Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm sau, An Nhiên thức dậy với một quyết tâm sắt đá. Dù trong lòng vẫn còn sự lo lắng và một chút sợ hãi vô hình, nhưng bản tính kiên cường và khát khao tìm hiểu sự thật đã thôi thúc cô hành động. Cô viện cớ có việc gấp ở công trình xa để Duy không nghi ngờ. Anh ân cần dặn dò cô lái xe cẩn thận, không quên một nụ hôn tạm biệt ngọt ngào. Ánh mắt anh tràn đầy yêu thương, khiến An Nhiên chợt thấy mình thật tệ khi đang che giấu anh một bí mật lớn như vậy. Nhưng cô biết, cô không thể lùi bước. Cô cần câu trả lời.

 

Chiếc xe của An Nhiên lướt nhanh trên những con đường ngoại ô, dần dần bỏ lại sự ồn ào náo nhiệt của thành phố. Cảnh vật hai bên đường thưa thớt dần, thay vào đó là những cánh đồng, những rặng cây xanh mướt và những con đường nhỏ quanh co. Cô làm theo chỉ dẫn trên bản đồ, càng đi sâu vào, không khí càng trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Gần đến địa điểm, điện thoại cô mất sóng, càng khiến cảm giác bất an dâng cao. Cô cảm thấy mình như đang bước vào một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn với cuộc sống thường ngày.

 

Cuối cùng, sau một hồi tìm kiếm, cô cũng nhìn thấy nó. Một con đường đất nhỏ, gần như bị che khuất bởi những bụi cây dại và cây cổ thụ lớn, dẫn vào sâu bên trong. Đúng như trong bản vẽ, con đường này không được hiển thị rõ ràng trên bản đồ vệ tinh. An Nhiên dừng xe cách đó một đoạn, tắt máy. Cô bước xuống, hít thở thật sâu, cảm nhận cái lạnh lẽo của không khí buổi sáng sớm vương vấn trong khu rừng vắng. Cô nhìn quanh, không một bóng người, chỉ có tiếng chim hót líu lo và tiếng gió xào xạc qua tán lá.

 

Cô đi bộ theo con đường đất. Lá cây khô rụng đầy dưới chân, tạo ra những âm thanh sột soạt mỗi khi cô bước đi, phá vỡ sự tĩnh mịch của khu rừng. Càng đi vào sâu, cô càng cảm thấy ngôi biệt thự như một thực thể sống đang ẩn mình, chờ đợi. Khoảng mười phút sau, một cánh cổng sắt lớn, cao ngất hiện ra trước mắt cô. Nó được làm bằng thép đen, chắc chắn và lạnh lẽo, với những thanh chắn nhọn hoắt vươn lên bầu trời. Xung quanh cổng là bức tường đá cao, được phủ đầy rêu phong, khiến nó trông càng thêm cổ kính và bí ẩn. Không có chuông, không có hộp thư, không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy đây là một ngôi nhà dân sinh bình thường.

 

An Nhiên áp tai vào cánh cổng, cố gắng nghe ngóng. Không có tiếng động. Im lặng đến đáng sợ. Cô thử đẩy, nhưng cánh cổng không hề nhúc nhích. Nó được khóa chặt bằng một hệ thống khóa điện tử hiện đại, không có bất kỳ khe hở nào để nhìn vào bên trong. Cô đi dọc theo bức tường, cố gắng tìm một khe hở, một điểm yếu nào đó. Bức tường quá cao, quá kiên cố. Cô nhìn lên, những cành cây lớn vươn ra từ bên trong, che phủ gần hết tầm nhìn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Cô đi vòng ra phía sau khu đất, nơi bản vẽ có chỉ ra một đường hầm bí mật. Khu vực này còn hoang vắng hơn. Cây cối mọc um tùm, dây leo chằng chịt. An Nhiên phải dùng tay gạt những cành cây, gai góc để mở đường. Mùi ẩm mốc, mùi đất và lá mục bốc lên nồng nặc. Sau một hồi luồn lách, cô tìm thấy nó – một vách đá nhỏ, bị che khuất bởi một bụi tre rậm rạp. Có một khe hở nhỏ, vừa đủ để một người đi lọt. Cô nhìn vào bên trong, tối om. Không có dấu hiệu của một lối đi thường xuyên được sử dụng.

 

An Nhiên quay trở lại phía cổng chính. Cô lấy điện thoại ra, cố gắng chụp ảnh, nhưng điện thoại vẫn không có sóng. Cô đành ghi nhớ mọi chi tiết trong đầu. Cô lùi lại một khoảng cách an toàn, ngắm nhìn toàn bộ ngôi biệt thự từ xa. Dù bị cây cối che khuất, cô vẫn có thể nhìn thấy một phần mái nhà và những ô cửa sổ không đèn. Chúng trông giống như những con mắt vô hồn đang nhìn ra ngoài. Cô có cảm giác như ngôi biệt thự đang quan sát cô, và một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

 

Đúng lúc đó, một chiếc xe bán tải màu đen, cũ kỹ, từ từ xuất hiện từ con đường đất phía xa, đi thẳng về phía cổng biệt thự. An Nhiên giật mình, nhanh chóng nấp mình vào bụi cây gần đó. Chiếc xe dừng lại trước cổng. Một người đàn ông cao lớn, dáng vẻ thô kệch, bước xuống. Hắn ta mặc một bộ đồ bảo hộ màu xám, đội mũ lưỡi trai che kín mặt, và trên tay cầm một chiếc hộp lớn. Hắn ta nhấn vào một bảng điều khiển nhỏ gắn trên tường, cánh cổng sắt từ từ mở ra với tiếng kẽo kẹt rợn người.

 

Người đàn ông bước vào, chiếc xe bán tải cũng từ từ lăn bánh theo sau. Trước khi cánh cổng đóng lại hoàn toàn, An Nhiên kịp nhìn thấy một thoáng bên trong. Một khu vườn hoang tàn, đầy cỏ dại, và xa xa hơn, ẩn mình sau những tán cây, chính là ngôi biệt thự. Và rồi, cô lại thấy một bóng người lướt qua một trong những ô cửa sổ trên tầng hai. Một bóng hình mảnh mai, với mái tóc dài buông xõa, chỉ thoáng qua như một ảo ảnh. Cô gái đó có vẻ đang nhìn ra ngoài, đôi tay áp vào ô cửa kính, như muốn thoát ra. Nhưng rồi, bóng người đó biến mất, và cánh cổng sắt đóng sập lại, chôn vùi tất cả những bí mật bên trong. An Nhiên nín thở, tim đập như trống. Cô không dám tin vào mắt mình. Có người ở trong đó. Ai? Và tại sao lại bị giam giữ trong một nơi như thế này? Hơn nữa, bóng người đó, nhìn rất quen mắt, dù chỉ là một thoáng chốc. Cô cố gắng nhớ lại, hình dáng ấy, dáng người ấy… An Nhiên đột nhiên rùng mình, một cái tên chợt lóe lên trong đầu cô, một cái tên đã từng được nhắc đến trong gia đình Trần Duy, nhưng đã được cho là biến mất cách đây năm năm. Không lẽ nào…