Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau
Edit: Cửu Trùng Cát

Triệu Dân nhớ lại những chuyện rất lâu trước kia, đã lâu lắm rồi hồi ức ngày trước chưa từng hiện về, giờ lại nhất nhất hiện rõ mồn một trong đầu, giống như một bộ phim chiếu chậm vậy, có thể lần này hắn thật sự phải tạm biệt người đó, về sau cũng sẽ không còn nhớ tới nữa, cho nên lúc này hình ảnh trong đầu mới có thể phá lệ rõ ràng đến thế.

Lúc hắn 3 tuổi, vì sợ Triệu phu nhân phát hiện ra sự tồn tại của hắn, cho nên hắn không được đi học mẫu giáo, người đàn bà kia mời gia sư và giáo viên đến tận nhà dạy dỗ hắn, dù sao nhà họ Triệu mỗi tháng cũng cho người đàn bà kia một số tiền lớn, chút phí tổn ấy quả thực không tính là gì, đúng rồi, trước khi hắn được 15 tuổi, thậm chí còn không được nhập hộ khẩu. Bởi vì người đàn bà kia, quả thực không cam lòng đem hắn nhập vào hộ khẩu gia đình khác, bà ta muốn hắn được chính thức bước vào hộ khẩu nhà họ Triệu, nhưng lại có chút không được thực tế, mãi cho đến khi lão già nhà họ Triệu chết, hắn mới được nhà họ Triệu “THỪA NHẬN”.

Trước khi hắn 15 tuổi, chưa từng được đến trường học, to&agrave;n bộ đều là mời giáo viên về nhà dạy dỗ, ngay cả chương trình học tiểu học, hắn cũng học ở nhà với gia sư, người đàn bà kia cầm một số tiền lớn của nhà họ Triệu, ngược lại dám bỏ ra đầu tư tr&ecirc;n người hắn, bởi vì phần đầu tư n&agrave;y, là nguyên nhân khiến cho bà ta c&oacute; được nhiều tiền của nhà họ Triệu hơn, là sinh lời bằng cách bán hắn. Hắn cũng kh&ocirc;ng biết m&igrave;nh như vậy c&oacute; tính là tốt hay kh&ocirc;ng? Chắc là cũng kh&ocirc;ng quá kém, hắn từng xem một bộ phim tr&ecirc;n TV, giới thiệu về viện phúc lợi, chính là nơi nuôi dưỡng những đứa trẻ kh&ocirc;ng c&oacute; cha mẹ hoặc là bị vứt bỏ khi vừa sinh ra, sau đó bị tập trung lại một chỗ mà nuôi dưỡng, nơi đó, sẽ thường xuyên c&oacute; các đoàn thể, hội nhóm hoặc là lãnh đạo chính phủ xuống thị sát, thăm hỏi. Bây giờ hắn vẫn còn nhớ rõ đoạn phim ngắn tr&ecirc;n TV lúc ấy. Cũng giống như lứa tuổi bé xíu của hắn, chỉnh tề xếp thành ba hàng, mặc quần áo sạch sẽ chỉnh tề, hát bài < cảm ơn tâm >, tiếng n&oacute;i non nớt, phía dưới là một đám người lớn vây quanh, cười đến vui mừng, ánh đèn flash của giới truyền thông lóng lánh.

Giống như là một màn biểu diễn hoa lệ.

Những đứa trẻ bị vứt bỏ ấy còn chưa bắt đầu đọc sách biết chữ, thứ đầu tiên mà bọn chúng học chính là hai tiếng “cám ơn”, nghe c&oacute; chút tàn nhẫn, giống như xã hội đang kh&ocirc;ng ngừng nhắc nhở thân thế của bọn chúng, nhắc nhở một sự thật là bọn chúng đã bị người vứt bỏ, nhắc nhở rằng bọn chúng c&oacute; ngày hôm nay là vì nhận được sự thương hại của xã hội, vì vậy bọn chúng mới c&oacute; cơm ăn, mới c&oacute; chỗ ở.

Tuy rằng, sự thật quả thực đúng là như thế.

Hắn nghĩ, nếu lúc trước người đàn bà kia vứt bỏ hắn, hiện tại chắc hắn cũng sống cuộc đời giống như những đứa trẻ tr&ecirc;n TV, c&oacute; sự đối lập, Triệu Dân cảm thấy cuộc sống hiện tại của bản thân kh&ocirc;ng quá kém, thậm chí là rất tốt. Ít nhất hắn c&oacute; cơm ăn, c&oacute; áo mặc, ngay cả chơi cờ bơi lội chuyện giải trí thư giãn như vậy, đều c&oacute; giáo viên đặc biệt chỉ dạy, hệt như một tiểu vương tử tự phụ kiêu ngạo, tuy rằng việc n&agrave;y, kh&ocirc;ng biến hắn trở thành một kẻ tự phụ.

Kính hoa thủy nguyệt, chung quy những thứ kia chỉ là giả tạo.

Từ khi c&oacute; ký ức tới nay, đoạn thời gian vui vẻ nhất trong cuộc đời của hắn chính là khi hắn đến học tại thành phố Z, chỉ tiếc, khoảng thời gian đó quá ngắn, cho nên mỗi khi nhớ lại, hắn sẽ cảm thấy c&oacute; chút xót xa. Con người luôn là động vật c&oacute; lòng tham kh&ocirc;ng đáy, trước kia hắn vẫn luôn muốn đến trường học, trải nghiệm cuộc sống của tập thể, chỉ muốn đi nếm thử một phen, xem rốt cuộc cuộc sống bình thường là cái tư vị gì, nhưng khi hắn đã thật sự trải nghiệm rồi, thì lại kh&ocirc;ng muốn buông tay, hắn cảm thấy kh&ocirc;ng cam lòng, cảm thấy phẫn hận, thậm chí còn điên cuồng ghen tị với những học sinh bình thường trong lớp. Nhưng thứ đó, cuối cùng chỉ là vọng tưởng.

Ngày tiễn Triệu Dân đi, trời đổ cơn mưa phùn, trong sân bay người đến người đi, lúc nào cũng trình diễn tiết mục tương phùng và tạm biệt, người qua đường vội vã qua lại, mỗi người đều c&oacute; câu chuyện của riêng m&igrave;nh. Triệu Dân kéo theo một túi hành lý nhỏ, biểu hiện tr&ecirc;n mặt vô cùng thản nhiên. Sau khi làm thủ tục giấy tờ xuất cảnh, Triệu Dân quay người lại, ôm vai Cố Ninh:

– “Tạm biệt, đạo diễn lớn của t&ocirc;i, hi vọng về sau c&oacute; thể xem được những bộ phim của cậu ở rạp phim nước ngoài.”

– “Mình sẽ cố gắng.” Cố Ninh vỗ vỗ bả vai Triệu Dân: “Tự chăm sóc tốt cho m&igrave;nh nhé, tiếng Anh của cậu rất tốt, bắt đầu một cuộc sống mới sẽ c&oacute; chút khó khăn, nhưng mà chắc là vấn đề sẽ kh&ocirc;ng lớn lắm, chung quy con người vẫn là loại động vật c&oacute; tính thích nghi rất mạnh, sức khỏe của cậu vốn dĩ rất tốt, nhớ ăn cơm đúng giờ, nếu như c&oacute; vấn đề gì, thì gửi mail cho m&igrave;nh biết nhé!”

Triệu Dân cười cười:

– “Thật là khó c&oacute; khi nghe thấy cậu dong dài, cậu yên tâm, m&igrave;nh sẽ hảo hảo sống tốt.” Dừng một chút, Triệu Dân n&oacute;i tiếp: “Cậu cũng đừng liều mạng quá, sau n&agrave;y nhớ phải dịu dàng ôn nhu một chút, bằng kh&ocirc;ng đến lúc đó kh&ocirc;ng ai thèm lấy, thích một người thì cứ chủ động đến tìm người ta, cậu là một cô gái mạnh mẽ, cũng kh&ocirc;ng c&oacute; gì phải xấu hổ ngượng ngùng, m&igrave;nh thấy Hà Cảnh rất tốt, đừng để người ta bỏ chạy mất đấy.”

Cố Ninh ngẩn ra, n&oacute;i:

– “Cậu yên tâm, anh ấy trốn kh&ocirc;ng thoát đ&acirc;u.”

– “Cậu tự tin như vậy thì cứ như vậy đi, m&igrave;nh đi đây, hẹn gặp lại.”

Tuy rằng n&oacute;i hẹn gặp lại, nhưng trong lòng mỗi người đều biết, lần n&agrave;y từ biệt, kh&ocirc;ng biết đến lúc nào mới c&oacute; thể gặp lại, thậm chí c&oacute; thể sẽ kh&ocirc;ng bao giờ còn gặp lại được nữa, chỉ chớp mắt, hai người đã quen biết nhau nhiều năm như vậy.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, đối với người đàn ông trước mắt, Cố Ninh rốt cuộc tìm kh&ocirc;ng được nửa điểm bóng dáng người thanh niên năm đó tùy tiện bò v&agrave;o cửa sổ nhà m&igrave;nh, thời gian phảng phất trở về ngày hôm đó, nhưng mà cả hai người đều kh&ocirc;ng còn giống như lúc trước.

Máy bay cất cánh bay lên kh&ocirc;ng trung, để lại một làn khói trắng tr&ecirc;n bầu trời, Cố Ninh thu hồi tầm mắt, cúi đầu trở về nhà. Ra khỏi sân bay, cô bấm điện thoại gọi cho Trịnh Lục:

– “Tôi nhờ anh chuẩn bị thân phận đó, hiện tại đã sắp xếp ổn thỏa chưa?”

– “Cô cứ yên tâm, việc n&agrave;y ổn thỏa cả rồi, kh&ocirc;ng c&oacute; một chút vấn đề nào đ&acirc;u.”

– “Cám ơn anh.” Dừng một chút, Cố Ninh n&oacute;i tiếp: “Nhờ anh n&oacute;i với Hà Cảnh, nếu anh ta tiếp tục cư xử khác người, trong vòng 3 ngày kh&ocirc;ng lăn đến trước mắt t&ocirc;i, về sau kêu anh ta kh&ocirc;ng cần xuất hiện nữa, người trong nhà đã cân nhắc giúp t&ocirc;i đi xem mắt rồi, t&ocirc;i cảm thấy việc n&agrave;y c&oacute; thể suy nghĩ, n&oacute;i kh&ocirc;ng chừng thật sự c&oacute; thể gặp được người thích hợp, đến lúc đó, nhất định sẽ mời anh ta đến uống rượu mừng.”

Di động của Trịnh Lục thiếu chút nữa tiếp xúc thân mật với mặt đất, người phụ nữ ở đầu dây bên kia khí phách mạnh mẽ như vậy, cũng chỉ c&oacute; Cảnh ca mới thích nổi, gã cười gượng một tiếng:

– “Không thể đi a, đại tỷ của t&ocirc;i ơi, điều kiện của cô tốt như vậy, cô vẫn còn trẻ thế kia, vì sao lại muốn đi xem mắt a.”

– “Anh chuyển lời của t&ocirc;i đến anh ta là được rồi, anh n&oacute;i cho anh ta biết, t&ocirc;i biết anh ta đã trở về.”

Trịnh Lục sửng sốt:

– “Vậy được, t&ocirc;i nhất định sẽ đem nguyên văn lời của cô chuyển cho Cảnh ca, ngài còn c&oacute; chỉ thị gì nữa kh&ocirc;ng?”

– “Tạm thời kh&ocirc;ng c&oacute;, nếu c&oacute; sẽ báo cho anh biết.”

– “Vậy được a, em xin phép được cúp máy trước.”

– “Ừ.” Cố Ninh đáp ứng.

Trịnh Lục nh&igrave;n nh&igrave;n di động trong tay, thật hết biết, thế giới n&agrave;y, cũng chỉ c&oacute; cô gái ở đầu dây bên kia mới dám n&oacute;i chuyện với Cảnh ca như vậy: “Đừng cư xử khác người nghe chưa, mau lăn đến trước mặt của t&ocirc;i ngay.”

Đây mới đúng là nữ trung hào kiệt a, thật sự gặp quỷ rồi!

Mà điều khiến gã cảm thấy bất khả tư nghị hơn là, cô gái n&agrave;y vừa buông lời như vậy, Cảnh ca của gã quả thật điên điên khùng khùng lập tức lăn đến… Mẹ, thế giới n&agrave;y đôi khi quả thật rất điên cuồng, Trịnh Lục cảm thấy bản thân gã lại con mẹ nó tin tưởng v&agrave;o tình yêu rồi!

Cố Ninh lái xe trở về, lúc xế chiều, Hà Cảnh lập tức gọi điện thoại đến!

Ở đầu dây bên kia, Hà Cảnh vẫn luôn trầm mặc kiệm lời, vẫn là do Cố Ninh chủ động n&oacute;i chuyện:

– “Đã đến Bắc Kinh chưa? Nếu đã đến rồi thì xuất hiện đi, chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm, tối mai sáu giờ, em đặt bàn rồi, anh xem c&oacute; thể kh&ocirc;ng? Không được thì đổi bữa khác.”

Quả thực là giọng điệu nữ vương bùng nổ, hai ba câu lập tức quyết định xong xuôi. Hà Cảnh còn muốn n&oacute;i điều gì đó, cuối cùng chỉ thốt ra được một chữ “Tốt”, khí chất tiểu tức phụ mười phần nha.Trước kia đều là hắn ở ngoài khí phách, da mặt dày đi đùa giỡn Cố Ninh, lúc n&agrave;y đột nhiên mọi chuyện đều bị đảo ngược cả.

Đến 6 giờ tối, kh&ocirc;ng sớm kh&ocirc;ng muộn, vừa vặn đến lúc đó, cửa phòng ăn bật mở, Cố Ninh đã sớm ngồi ở bên trong, cô đưa tay nh&igrave;n nh&igrave;n đồng hồ, giọng điệu nhàn nhạt n&oacute;i:

– “Vừa vặn đúng giờ, kh&ocirc;ng muộn kh&ocirc;ng trễ, em thích người đúng giờ.”

Lúc Hà Cảnh nghe Cố Ninh n&oacute;i đến chữ “Thích”, chân mày mất tự nhiên mà nâng nâng lên. Chờ Hà Cảnh ngồi xuống, Cố Ninh vừa châm trà vừa n&oacute;i:

– “Hiện tại hẹn gặp anh thật khó, xem ra công việc của Hà ti&ecirc;n sinh anh rất bận rộn a.”

– “Ninh Ninh, kh&ocirc;ng phải như thế, anh chỉ là… anh chỉ là…”

Ngược lại Cố Ninh đẩy tách trà đã được cô rót sẵn đến trước mặt Hà Cảnh, vân đạm phong khinh hỏi tiếp:

– “Em nhớ rõ tháng sau là sinh nhật 24 tuổi của anh.”

Hà Cảnh sửng sốt, kh&ocirc;ng hiểu vì sao đột nhiên Cố Ninh lại thay đổi đề tài n&oacute;i chuyện, nhưng mà anh vẫn “ừ” một tiếng.

Không khí giữa hai người c&oacute; loại quái dị kh&ocirc;ng n&oacute;i ra được, c&oacute; loại cảm giác giống như đại lão gia và tiểu tức phụ, đương nhiên, Cố Ninh chính là đại lão gia. Cố Ninh nh&igrave;n hơi nước lượn lờ trước mặt Hà Cảnh hỏi:

– “Không uống trà &agrave;?”

Hà Cảnh bưng tách trà lên, đưa mắt quan sát biểu tình tr&ecirc;n mặt Cố Ninh, trong lòng c&oacute; chút thấp thỏm. Cố Ninh đang tức giận ư? Thật sự nãy giờ anh đã uống đủ một bình…

Tháng trước anh đã trở về, Tiêu lão Đại nằm tr&ecirc;n giường bệnh đột nhiên tỉnh lại, tự nhiên, mọi chuyện cũng đảo ngược tình thế, Tiêu lão Đại đã lăn lộn nhiều năm như vậy, nhân mạch trong tay rất rộng, Hà Cảnh đi tìm người giúp đỡ, rất nhiều người đều do dự, kh&ocirc;ng dám hỗ trợ cho anh, nhưng đối với Tiêu lão Đại tự nhiên là bất đồng, cho dù ông ta đã lui về phía sau chiến tuyến, nhưng lực ảnh hưởng vẫn còn tồn tại rất lớn, rất nhiều người đều muốn bán cho ông ta mặt mũi và ân tình. Tất cả mọi chuyện đều được sắp xếp ổn thỏa, cộng thêm lúc trước Hà Cảnh cũng đã bố trí sẵn, tuy c&oacute; chút thấp thỏm, nhưng mà hết thảy rốt cuộc đều nhanh chóng trôi qua, vượt qua trời đông giá rét, nghênh đón mùa xuân. Công ty trải qua nguy cơ lần n&agrave;y, ho&agrave;n to&agrave;n bỏ qua những chuyện làm ăn mập mờ bất chính, chuyên tâm đặc biệt làm ăn chân chính hợp quy cách, Tiêu lão Đạo ở trước mặt tất cả đàn em, chính thức nhận Hà Cảnh làm con nuôi, đem mọi chuyện làm ăn của công ty đều giao cho Hà Cảnh quản lý. Về phần tội trạng của Hà Cảnh ở cục cảnh sát, kh&ocirc;ng biết bởi vì nguyên nhân gì, thế nhưng người bị bắt và gánh chịu mọi việc lại là hai đứa con trai của Tiêu lão Đại, trải qua chuyện n&agrave;y Tiêu lão Đại già đi rất nhiều, trong một đêm tóc đã bạc trắng, ho&agrave;n to&agrave;n về hưu.

Rất nhiều người đối với việc Tiêu lão Đại vứt bỏ con trai của m&igrave;nh, chuyển sang nâng đỡ người ngoài thật sự rất kinh ngạc, nhưng nếu mọi chuyện đã trở thành kết cục đã định, thì c&oacute; n&oacute;i gì cũng chỉ vô dụng, còn nữa, n&oacute;i cho chính xác hơn Hà Cảnh quả thật c&oacute; bản lãnh n&agrave;y. Vất vả gầy dựng giang sơn lại bị con trai m&igrave;nh phá hoại, vẫn nên giao cho người ngoài phát triển lớn mạnh thì tốt hơn, đây đúng là sự so sánh và lựa chọn khó khăn, giống như lựa chọn bên nào, đều sẽ c&oacute; một bên kh&ocirc;ng chịu cam tâm.

Hà Cảnh ở trong lòng thở dài, vừa định n&oacute;i chuyện, Cố Ninh lại đẩy một chiếc hộp đến trước mặt anh, Hà Cảnh sửng sốt. Trên mặt Cố Ninh vẫn như cũ kh&ocirc;ng c&oacute; biểu cảm gì:

– “Đây là quà sinh nhật của anh, anh đã tặng em vài lần rồi, em cũng phải đáp lễ chứ, em kh&ocirc;ng muốn chiếm tiện nghi của anh đ&acirc;u.”

Hà Cảnh c&oacute; chút chưa kịp hồi thần, anh cầm chiếc hộp tinh xảo lên, thật cẩn thận mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn bằng bạch kim khá tinh xảo, trông kh&ocirc;ng c&oacute; vẻ đắt tiền, hoa văn tr&ecirc;n mặt nhẫn cũng vô cùng mộc mạc.