của bác sĩ Trọng," Duy nói, giọng anh run rẩy. "Và bà ấy là học trò của Giáo sư Trọng. Có lẽ... có lẽ bà ấy là 'Ông Trùm'. Bà ấy đã giả điên, giả yếu đuối để thoát tội. Bà ấy là kẻ đứng sau tất cả." Duy nói, ánh mắt anh đầy sự kinh hoàng và căm phẫn. "Bà ấy đã lừa dối tất cả chúng ta." An Nhiên c.h.ế.t lặng. Bà Nguyễn Thanh, người phụ nữ yếu đuối, luôn tỏ ra bị động trong mọi chuyện, lại chính là kẻ chủ mưu thực sự? Một cú sốc lớn hơn cả những gì họ từng đối mặt. Liệu họ có thể tin vào điều này? Và nếu là sự thật, liệu họ có đủ sức để đối mặt với một người phụ nữ xảo quyệt và tàn nhẫn như vậy? Cuộc chiến chưa bao giờ kết thúc, và kẻ thù cuối cùng lại là người mà họ đã bỏ qua, một người phụ nữ tưởng chừng như vô hại. An Nhiên nhìn Duy, và cô biết, đây là một thử thách cuối cùng, một thử thách sẽ quyết định tất cả. Cô cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, một cảm giác rằng một thế lực đen tối hơn đang chờ đợi họ, một thế lực mà họ chưa bao giờ ngờ tới, một thế lực đã bị che giấu kỹ lưỡng trong vỏ bọc của sự yếu đuối và vô tội.