Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau
“Vở kịch đang diễn trên kia, các ngươi đã từng xem chưa?” Hoắc phu tử mở miệng hỏi.

Tiêu Văn Việt vừa v&agrave;o cửa đã nh&igrave;n ra, vở kịch đang diễn tên là <&LTBiệt thanh thai>>, đây chỉ là một phần trong <&LTAnh; kiệt truyện>>, mà nhân vật chính trong vở kịch n&agrave;y, kh&ocirc;ng phải người ngoài, chính là tằng tổ phụ nhà hắn.

Tằng tổ phụ sinh ra ở những năm cuối tiền triều, trải qua những năm tháng chiến hỏa bay tán loạn, lúc ấy triều đình bất nhân, thu thuế cực nặng, quê nhà còn c&oacute; tham quan hoành hành, ức hiếp bách tính.

Tằng tổ phụ vốn dĩ c&oacute; thê tử là thanh mai trúc mã, nhưng ngày thành hôn, lại bị ép trưng binh rời khỏi quê hương, ông ấy ở trong quân mấy năm, đã từng lập được công lao, nhưng đều bị cấp tr&ecirc;n cướp mất.

Lúc gần ba mươi tuổi, khắp thiên hạ đều là quân khởi nghĩa, loạn kh&ocirc;ng thể loạn hơn.

Tằng tổ phụ tìm nơi nương tựa dưới cờ của Vu Thánh Tổ, sau n&agrave;y trở thành một mãnh tướng bên cạnh Thánh Tổ, khoảng chừng mười năm, thiên hạ ổn định.

Tằng tổ phụ lập được công lao hiển hách, được phong làm Quốc Công, tằng tổ mẫu cố sống cố chết kh&ocirc;ng chịu gả đi, sau khi lập quốc hai người đoàn tụ, cũng thành một đoạn giai thoại.

Mà vở diễn trước mắt n&agrave;y, đang hát đến cảnh phu thê thiếu niên bị buộc phải tách ra, thường c&oacute; người đời cảm khái tằng tổ phụ long đong và anh dũng, và tằng tổ mẫu cứng cỏi trung trinh.

Không n&oacute;i đến tổ phụ bại hoại gia phong nhà hắn, tổ tiên nhà hắn, cũng c&oacute; truyền kỳ.

Có điều thời gian xoay nhanh, lão tổ tông đã đi đầu thai làm người lần nữa từ lâu, làm con cháu đời sau, Tiêu Văn Việt… quả thực kh&ocirc;ng c&oacute; cảm nhận gì đặc biệt.

“Vở diễn kịch n&agrave;y cũng chỉ c&oacute; tổ mẫu nhà ta thích xem, bây giờ bách tính trong dân gian, căn bản đã kh&ocirc;ng còn thích nghe nó nữa, buồn tẻ kh&ocirc;ng thú vị, rất kh&ocirc;ng thú vị.” Tiêu Văn Việt thuận miệng n&oacute;i.

Hoắc phu tử nhíu mày.

Lão nhị n&agrave;y, từ nhỏ đã như vậy, tr&ecirc;n người như mọc gai vậy.

“Theo ngươi thì sao?” Hoắc phu tử nh&igrave;n về phía Tiêu Văn Yến.

Ánh mắt Tiêu Vân Chước cũng nh&igrave;n sang.

Tiêu Văn Yến kh&ocirc;ng hiểu lắm, chỉ vô thức liếc nh&igrave;n Tiêu Vân Chước một cái.

Không biết vì sao, rõ ràng ánh mắt của đại tỷ bình tĩnh kh&ocirc;ng xao động, nhưng cậu lại cảm thấy c&oacute; một cỗ ý lạnh mơ hồ đánh tới, sau lưng cũng dựng thẳng băng lên.

“Ta…” Tiêu Văn Yến ấp úng, kiên trì, sau đó cứ thế nặn ra một nụ cười: “Ta cảm thấy… vở kịch n&agrave;y rất hay, tổ mẫu, trước đây mấy ngày tổ mẫu mới n&oacute;i với ta, đây là sự tích của tằng tổ phụ…”

Hoắc phu tử nghe vậy, hơi kinh ngạc: “Gần đây ngươi thường hiếu kính bên cạnh tổ mẫu &agrave;?”

“Vâng… Đ&uacute;ng vậy.” Tiêu Văn Yến kh&oacute;c kh&ocirc;ng ra nước mắt khẽ gật đầu.

“Hoắc gia chúng ta kh&ocirc;ng thiện võ, thích đọc sách hơn, nhớ năm đó tằng tổ phụ ngươi chính là cảm thấy nhà m&igrave;nh kh&ocirc;ng thông viết văn, kh&ocirc;ng c&oacute; nội hàm, nên mới định hôn ước với Hoắc gia chúng ta từ sớm, hôn ước n&agrave;y người trong thiên hạ đều biết, còn được Thánh Tổ ban hôn, cũng bởi vậy, cho dù sau n&agrave;y nhà ta biết tổ phụ ngươi c&oacute; hơi quần là áo lượt, nhưng vẫn như cũ kh&ocirc;ng đổi ý, chỉ c&oacute; thể cắn răng, gả cô mẫu qua đó…” Hoắc phu tử thở dài.

Trước khi cô mẫu v&agrave;o cửa, người kia còn chưa hỗn trướng như vậy.

Về sau thế hệ trước của Tiêu gia đều qua đời, cô phụ kia mới kh&ocirc;ng còn kiêng kị gì.

“Nữ tử của Hoắc gia chúng ta, cho dù c&oacute; hoà ly trở về nhà, cũng kh&ocirc;ng lo kh&ocirc;ng gả được, nhưng các ngươi biết vì sao cô mẫu ta cả đời đều sống chết muốn ở lại Tiêu gia các ngươi hay kh&ocirc;ng?” Hoắc phu tử mở miệng hỏi.

Tiêu Văn Yến nào c&oacute; biết?

“Ta… kh&ocirc;ng rõ lắm, c&oacute; điều mẹ ta n&oacute;i…” Tiêu Văn Yến vừa thốt ra, đột nhiên cảm thấy c&oacute; chút khó mà mở miệng, nhưng bị tam biểu thúc Hoắc gia nh&igrave;n chằm chằm, cậu cũng kh&ocirc;ng dám kh&ocirc;ng n&oacute;i tiếp, chỉ c&oacute; thể kiên trì n&oacute;i ra: “Tằng tổ phụ khi còn tại thế, đã để dành được rất nhiều tiền bạc, mấy đời cũng kh&ocirc;ng xài hết…”

“Buồn cười!” Hoắc phu tử nghe xong, quả nhiên nổi giận.

Ông ấy tức giận mở miệng: “Tiêu gia các ngươi phú quý, nhưng Hoắc gia ta cũng kh&ocirc;ng thiếu ăn thiếu mặc.”

“Ta… kh&ocirc;ng phải ta cố ý n&oacute;i như vậy, ta biết tổ mẫu kh&ocirc;ng như vậy… Ngài đừng nóng giận…” Tiêu Văn Yến rụt cổ lại, sợ bị đánh.