Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trái tim An Nhiên đập thình thịch trong lồng ngực. Cô biết, đây là thời khắc cô phải đối mặt với sự thật, dù nó có đau đớn đến đâu. Cô nhìn sâu vào đôi mắt Duy, cố gắng đọc vị anh, cố gắng tìm kiếm một chút ánh sáng trong đáy mắt sâu thẳm ấy. Anh đã hứa. Cô sẽ tin anh một lần cuối cùng.

 

“Duy,” An Nhiên bắt đầu, giọng cô hơi run, “anh có thể giải thích cho em về ngôi biệt thự ở Huyện Y không? Ngôi biệt thự mà anh gọi là ‘dự án cá nhân’, ‘món quà cưới’… nhưng thực chất đã được xây dựng xong từ lâu, và nó có những căn phòng… được thiết kế để giam giữ người?”

 

Khuôn mặt Duy lập tức biến sắc. Vẻ điềm tĩnh thường ngày của anh tan biến, thay vào đó là sự căng thẳng và một chút hoảng loạn. Anh không nói gì, chỉ nhìn cô chằm chằm, đôi mắt anh mở to. Bàn tay anh đặt trên bàn khẽ siết chặt thành nắm đấm.

 

“Và cả… chị Hà Vy nữa,” An Nhiên tiếp tục, không cho anh cơ hội ngắt lời. Cô biết mình phải nói ra tất cả. “Em biết chị ấy vẫn còn sống. Em biết chị ấy đang bị giam giữ ở đó. Duy, chuyện này là sao? Anh… anh có liên quan gì đến chuyện này?”

 

Duy đứng phắt dậy, ghế đổ ra sau tạo ra một tiếng động chói tai. Anh bước đến bên cửa sổ, quay lưng lại với cô. Bầu không khí trong phòng bỗng trở nên nặng nề, ngột ngạt. An Nhiên cảm nhận được sự giận dữ và bất lực tỏa ra từ anh. Một lúc lâu sau, Duy mới lên tiếng, giọng anh khàn đặc, như thể anh đang phải vật lộn với chính mình.

 

“Em… em đã biết rồi sao?” Giọng Duy đầy đau đớn, không còn sự tức giận như An Nhiên dự đoán. Anh quay lại nhìn cô, đôi mắt anh đỏ hoe, và An Nhiên nhận ra, đó là nỗi đau, không phải sự căm phẫn. “Em đã đến đó, đúng không? Em đã tìm hiểu về nó?”

 

An Nhiên gật đầu, nước mắt cô bắt đầu rơi. “Duy, em cần sự thật. Anh hãy nói cho em biết đi. Tại sao lại như vậy? Tại sao chị Hà Vy lại bị giam giữ? Và anh… anh có vai trò gì trong chuyện này?”

 

Duy quay lại, bước đến bên cô, quỳ xuống trước mặt cô. Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, đôi mắt anh nhìn cô đầy thống khổ. “An Nhiên, anh xin lỗi. Anh đã muốn giấu em chuyện này. Anh sợ em sẽ rời bỏ anh. Anh sợ em sẽ ghê tởm anh.”

 

“Nói cho em biết đi Duy. Xin anh đấy.” An Nhiên nức nở.

 

Duy hít một hơi thật sâu, như thể đang tập hợp lại tất cả sức lực. “Ngôi biệt thự đó… đúng là của gia đình anh. Nó được xây dựng cách đây sáu năm, sau vụ bê bối tài chính của anh Minh. Hà Vy… đúng là cô ấy đang ở đó. Cô ấy không tự tử, mà bị ba mẹ anh giam giữ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

An Nhiên c.h.ế.t lặng. Ba mẹ Duy? Không phải Duy? Cô cảm thấy một tia hy vọng mong manh lóe lên trong lòng, nhưng rồi lại bị nỗi sợ hãi lấn át.

 

“Ba mẹ anh… họ đã làm chuyện đó sao?” An Nhiên hỏi, giọng cô thì thầm.

 

Duy gật đầu, đôi mắt anh tràn ngập nỗi đau. “Khi vụ bê bối rửa tiền của anh Minh bị phát hiện, Hà Vy là người duy nhất nắm giữ tất cả bằng chứng. Cô ấy đã đe dọa sẽ vạch trần mọi chuyện, không chỉ những sai lầm của anh Minh, mà còn cả những giao dịch mờ ám của ba anh, ông Trần Hải. Ba anh… ông ấy không muốn danh tiếng của gia đình bị hủy hoại. Ông ấy đã ra lệnh cho người bắt cóc Hà Vy và giam giữ cô ấy lại. Mẹ anh… bà ấy cũng đồng ý, vì bà ấy sợ tập đoàn sẽ sụp đổ, và gia đình sẽ mất hết tất cả.”

 

“Còn anh thì sao? Anh biết chuyện này từ bao giờ?” An Nhiên hỏi, nhìn thẳng vào mắt anh.

 

“Anh biết… ngay từ đầu.” Duy cúi gằm mặt. “Anh đã cố gắng ngăn cản ba mẹ anh, anh đã cầu xin họ. Nhưng họ không nghe. Họ nói rằng đây là cách duy nhất để bảo vệ gia đình, bảo vệ tập đoàn. Họ nói nếu Hà Vy ra ngoài, mọi thứ sẽ tan nát, và cả anh cũng sẽ bị liên lụy. Anh… anh bị ép buộc phải giữ im lặng. Anh phải chứng kiến Hà Vy bị giam cầm, phải nghe những tiếng la hét của cô ấy trong những ngày đầu. Anh bất lực, An Nhiên à. Anh không thể làm gì được.” Giọng Duy run rẩy, đầy sự tuyệt vọng. Nước mắt anh bắt đầu lăn dài trên má.

 

An Nhiên nhìn anh, cố gắng phân tích từng lời anh nói. Cô thấy sự đau khổ chân thật trong mắt anh, sự bất lực khi phải chứng kiến một tội ác mà không thể ngăn cản. Liệu anh có đang nói thật? Hay đây chỉ là một màn kịch được dàn dựng để cô tin tưởng anh?

 

“Nhưng tại sao ba mẹ anh lại phải làm vậy?” An Nhiên hỏi. “Có phải chỉ vì danh tiếng? Hay còn có điều gì khác?”

 

Duy ngẩng đầu lên, ánh mắt anh nhìn cô đầy phức tạp. “Không chỉ là danh tiếng. Còn có một bí mật lớn hơn, một bí mật mà gia đình anh đã che giấu suốt hơn ba mươi năm. Một bí mật mà nếu bị lộ ra, sẽ hủy hoại tất cả. Hà Vy đã vô tình phát hiện ra một phần của bí mật đó, và đó là lý do chính họ không thể để cô ấy ra ngoài.” Anh siết c.h.ặ.t t.a.y cô. “An Nhiên, anh biết em sẽ khó tin. Nhưng anh thề, anh không bao giờ muốn điều này xảy ra. Anh đã sống trong đau khổ suốt năm năm qua, chứng kiến Hà Vy bị giam cầm, trong khi anh không thể làm gì được. Anh đã cố gắng tìm cách giải thoát cho cô ấy, nhưng anh không đủ sức mạnh để chống lại ba mẹ anh. Họ… họ quá quyền lực. Anh xin em, đừng rời bỏ anh. Anh cần em. Anh cần em tin anh.”

 

An Nhiên im lặng. Những lời Duy nói đã mở ra một cánh cửa mới, một bí mật lớn hơn cả những gì cô tưởng tượng. Bí mật ba mươi năm? Một điều gì đó đủ lớn để phải giam giữ người khác suốt năm năm? Cô không biết mình có nên tin anh hay không. Cô muốn tin anh, nhưng trực giác lại mách bảo cô rằng vẫn còn điều gì đó anh đang giấu. Cô nhìn vào đôi mắt anh, đầy đau khổ, đầy hy vọng. Cô biết mình phải làm gì. Cô phải tìm hiểu bí mật ba mươi năm đó là gì. Cô không thể chấp nhận sự thật một cách dễ dàng như vậy. Nếu anh thực sự vô tội, anh sẽ phải giúp cô tìm ra sự thật. Và cô cũng không thể để Hà Vy tiếp tục bị giam cầm. Cô phải hành động. Nhưng trước hết, cô cần thời gian để suy nghĩ, để sắp xếp lại tất cả những thông tin này. Và cô cần biết, liệu Duy có thực sự đứng về phía cô, hay anh chỉ đang cố gắng thao túng cô để bảo vệ bí mật của gia đình mình.