Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau
Nhạc Xương Hầu, ngươi mới có bệnh thì có!

Trong phòng, bị nói như vậy, Giang Lạc Dao cũng không chắc chắn lắm, nàng ngờ vực nói: “… Có… thể… là?”

Thịnh Quyết đang nghe lén ngoài cửa: “…”

Nhiếp Chính Vương chưa từng chịu oan ức như vậy, cả người tủi thân muốn chết, hắn thời gian này liều mạng kiềm chế, kết quả nhận được cái gì.

Giang Lạc Dao vậy mà lại hoài nghi hắn không được!

Thịnh Quyết suýt nữa phun ra một ngụm máu, tức đến mức hoa mắt chóng mặt, may mà nắm chặt cành cây mới đứng vững được.

Lúc kích động, hắn không khống chế được lực đạo, trực tiếp bẻ gãy cành cây đó.

“Rắc” một tiếng, cả cành cây cùng lá rơi xuống đất.

Thịnh Quyết tránh chỗ này, gân xanh trên trán giật liên hồi.

Tiếng nói chuyện trong phòng im bặt.

Không lâu sau, Nhạc Xương Hầu đi ra.

Thịnh Quyết nghiến răng nghiến lợi, rõ ràng tức đến nghẹn lời, nhưng vẫn phải khách sáo chào hỏi ông: “Hầu gia nói chuyện xong rồi?”

Nhạc Xương Hầu khoanh tay, đánh giá hắn từ đầu đến chân, sau đó hừ lạnh một tiếng, xoay người bỏ đi.

Để lại một câu – sau này đối xử tốt với con gái ta.

Thịnh Quyết không biết nên nói gì, cũng không biết nên vui hay buồn, càng không đoán được ý của Nhạc Xương Hầu.

Hắn chỉ biết… quan hệ giữa mình và Nhạc Xương Hầu không thể nào trở lại như lúc ban đầu được nữa.

Chương 44<: br/>

Phải biết rằng lúc ban đầu, Nhạc Xương Hầu cũng coi như là cánh tay phải đắc lực của vị Nhiếp Chính Vương n&agrave;y. Mỗi khi c&oacute; đại sự triều đình, giặc ngoại xâm, ta đều cùng Nhạc Xương Hầu bàn bạc thấu đêm, hai người hiếm khi tâm đầu ý hợp, tin tưởng lẫn nhau, làm việc đặc biệt hiệu quả.

Cũng chính bởi vì c&oacute; sự tận lực của ông ấy, ta mới c&oacute; thể ổn định triều đình thịnh thế n&agrave;y.

Lúc đó, Nhạc Xương Hầu gặp ta, vẫn còn khách khí cung kính hành lễ vấn an, ta cũng nhanh chóng đỡ ông ấy dậy, cung kính n&oacute;i một câu “Hầu gia đừng làm những hư lễ n&agrave;y”.

Mà khi ta nợ ân tình của ông ấy, ông ấy cũng chưa từng mỉa mai ta điều gì, càng kh&ocirc;ng uy h.i.ế.p đòi lấy chút lợi ích.

Haizz…

Trước kia c&oacute; bao nhiêu hài hòa tốt đẹp, bây giờ lại c&oacute; bấy nhiêu gà bay chó sủa.

Thịnh Quyết cẩn thận nhớ lại, từ sau khi m&igrave;nh “cuỗm” mất con gái ông ấy, Nhạc Xương Hầu gặp m&igrave;nh căn bản chẳng làm những hư lễ đó nữa, thậm chí c&oacute; lúc còn trực tiếp gào thét cả họ lẫn tên m&igrave;nh.

Nếu nghĩ kĩ hơn một chút —— đối phương đã lườm nguýt ta, lấy gậy gỗ định đánh ta, hừ lạnh rồi quay mặt đi, thậm chí còn suýt nữa rút kiếm đ.â.m ta.

Thịnh Quyết: “…”

Ta chẳng qua chỉ cướp con gái ông ấy, rồi lại châm chọc ông ấy vài câu thôi mà? Cần phải nhảy dựng lên như vậy sao?

Hắn thật sự kh&ocirc;ng hiểu nổi.

Chuyện n&agrave;y c&oacute; gì đáng tức giận chứ.

Thịnh Quyết kh&ocirc;ng cảm thấy c&oacute; gì to tát, chỉ cảm thấy Nhạc Xương Hầu đang làm quá lên thôi.

May mà đối phương là trưởng bối, cho dù c&oacute; ngang ngược một chút, ta cũng phải nhường nhịn, ai bảo ông ấy tuổi tác cao, tính tình cũng lớn chứ.

Thịnh Quyết tự an ủi m&igrave;nh như vậy, lập tức cảm thấy trong lòng thoải mái hơn.

Chuyện hôm nay cũng kh&ocirc;ng phải là ho&agrave;n to&agrave;n xấu, ít nhất cũng biết được m&igrave;nh vẫn còn cơ hội để đến cửa cầu hôn.

Thịnh Quyết mặt kh&ocirc;ng cảm xúc đẩy cửa v&agrave;o, kh&ocirc;ng n&oacute;i hai lời liền mặt dày ở lì kh&ocirc;ng đi.

Hắn nghĩ thế nào cũng cảm thấy m&igrave;nh thiệt thòi.

Sao lại để Giang Lạc Dao cho rằng m&igrave;nh “kh&ocirc;ng được” chứ.

Bao nhiêu năm qua, hắn cũng kh&ocirc;ng biết người đời nghĩ về m&igrave;nh như thế nào, tuy rằng bản thân chưa từng c&oacute; tin tức muốn cưới vợ, nhưng cũng chưa từng nghe n&oacute;i c&oacute; ai bảo m&igrave;nh là do bất lực, loại lời đồn n&agrave;y lần đầu tiên nghe thấy, lại còn là từ miệng Nhạc Xương Hầu mà biết được.

Thịnh Quyết cảm thấy rất là hoang đường.

Người khác nghĩ như vậy cũng coi như thôi, sao Giang Lạc Dao cũng nghĩ về m&igrave;nh như thế chứ?

“Bản vương đối xử với nàng kh&ocirc;ng tốt sao?” Thịnh Quyết sắc mặt chợt lạnh, đột nhiên nắm chặt cổ tay mảnh khảnh của nàng, từng chữ từng chữ nh&igrave;n chằm chằm nàng hỏi, “Giang Lạc Dao, c&oacute; phải bản vương càng khách khí, nàng càng được voi đòi tiên hay kh&ocirc;ng.”

Giang Lạc Dao khẽ nghiêng đầu, dùng đôi mắt long lanh như nước nh&igrave;n hắn, trong ánh mắt dường như c&oacute; rất nhiều điều khó n&oacute;i.

Thịnh Quyết nghiêm giọng: “Không được làm nũng.”

Nàng vẫn kh&ocirc;ng n&oacute;i gì, cứ như vậy nh&igrave;n hắn.

Dưới ánh đèn nh&igrave;n người, càng làm nổi bật dung nhan tuyệt sắc, Thịnh Quyết vốn đang xem xét nàng, nào ngờ càng nh&igrave;n càng thấy làn da nàng mịn màng, gương mặt trắng nõn, giống như mèo con ngoan ngoãn, biết m&igrave;nh sai liền tỏ vẻ đáng thương, dùng đôi mắt ngây thơ trong sáng kia nh&igrave;n người ta, cho dù là trái tim sắt đá đến đ&acirc;u, cũng c&oacute; thể bị mềm hóa.

Thịnh Quyết buông cổ tay nàng ra, lại véo cằm nhỏ nhắn mềm mại của nàng.

Giang Lạc Dao khẽ nức nở một tiếng, chóp mũi hơi ửng hồng, cằm nâng lên một góc độ nhỏ, giống như kiêu ngạo kh&ocirc;ng chịu nhận sai, lại giống như chủ động cầu hòa, nàng ngước mắt, hàng mi dài khẽ run, trong đôi mắt đen láy sáng ngời phản chiếu bóng hình Thịnh Quyết, như muốn hòa tan đối phương v&agrave;o trong đó.

“Vương gia sao lại nghĩ về ta như vậy.” Giang Lạc Dao lúng búng cọ cọ v&agrave;o hắn, dường như c&oacute; chút ủy khuất, “Cha vừa rồi tra hỏi ta hồi lâu, kết quả Vương gia trở về còn trách mắng ta.”

Thịnh Quyết lập tức mềm lòng, hắn dùng đầu ngón tay ấn lên môi mềm mại của nàng, dường như ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào tr&ecirc;n người nàng.

Hắn kh&ocirc;ng tự chủ được mà tiến lại gần, hơi thở phả v&agrave;o mặt nàng: “Bản vương kh&ocirc;ng nghĩ như vậy, nhưng vừa rồi những lời đó quả thật là do nàng hỏi, nàng giải thích thế nào đây?”

Giang Lạc Dao kh&ocirc;ng giải thích cho hắn.

Ngay lúc Thịnh Quyết định lui ra, Giang Lạc Dao lại đột nhiên kh&ocirc;ng hề báo trước mà áp sát lại gần, dùng chóp mũi thân mật cọ cọ v&agrave;o cằm hắn.